Đúng lúc này, Phương Mi đang bám hờ vào cánh cửa gỗ, lảo đảo bước ra ngoài. Nói không ngoa, bữa cơm vừa rồi suýt chút nữa đã lấy mạng bà ta. Đến mạng còn chẳng giữ nổi, lúc này Phương Mi cũng không còn tâm trí đâu mà nịnh bợ người nhà họ Thẩm nữa, bà ta chỉ muốn nhanh ch.óng về Cúc Viên nằm nghỉ. Thế nhưng vừa đặt chân ra khỏi nhà hàng, bà ta đã cảm nhận được một ánh nhìn đầy áp lực.
Phương Mi ngẩng đầu, ánh mắt đụng thẳng vào Thẩm Kiều. Bà ta sững người, nuốt nước miếng, trên mặt cố nặn ra nụ cười: “Cô làm sao thế này?”
Thẩm Kiều cười lạnh, đ.á.n.h giá Phương Mi từ đầu đến chân một lượt: “Khương phu nhân đúng là sinh được một cô con gái ngoan.”
Nói xong, ánh mắt cô lạnh thấu xương, xoay người rời khỏi sảnh hoa.
Thẩm Triệt và Thẩm Nhượng cũng đoán được chắc chắn bên phía Phó Tuy Nhị đã có chuyện, họ liếc nhìn Phương Mi với vẻ nghi hoặc rồi cũng quay người đi theo về phía Đông Viên.
Nụ cười trên khóe miệng Phương Mi đông cứng lại, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t lấy cánh cửa. A Ý sẽ không thiếu hiểu biết như vậy, chắc chắn lại là con nhỏ c.h.ế.t tiệt kia gây họa cho nó rồi.
Người làm trong nhà hàng liếc nhìn Phương Mi, tiến lên cười xởi lởi: “Khương phu nhân, bà cẩn thận cái tay một chút.”
Vẻ mặt dữ tợn của Phương Mi lập tức thu lại, cơ mặt co giật, bày ra bộ dạng đoan trang dịu dàng. Bà ta còn chưa kịp mở lời, người làm đã bồi thêm một câu: “Đây là gỗ Kim Ty Nam quý hiếm mấy trăm năm đấy, bà mà cào hỏng là chúng tôi đền không nổi đâu.”
“...” Khóe miệng Phương Mi giật giật, nghiến răng cười gượng.
Tại tiểu viện Thấm Viên.
“Lão gia t.ử, mời ngài dùng chút trà hoa cúc cho thanh tâm hạ hỏa.”
Thẩm Chấp vừa bưng bộ đồ trà lên thì ngoài vườn có người tới. Ông liếc nhìn một cái, ung dung rót trà cho Thẩm Trang xong mới quay người ra khỏi viện. Người kia không biết đã nói gì, Thẩm Chấp hơi sững lại, suy nghĩ một lát rồi lại bước vào trong đình.
Ông chưa kịp lên tiếng, Thẩm Trang đã hỏi trước: “Ai đến đấy?”
Thẩm Chấp đáp: “Khương tiểu thư.”
Thẩm Trang hơi ngẩn ra. Ông từng nghĩ bên Tam phòng sẽ đến làm loạn, nhưng không ngờ người đầu tiên đến lại là Khương Hoa Sâm. Thẩm Trang đặt chén trà xuống: “Chẳng lẽ là đến cầu xin?”
Thẩm Chấp hỏi: “Nếu lão gia t.ử thấy khó xử, để tôi mời Khương tiểu thư về nhé?”
“Không.” Thẩm Trang lắc đầu, “Cho con bé vào.”
Thẩm Chấp có chút ngạc nhiên, gật đầu nhận lệnh rồi đi ra ngoài.
Thẩm Trang nhìn chằm chằm vào những cánh hoa cúc trong chén, tâm trí bất chợt trôi xa.
Sau khi nhận được lời hứa của Thẩm Quy Linh tối qua, ông lập tức đi đến nhà thờ tổ.
