Ta lập tức co người lại.

“Thiếp sai rồi.”

“Biết sai rồi.”

“Đồ vô lương tâm.”

Chàng đưa tay véo nhẹ má ta.

Ta xoay người.

Ngồi gọn trong lòng chàng.

Ôm lấy vòng eo rắn chắc ấy.

Khẽ tựa đầu lên n.g.ự.c chàng.

“Người ta đều nói chàng có vô số hồng nhan tri kỷ.”

“Vậy mà lại nhất kiến chung tình với một người bình thường như thiếp.”

“Thiếp vẫn cảm thấy chẳng chân thực chút nào.”

Vương Kha nâng mặt ta lên.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt ta.

“Bình Nhi.”

“Nàng xứng đáng.”

“Còn nữa.”

“Ta không hề có vô số hồng nhan tri kỷ.”

“Chẳng qua ta không thích người khác nói sau này mình sẽ kế thừa Vương gia.”

“Cũng sợ đại ca hiểu lầm rằng ta có ý nghĩ ấy.”

“Cho nên mới cố ý diễn cho họ xem.”

Ta nhìn thấy bóng mình trong mắt chàng.

Chỉ có duy nhất một mình ta.

“Ta chỉ thích nàng.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Tựa như muôn hoa đồng loạt nở rộ trong tim.

Ta không kìm được nữa.

Lần đầu tiên chủ động nghiêng người.

Hôn lên môi chàng.

26

Tạ Văn Khiêm tới Vương phủ vào một tháng sau ngày đại hôn.

Lúc ấy hắn đang ngồi trong Tây Sương phòng.

Ngẩng đầu nhìn bức tranh treo trên tường.

Gương mặt vốn luôn lạnh nhạt hiếm khi xuất hiện biểu cảm khó tả đến vậy.

“Bức tranh này...”

“Là ta và nội t.ử cùng vẽ đấy.”

Vương Kha cười tươi rói.

Ta lập tức che mặt.

Ở dưới bàn lén kéo mạnh tay áo chàng.

Ngày mai nhất định phải tháo bức tranh này xuống.

Ta đúng là sắc mê tâm trí.

Lúc trước bị chàng dỗ dành vài câu đã đồng ý treo nó ở đây.

Giờ thì mất mặt c.h.ế.t mất.

Tạ Văn Khiêm nghẹn lời hồi lâu.

Mãi sau mới nói được một câu:

“Hiền đệ và đệ muội phu thê ân ái.”

“Thật khiến người khác ngưỡng mộ.”

“Ha ha.”

“Đa tạ Văn Khiêm huynh khen ngợi.”

“Quả thật là như vậy.”

Tạ Văn Khiêm hoàn toàn không biết phải tiếp lời thế nào.

Đành cúi đầu uống trà.

Trong phòng lập tức yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Một lúc sau.

Vương Kha ho nhẹ.

“Văn Khiêm huynh vốn không phải người thích ghé cửa vô cớ.”

“Hôm nay tới đây hẳn có chuyện gì?”

Tạ Văn Khiêm khựng lại.

Đặt chén trà xuống.

Ngón tay vô thức vuốt nhẹ thành chén.

Từ đầu đến cuối vẫn không nhìn về phía chúng ta.

“Ngày mai ta sẽ lên đường tới kinh thành.”

“Bên phía Cẩm Nương...”

“Ta đã gửi gắm nàng cho Bá Hiền huynh.”

“Ta nghĩ huynh ấy sẽ chăm sóc nàng thật tốt.”

“Nếu có thể...Ta mong hiền phu thê hai người giúp đỡ trông nom đôi chút.”

“Đừng để nàng chịu uất ức.”

“Cái gì?”

Vương Kha bật dậy.

Mặt đầy kinh ngạc.

“Huynh đem Cẩm Nương tặng cho Bá Hiền huynh?”

“Huynh điên rồi sao?”

Tạ Văn Khiêm vẫn không ngẩng đầu.

Giọng nói khô khốc.

“Bá Hiền huynh vẫn luôn thích nàng. Huynh ấy sẽ đối xử tốt với nàng.”

“Huynh nỡ sao?”

Một lúc rất lâu.

Tạ Văn Khiêm mới khẽ đáp:

“Đệ biết mà...Ta tới kinh thành là vì chuyện gì.”

“Cẩm Nương...Không thể đi cùng ta nữa.”

“Đối với nàng mà nói. Đây là một nơi quy túc tốt.”

Vương Kha thở dài.

“Huynh...”

“Thôi vậy.”

“Các người cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận.”

Nghe đến đây.

Ta chỉ thấy trong lòng nặng trĩu.

Không ai hiểu rõ tình cảm của Cẩm Nương dành cho Tạ Văn Khiêm hơn ta.

Ta nhìn người này.

Lại nhìn người kia.

Trong lòng nóng như lửa đốt.

Cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng:

“Cẩm Nương tỷ tỷ...Hiện giờ vẫn ổn chứ?”

Tạ Văn Khiêm im lặng một lúc.

Rồi mới khẽ nói:

“Nếu đệ muội có thời gian...Hãy tới trò chuyện với nàng nhiều hơn. Khuyên nàng nghĩ thoáng một chút.”

Vậy là không ổn rồi.

Ta khẽ cụp mắt xuống.

Từ xưa đến nay.

Đa tình thường chỉ chuốc lấy đau thương.

Mệnh của Cẩm Nương thật quá đỗi long đong.

Mà Tạ Văn Khiêm...

Cũng thật đủ nhẫn tâm.

Cẩm Nương từ nhỏ đã theo bên cạnh hắn.

Vậy mà hắn lại có thể dễ dàng đem nàng giao cho người khác.

Rốt cuộc trong lòng hắn...

Đã từng xem nàng là gì đây? Chỉ là một món đồ có thể tùy ý trao tay hay sao?

27

Sau khi Tạ Văn Khiêm rời đi, thấy ta cứ buồn bã không vui, Vương Kha liền thay hắn giải thích:

“Nàng đừng trách Văn Khiêm huynh.”

“Trong lòng huynh ấy còn đau khổ hơn bất kỳ ai.”

“Lần này lên kinh thành, huynh ấy là để thành thân.”

“Tân nương là nữ nhi Vương gia.”

“Đường muội của ta, Vương T.ử Câm.”

“Muội ấy từ nhỏ đã lòng dạ hẹp hòi.”

“Lại... khá cay nghiệt. Trong mắt không chứa nổi hạt cát nào.”

“Nếu Cẩm Nương tiếp tục ở bên cạnh Văn Khiêm huynh...”

“E rằng khó có được kết cục tốt đẹp.”

Ta kinh ngạc nhìn chàng.

Đây là lần đầu tiên ta nghe Vương Kha đ.á.n.h giá một khuê các nữ t.ử như vậy.

Mà người đó còn là đường muội của chàng.

Vương Kha khẽ thở dài.

Đi tới chen vào chiếc ghế của ta.

Ôm lấy ta từ phía sau.

Giọng nói có phần trầm thấp.

“Những người sinh ra trong thế gia như chúng ta... Có mấy ai thật sự được sống theo ý mình đâu?”

“Mọi thứ đều vì gia tộc.”

“Tình yêu nam nữ đáng là gì?”

“Ý nguyện của bản thân... lại càng chẳng đáng nhắc tới.”

Ta cũng thở dài.

“Nhưng thiếp thấy mẫu thân rất cởi mở mà?”

Vương Kha bật cười.

“Nếu không phải ta làm loạn đến mức ấy...Phụ thân và mẫu thân cũng sẽ không nhượng bộ.”

“Nàng không biết đâu.”

“Để cưới được nàng...Vi phu đã phải trả giá rất nhiều đấy.”

Nghe vậy.

Ta nghiêng người.

Khẽ hôn lên má chàng.

“Vâng.”

“Phu quân vất vả rồi.”

Đôi mắt Vương Kha lập tức sáng rực lên.

Chàng cúi đầu.

Nhẹ nhàng hôn lên môi ta.

...

Ngày hôm sau.

Tiễn Tạ Văn Khiêm rời đi xong.

Vương Kha dẫn ta tới phủ họ Lý thăm Lý Bá Hiền.

Phủ họ Lý và Vương phủ cách nhau không xa.

Lý Bá Hiền hiện giữ chức Quận thừa.

Là phó thủ của phụ thân Vương Kha.

Chuyên phụ trách các công việc dân chính trong quận.

Để hai người họ ngồi lại trò chuyện.

Ta tự mình đi thăm Cẩm Nương.

So với lần trước.

Nàng gầy đi rất nhiều.

Cả người mảnh mai đến mức như chẳng chịu nổi một cơn gió.

Đứng bên cửa sổ.

Tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể theo gió mà tan biến.

Chương 14 - Ta Chỉ Thích Nàng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia