Tiêu Lẫm chiếm lấy chẳng qua chỉ tám năm đầu đời ấy.
Tình yêu hay oán hận từng sâu đậm đến đâu, cũng bị những ngày tháng tốt đẹp về sau cuốn trôi.
Ta nghiêng người tránh khỏi cửa, đưa tay về phía thiếu niên.
“Gió tuyết đang lớn, Tạ công t.ử, vào trong nói chuyện trước đi.”
Sau khi vào phòng ngồi xuống, ta nói thẳng điều kiện.
“Ta vừa nhìn đã thấy vừa ý ngươi, nhưng ngươi phải ở rể Thẩm gia.”
“Sau này bất kể sinh con trai hay con gái, đều phải theo họ Thẩm của ta.”
“Ta còn phải ở lại nhà phụng dưỡng phụ mẫu, cho nên sau khi thành thân ngươi cũng phải chuyển vào Thẩm phủ.”
Phụ thân và mẫu thân đều bị sự thẳng thắn của ta làm cho giật mình.
Lấy lại tinh thần, hai người lại đồng loạt nhìn sang Tạ Lâm, ánh mắt tràn đầy mong chờ.
Mắt Tạ Lâm sáng đến kinh người.
“Tiểu thư chịu chọn ta, là phúc khí của Tạ mỗ.”
“Chỉ cần tiểu thư thật lòng đối đãi với ta, sau này đừng dùng xong rồi vứt bỏ, ta bằng lòng ở rể, cũng nguyện tôn tiểu thư làm thê chủ.”
Phụ thân vui đến mức xoa tay liên tục.
“Vẫn là A Đường biết lo cho nhà mình!”
Quan môi ngay trong ngày được mời đến cửa.
Ngay cả ngày lành thành thân cũng rất nhanh được định xuống.
Có hôn ước rồi, ta và Tạ Lâm thường xuyên cùng nhau ra ngoài.
Có lúc đến trà lâu ngồi một lát.
Có lúc tới hí viên nghe kịch cả buổi chiều.
Từ những tấm thiệp quản gia đưa tới, ta biết Tiêu Lẫm cũng liên tiếp hẹn trưởng tỷ gặp mặt.
Kiếp trước hắn đặt trưởng tỷ trên đầu quả tim, chính mắt ta từng thấy.
Cho nên đời này, ta không hề tìm cách ngăn cản.
Người không hợp với ta, có lẽ vừa khéo lại có thể cùng trưởng tỷ sống yên ổn.
Ta vẫn luôn cho rằng, kiếp trước trưởng tỷ gả xa xuống Giang Nam, chưa đầy ba năm đã bệnh mất, là vì yêu mà không được.
Nếu đời này nàng gả cho người hai bên đều có tình ý, có lẽ sẽ tránh được số phận mất sớm.
Nhưng mỗi lần trưởng tỷ gặp Tiêu Lẫm trở về, trên mặt đều chẳng có bao nhiêu vui vẻ.
Mỗi lần về nàng đều tiện tay mua theo vài món nhỏ như son phấn, trâm hoa.
Những thứ mang về đều là kiểu dáng ta thích.
Hôm nay nàng lại sa sầm mặt bước vào cửa, nhịn rất lâu mới nói với ta.
“Tiêu Lẫm hình như… không thích ta.”
Ta nghe mà bất ngờ.
Ta hỏi: “Sao lại như vậy?”
Trưởng tỷ nghĩ nửa ngày cũng chỉ nói ra được một cảm giác kỳ lạ.
“Lúc hắn nhìn ta, cứ như đang mượn gương mặt ta để nhìn một người khác.”
“Ta thích uống trà gì, thích ăn điểm tâm nào, hắn chẳng nhớ nổi một lần.”
“Ấy vậy mà lần nào cũng nhắc ta phải mang quà về cho muội.”
“A Đường, ta nghi người hắn thật sự nhớ đến là muội.”
Ta sợ đến mức lập tức lùi xa nàng hai bước.
“Tuyệt đối không thể!”
“Hắn ghét muội chướng mắt, muội cũng xem hắn như đống phân ch.ó thối, lấy đâu ra thích?”
Trưởng tỷ nghiêm túc nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Cũng đúng.”
“Như vậy càng tốt, dù sao hiện giờ ta cũng chẳng vừa mắt hắn.”
Lần này đến lượt ta kinh ngạc.
Ta vội hỏi: “Trước kia chẳng phải tỷ rất thích hắn sao?”
Kiếp trước trưởng tỷ xuất giá chưa đầy ba năm đã mất.
Ta vẫn luôn cho rằng chính mình cướp mất người trong lòng nàng, hại nàng uất kết thành bệnh.
Trưởng tỷ bĩu môi, bắt đầu kể tội.
“Tiêu Lẫm vừa buồn tẻ vừa không có mắt nhìn, ai sống cùng hắn mới thật xui xẻo.”
“Hắn gặp ta chỉ biết nói cầm phổ với âm luật, nghe đến mức mí mắt ta muốn díp lại.”
“Ta nhắc đến kịch mới và thoại bản thì hắn ngồi đó như khúc gỗ.”
“Mấy hôm trước gió lớn, ta mặc mỏng, lạnh đến cứng cả tay.”
“Hắn quấn áo choàng của mình kín mít, ngay cả một câu quan tâm cũng không có.”
“Còn nữa, hắn ngâm nước băng lâu như vậy, giờ đi vài bước đã thở dốc, môi cũng chẳng có chút huyết sắc.”
“Sau này e rằng… đường con cái khó khăn.”
Nàng ghé sát lại, hạ giọng nói: “Ta thấy phương diện kia của hắn tám phần cũng không được, gả qua đó chẳng phải sống cảnh góa bụa khi chồng còn sống sao?”
Ta trợn tròn mắt, kinh ngạc nói: “Tỷ còn chưa xuất giá, sao ngay cả những chuyện này cũng hiểu?”
Trưởng tỷ chỉ lấy khăn che khóe môi, cười mà không đáp.
Nàng nói vẫn muốn xem thêm.
Nếu Tiêu Lẫm cứ vô vị như vậy, hôn sự này liền lui.
Sau khi vào xuân, ta cùng Tạ Lâm hẹn nhau du hồ.
Tuyết đọng vẫn chưa tan hết, bờ trắng nước xanh, phong cảnh rất đẹp.
Lúc xuống thuyền, ta xách váy mà không biết nên đặt chân ở đâu.
Tạ Lâm dọn sạch một khoảng, đưa cánh tay về phía ta.
Ta vừa vịn hắn bước lên bờ, sau lưng đã truyền tới giọng nói lạnh nhạt của Tiêu Lẫm.
“Nhị tiểu thư quả nhiên hào sảng, ngay cả lễ phòng bị nam nữ cũng không để vào mắt.”
Đúng là âm hồn không tan.
Ta quay đầu lại, Tiêu Lẫm đang nhìn chằm chằm bàn tay ta vừa đặt lên tay Tạ Lâm, sắc mặt khó coi.
Trưởng tỷ còn bị hắn bỏ một mình trên thuyền, cuống đến mức chẳng tìm được chỗ đặt chân.
Ta tức tối trừng hắn một cái.
Tạ Lâm lập tức xoay người đi đỡ trưởng tỷ.
Đúng lúc hắn nghiêng mặt qua, Tiêu Lẫm như bỗng bị sét đ.á.n.h trúng.
Sắc mặt hắn trắng bệch, buột miệng gọi một cái tên.
“Thẩm Chiêu!”
Ngay sau đó, hắn đột ngột nhìn sang ta, trong mắt toàn là vẻ không dám tin.
Hắn thất thanh: “Không đúng… người này vì sao lại giống Thẩm Chiêu đến vậy?”
Tim ta nảy mạnh một cái.
Cảm giác ấy chẳng khác gì đang tư thông với người ta thì bị trượng phu bắt gặp.
Nhưng nghĩ kỹ lại, ta lập tức có khí thế.
Đứa trẻ kiếp trước là do ta và Tạ Lâm sinh ra.