Nhà họ Diêu những năm qua thăng tiến rất nhanh, phía sau chắc chắn có cao nhân chỉ điểm. Hiện tại cuộc tổng tuyển cử Tổng thống đã bước vào giai đoạn cuối, người con thứ ba nhà họ Diêu đang tràn đầy quyết tâm chiến thắng, nhưng đúng lúc này Diêu Ca lại phóng hỏa g.i.ế.c người, thật là trái với lẽ thường.
Nhưng nếu xem xét kỹ lưỡng, thực ra không khó để nhận thấy điểm kỳ lạ. Những quan chức ngã ngựa vì vụ án phóng hỏa lần này hầu hết đều là đối thủ truyền kiếp của nhà họ Diêu. Ngay khi tin tức nổ ra, tiếng tăm của lão tam nhà họ Diêu đã vượt xa các đối thủ chính trị khác.
Những năm qua, tuy Thẩm gia và Diêu gia là thông gia, nhưng con đường chính trị không hề đồng nhất. Diêu Ca rõ ràng là bị nhà họ Diêu xúi giục, mượn danh nghĩa thù riêng để buộc c.h.ặ.t Thẩm gia và Diêu gia trên cùng một con thuyền. Thẩm Quy Linh chính là điểm đột phá, chỉ cần nắm giữ cái thóp về đứa con riêng này, Thẩm Khiêm và Thẩm gia sẽ mãi mãi bị khống chế.
Thẩm Trang chỉ cần điểm xuyết vài câu, Thẩm Khiêm lập tức hiểu ra lợi hại trong đó. May mà Thẩm Khiêm cũng không quá ngốc, biết đạo lý "thằn lằn đứt đuôi".
Thẩm gia có nền tảng lâu đời, mất đi một vị trí Nghị viên trưởng chẳng qua cũng chỉ là tốn thêm vài năm để gây dựng lại, nhưng nếu bị kẻ khác khống chế thì sẽ mãi mãi ở thế hạ phong.
Trên chính trường đối địch, chỉ cần một sơ suất nhỏ là cả một gia tộc lớn cũng có thể tan xương nát thịt. Thẩm Trang gánh vác sự hưng thịnh của cả dòng tộc nên không dám lơ là nửa bước.
Dù đã thuyết phục được đứa con cả nhưng ông vẫn không tài nào chợp mắt được, cứ cảm thấy trong chuyện này vẫn còn điều gì đó chưa nhìn thấu. Mãi đến hôm nay ở sảnh phụ, khi nhìn thấy Khương Hoa Sâm và Phó Tuy Nhị đ.á.n.h nhau, dòng suy nghĩ bị tắc nghẽn bấy lâu mới đột nhiên thông suốt.
Phó gia!
Thẩm Kiều đưa Phó Tuy Nhị về Thẩm Viên đã gần một tuần, nhưng bên phía Phó gia vẫn im hơi lặng tiếng, điều này nói thế nào cũng thấy bất hợp lý.
Thẩm Trang chợt nhận ra một vấn đề: những năm gần đây kinh tế nước A phát triển quá nhanh, nhiều gia tộc tài phiệt đều phất lên như diều gặp gió. Trong khi đó, Thẩm gia vì sự ra đi của Thẩm Tỉ nên luôn giữ thái độ khiêm tốn, không tiến thêm bước nào. Sư t.ử vương im hơi lặng tiếng quá lâu, làm sao những con sư t.ử non đang lớn mạnh lại cam tâm chịu dưới trướng kẻ khác?
Vậy nên, đã có kẻ không kìm lòng được rồi...
“Ông nội...”
Một giọng nói trong trẻo ngọt ngào cắt ngang dòng suy nghĩ của Thẩm Trang. Những cánh hoa cúc đang tản mác trong chén trà dần hội tụ lại, ông vừa ngẩng đầu đã thấy cô bé buộc tóc củ tỏi đang tung tăng chạy về phía mình.