Sau đó hai người tự nhiên lao vào đ.á.n.h nhau. Tông môn cấm rút kiếm nội đấu, đây là luật ngầm ai cũng hiểu rõ, nhưng nếu không có môn quy này thì Mộc Trọng Hi cảm thấy hắn với Minh Huyền thế nào cũng phải một mất một còn.

“Đừng ồn ào nữa.” Tiết Dư bất lực bước ra cắt ngang hai người: “Đoạn trưởng lão sắp tới rồi đấy.”

Nghĩ đến vị trưởng lão phụ trách huấn luyện bọn họ là một nam t.ử râu ria xồm xoàm, thân hình vạm vỡ cao lớn, Diệp Kiều liền thấy giật mình.

Đoạn Dự vỗ vỗ vai nàng, Diệp Kiều trực tiếp bị một vỗ của ông ấy đập cho ngã nhào ra đất.

Diệp Kiều: “...”

Đoạn Dự hơi giật mình: “Yếu đến mức không chịu nổi một đòn sao?”

Diệp Kiều nhìn cơ bắp cuồn cuộn của ông ấy, rồi lại nhìn tay chân mảnh khảnh của mình, hoàn toàn không dám hé răng nửa lời.

Mộc Trọng Hi bĩu môi: “Trưởng lão, muội ấy đâu phải là con, bị người đập bẹp dí suốt bao nhiêu năm nay. Diệp Kiều mới tới ngày đầu tiên, người đối xử với muội ấy nhẹ nhàng chút đi.”

Diệp Kiều trao cho hắn một ánh mắt cảm kích.

Đúng là không phí công chúng ta quen biết nhau mà!

Đoạn Dự mỉm cười: “Đó là điều đương nhiên, ta biết chừng biết mực mà.”

Ông ấy đ.á.n.h giá Diệp Kiều một vòng, có lẽ cảm thấy đệ t.ử này thật sự không chịu nổi đòn nên đành tiếc nuối lên tiếng: “Vậy thì thử tập Đạp Thanh Phong trước đi.”

Đoạn Dự ném vào n.g.ự.c nàng một cuốn tâm pháp, Diệp Kiều theo bản năng ôm lấy.

“Đây là tâm pháp giúp tăng tốc độ, mỗi đệ t.ử thân truyền đều có một bản. Mấy vị sư huynh khác của con đều đã thông hiểu đạo lý rồi, mấy ngày tới tranh thủ thời gian luyện tập nhiều vào.” Đoạn Dự liếc nhìn nàng, có lẽ ông ấy cũng đã nghe nói về hành vi nằm ườn ra ngủ của nàng ở ngoại môn, liền cất lời đe dọa: “Ba ngày sau ta sẽ tới kiểm tra công khóa của con. Tới lúc đó chạy chậm thì cứ chờ bị ta đá đi.”

Diệp Kiều: “... Đá sao?”

Đá kiểu gì cơ?

Rất nhanh sau đó nàng đã biết được.

Vì là người mới nhập môn nên Diệp Kiều ngồi ở bên cạnh xem giờ học kiếm thuật hằng ngày của Mộc Trọng Hi. Trong toàn bộ quá trình, Đoạn Dự cứ ở phía sau đuổi theo hắn hệt như mèo vờn chuột. Chỉ cần Mộc Trọng Hi chậm tốc độ lại một chút là sẽ bị ăn một đá vào m.ô.n.g không chút nương tay.

Diệp Kiều nhìn thấy cảnh tượng đó mà mặt mày tái mét.

Tuy nàng thích nằm ườn ra, nhưng cũng không thích bị người ta đạp đ.í.t đâu nha!

Trong ba ngày tiếp theo, Diệp Kiều nỗ lực ghi nhớ phương thức ra chiêu đại khái của Đoạn Dự, tiên phong đi trước một bước tiến hành né tránh, nhằm tránh khỏi số phận bị ăn đá liên tục.

Điểm tốt của Đạp Thanh Phong nằm ở chỗ lúc sắp bị đá có thể né tránh cực nhanh.

