Hay là mượn rượu làm càn?
Ta tức giận vỗ lên vai chàng vài cái.
Người bị đ.á.n.h chẳng hề hấn gì.
Ngược lại tay ta lại đỏ lên trước.
“Chàng uống nhiều quá rồi. Mau đứng dậy đi.”
“Ta... không đứng dậy.”
“Đều tại Tạ Văn Khiêm kia.”
“Huynh ấy nhất định cố ý trả thù ta. Cứ liên tục chuốc rượu ta.”
“Suýt nữa ta không thể tự mình về được tân phòng.”
“Huynh ấy đã tính toán từ lâu rồi. Muốn ta không thể động phòng…”
Tim ta bỗng đập mạnh.
“Thật sao?”
“Huynh ấy xấu xa như vậy à? Vì sao lại muốn trả thù chàng?”
Vương Kha lập tức bất mãn:
“Tên đó vốn là người ngoài lạnh trong nóng.”
“Huynh ấy chỉ ghen tị thôi. Ghen tị vì ta có thể cưới được cô nương mình yêu làm thê t.ử.”
“Đúng vậy.”
“Chính là ghen tị.”
Đầu óc ta trong nháy mắt trở nên trống rỗng.
Máu nóng dồn thẳng lên mặt.
Đây...
Có phải là đang tỏ tình không?
Đúng lúc ấy.
Vương Kha chống tay ngồi dậy.
Đôi mắt sáng rực nhìn ta:
“Phu nhân...Đêm xuân đáng giá ngàn vàng...”
Mặt ta nóng bừng.
Trong lòng còn có vô số điều muốn hỏi.
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra.
Đã bị chặn lại.
“Ưm...”
Sau đó.
Mọi suy nghĩ đều tan biến trong niềm vui và hạnh phúc của đêm tân hôn.
Ngoài cửa sổ, ánh nến đỏ lay động suốt một đêm.
Đêm ấy trôi qua thật dài.
23
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức rã rời.
Đến sức trở mình cũng thấy khó khăn, suýt nữa đã bật lên tiếng rên.
Mà kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện ấy...
Lúc này đang chống đầu nằm bên cạnh, cười tủm tỉm nhìn ta.
Cũng chẳng biết đã tỉnh từ khi nào.
“Giờ... giờ nào rồi?”
Vừa mở miệng, ta mới phát hiện giọng mình khàn đặc đến đáng sợ.
“Vẫn còn sớm. Giờ Mão chính thôi.”
“Cái gì?”
Ta lập tức bật dậy.
C.h.ế.t rồi…
Sắp lỡ giờ thỉnh an mất.
Đáng tiếc cơ thể mềm nhũn chẳng nghe lời.
Vừa ngồi lên đã ngã nhào sang người bên cạnh.
Vương Kha bật cười.
“Khụ...”
“Mới sáng sớm đã chủ động nhào vào lòng vi phu. Như vậy không ổn lắm đâu.”
Ta tức đến muốn bốc khói.
Lúc này rồi mà chàng vẫn còn tâm trạng đùa cợt.
Không nhịn được liền đ.ấ.m mạnh vào người chàng một cái.
“Xem ra phu nhân hôm qua mệt quá rồi. Đánh người cũng mềm mại như thế.”
Chàng nắm lấy bàn tay ta.
“Được rồi, được rồi.”
“Là vi phu sai.”
“Mẫu thân đã sai người tới dặn rồi.”
“Bảo chúng ta nghỉ ngơi thêm một lát.”
“Đến thỉnh an muộn một chút cũng không sao.”
“Đừng nóng vội.”
Ta chẳng buồn để ý đến chàng nữa.
Chật vật ngồi dậy.
Gọi nha hoàn vào hầu hạ.
Nụ cười bất chính trên mặt Vương Kha lập tức thu lại.
Trong chớp mắt đã trở về dáng vẻ của một công t.ử thế gia phong nhã.
Sau khi chỉnh trang xong xuôi, lại dùng qua chút điểm tâm.
Lúc đến chính đường.
Mọi người quả nhiên đã chờ được một lúc rồi.
Mặt ta nóng bừng.
Ngày đầu tiên thỉnh an đã đến muộn.
Đúng là mất mặt đến cùng cực.
Điều khiến ta bất ngờ là...
Vương phu nhân lại vô cùng hòa nhã.
Vừa thấy ta đã kéo tay ngồi xuống cạnh mình.
Mở miệng là “Bình Nhi”, gọi vô cùng thân thiết.
Vương đại nhân để một bộ râu đẹp đẽ, chăm chút cẩn thận.
Ngồi đó thôi cũng đầy vẻ uy nghiêm.
Đại ca của Vương Kha là Vương Hành.
Một thư sinh mặt trắng, dáng người hơi gầy.
Toàn thân đều là khí chất của người đọc sách.
Nhìn qua không giống người bệnh nặng như lời đồn.
Đại tẩu xuất thân từ Trần thị Thanh Châu.
Dung mạo bình thường.
Thần sắc có phần nghiêm nghị.
Lúc không nói gì, đôi môi luôn mím c.h.ặ.t.
Khiến người ta cảm thấy hơi khó gần.
Sau khi nhận thân xong.
Vương phu nhân kéo ta ngồi bên cạnh.
Khẽ vỗ lên mu bàn tay ta.
“Thủ Chuyết từ nhỏ đã là đứa không khiến người ta bớt lo. Suốt ngày chỉ biết gây chuyện.”
“Bình Nhi à.”
“Nếu nó bắt nạt con, cứ nói với mẫu thân. Mẫu thân sẽ thay con dạy dỗ nó.”
Ta vội vàng đáp:
“Mẫu thân nói quá lời rồi. Phu quân đối với con rất tốt.”
Vương phu nhân bật cười.
“Ồ?”
“Tốt thế nào?”
Nhìn nụ cười đầy ẩn ý trên mặt bà.
Ta chỉ cảm thấy cả người sắp bốc cháy.
Đúng lúc ấy.
Đại tẩu vốn luôn trầm mặc bỗng lên tiếng:
“Mẫu thân.”
“Đệ muội vừa mới thành thân.”
“Hôm qua hẳn đã rất mệt rồi.”
“Người còn trêu đùa như vậy nữa. Xem nàng ngượng đến mức nào kìa.”
Ta trợn tròn mắt.
Không dám tin nhìn về phía đại tẩu.
Đây là...
Đang giúp ta giải vây sao?
Vương phu nhân cười lớn.
“Tú Vân nói đúng.”
“Là ta không phải.”
“Thôi được rồi.”
“Mau dẫn thê t.ử của con về nghỉ ngơi đi. Đừng để nó mệt quá.”
Vương Kha lập tức đứng dậy hành lễ.
Lại còn cố tình làm ra vẻ đáng thương.
“Đa tạ mẫu thân thấu hiểu. Nhi t.ử cũng mệt lắm đấy.”
“Con khỉ này. Còn không mau đi.”
“Nhi t.ử tuân…mệnh…”
Chàng cố ý kéo dài giọng.
Sau đó nửa kéo nửa ôm người đang muốn chui xuống đất như ta.
Ung dung rời khỏi chính đường.
24
Ngoại trừ chút xấu hổ ngày đầu tiên.
Cuộc sống trong Vương phủ thực sự rất nhàn nhã.
Vương phu nhân tuy xuất thân thế gia.
Nhưng lại không thích những lễ nghi rườm rà.
Mỗi ngày sau khi thỉnh an xong.
Bà đều bảo mọi người ai về viện nấy.
Từ trước đến nay chưa từng đặt ra quy củ đứng hầu hay lập phép tắc gì.
Ngày thứ hai sau hôn lễ.
“Phu nhân.”
“Để vi phu vẽ mày cho nàng nhé?”
Kết quả...
Hôm ấy ta đội đôi lông mày giống hệt hai con sâu róm.
Phải c.ắ.n răng xin phép mẫu thân nghỉ ở trong viện.
Cả ngày không dám bước chân ra ngoài.
Mà thủ phạm thì ôm bụng cười đến ngã nghiêng.
Còn luôn miệng bảo rất đẹp.
Ta thế mà lại tin thật.
Ngày thứ ba.
“Phu nhân có thích vẽ tranh không?”
“Nghe nói cúc trong vườn nở rất đẹp.”
Hoa cúc đúng là rất đẹp.
Nhưng tài vẽ của ta...
Thôi, không nhắc cũng được.
Vậy mà có người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Nhất quyết xúi giục ta vẽ một bức.
Sau khi vẽ xong.
Vương Kha chống cằm nhìn thật lâu.
“Khụ khụ...”
“Phu nhân.”
“Bức cúc này của nàng...”
“Ừm... rất đẹp.”
“Để vi phu đề thơ giúp nàng.”