Có lẽ Mộc Trọng Hi đã bị đá tới mức quen thuộc, thậm chí hắn còn vừa chạy vừa tiện tay kéo Diệp Kiều một cái. Hai người một trước một sau, chỉ cần ai chậm tốc độ lại một chút là sẽ bị đạp m.ô.n.g. Nỗi nhục nhã không thể gánh vác này chẳng ai muốn chịu cả, thế là cả hai bắt đầu liều mạng cắm đầu chạy về phía trước.

Hai huynh muội chính thức mở ra bước ngoặt cuộc đời tu luyện bị đập bẹp dí.

Minh Huyền là Phù tu nên không cần tham gia vào mấy trò này. Thậm chí lúc vẽ bùa hắn còn cảm thấy vui sướng khi người gặp họa, buông lời thêm dầu vào lửa. Diệp Kiều cũng không ít lần bị vị Nhị sư huynh miệng độc này chê bai.

“Nấm lùn.” Hắn đưa tay đè đầu nàng xuống, vẻ mặt ghét bỏ: “Muội lớn lên kiểu gì đấy? Người nhà muội không cho muội ăn cơm à?”

Diệp Kiều: “...” Bình tĩnh, mình phải bình tĩnh!

Nàng bắt đầu điên cuồng tẩy não chính mình ở trong lòng: Người khác giận ta không giận, giận sinh bệnh chẳng ai chăm, huynh ấy là thân truyền, huynh ấy giỏi, huynh ấy ngầu.

Trải qua hai tháng huấn luyện, linh khí trên chủ phong dồi dào tới mức có thể đè bẹp người ta xuống, dù cho có là phế vật đi nữa thì tu vi cũng được đẩy lên. Diệp Kiều thuận lợi từ Luyện Khí tầng năm thăng thẳng lên tầng chín.

Hôm nay là buổi học tâm pháp, không khéo thế nào vị trưởng lão đứng lớp lại chính là Triệu trưởng lão - người mấy tháng trước ở sau núi tận mắt nhìn thấy nàng cùng Mộc Trọng Hi đập ra một cái hố to đùng trên mặt đất.

Có lẽ vì từng đắc tội đối phương nên mỗi lần đến giờ tâm pháp, ông ấy đều gọi nàng lên trả lời câu hỏi. Một khi không trả lời được, thứ chờ đợi Diệp Kiều chính là số phận đi quét dọn Tàng Thư Các.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Triệu trưởng lão giảng tới một nửa, Diệp Kiều đã bắt đầu nghe không hiểu rồi. Nhìn thấy ông ấy lại đang cân nhắc gọi tên mình tới nơi, nàng ôm tinh thần “c.h.ế.t bạn hơn c.h.ế.t mình”, trong lúc cấp bách liền giơ tay từ phía sau, cất giọng lớn tiếng:

“Trưởng lão, Minh sư huynh nói câu này huynh ấy biết làm ạ!”

Minh Huyền: “...?”

Lúc này Triệu trưởng lão mới chú ý tới thiếu niên đang ngồi ngẩn ngơ ở phía sau: “Minh Huyền biết sao? Đến đây, con lên nói cho các sư đệ sư muội nghe đi.”

“Hả?” Minh Huyền ngơ ngác mở to mắt, sau đó nhìn về phía kẻ giật dây, mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Diệp Kiều thấy hắn đứng dậy liền khẽ thở phào một hơi, nở một nụ cười ngoan ngoãn: “Huynh không vào địa ngục thì ai vào? Nhị sư huynh, huynh chính là niềm hy vọng của nhánh Phù tu Trường Minh tông chúng ta, có câu nói người tài gánh vác việc lớn, huynh cứ chịu khó vất vả chút nhé.”

Sư huynh sinh ra chính là để bẫy! Nàng vững tin vào đạo lý này, không phải vì hắn cứ suốt ngày gọi nàng là “nấm lùn” đâu nha.

Thật ra giờ tâm pháp rất nhàm chán, Minh Huyền cũng chẳng tập trung nghe giảng. Dù sao từ khi Diệp Kiều tới đây, Triệu trưởng lão toàn nhằm vào nàng mà đặt câu hỏi. Đột nhiên tới lượt mình, hắn ngơ ngác đứng lên, rồi lại mơ hồ ngồi xuống, không ngoài dự đoán bị mắng cho một trận.

Chương 13 - Ta Cứu Vớt Toàn Tông Môn Nhờ Bãi Lạn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia