Khi Ngôn Lạc Nguyệt mở mắt ra, cô cảm thấy mình đang bị nhốt trong một viên nang.

Trên người cô không một mảnh vải che thân, bên dưới ngâm trong một vũng nước nông, xúc cảm trơn trượt dính dớp.

Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, chiếu rọi những đường vân đỏ rực trên bốn bức vách, từng sợi từng sợi, giống như mao mạch m.á.u, mỏng manh nhưng rõ nét.

Đạp đạp chân, Ngôn Lạc Nguyệt cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Duỗi duỗi cánh tay nhỏ xíu, cảm giác kỳ lạ này càng thêm bám riết không buông.

Thế là, Ngôn Lạc Nguyệt cúi đầu xuống, cái nhìn đầu tiên đã khóa c.h.ặ.t vào ngọn nguồn của sự dị thường.

Nhìn chằm chằm vào vật thể hình ống dài ngoằng kéo ra từ rốn mình, Ngôn Lạc Nguyệt chìm vào trầm tư.

"..."

Cô từng thấy ống thông dạ dày, ống nội khí quản, ống thông tiểu, và cả ống truyền dịch tĩnh mạch.

Nhưng đời người, cơ hội được cắm ống vào rốn quả thực không nhiều.

Nhìn từ bề ngoài, thứ này có vẻ là một sợi dây rốn.

Vậy, xét về mặt chức năng thì sao?

Chìa bàn tay nhỏ bé trắng nõn chỉ to bằng cái bánh quy ra, Ngôn Lạc Nguyệt nắm lấy cái ống, dùng sức bóp c.h.ặ.t——

Hiệu quả có thể nói là thấy ngay tức khắc.

Giây tiếp theo, thông đạo truyền oxy bị cắt đứt, cảm giác hít thở không thông do thiếu oxy trào ngược lên, xông thẳng lên não.

Ngôn Lạc Nguyệt nghẹn đến mức mặt mày tím tái, cái miệng nhỏ ch.óp chép hai cái, ùng ục nhổ ra một chuỗi bong bóng dài.

Phá án rồi, cái ống này chính là dây rốn.

Vội vàng buông tay, để dây rốn khôi phục lại trạng thái ban đầu, Ngôn Lạc Nguyệt một lần nữa đảo mắt nhìn quanh, trong lòng lờ mờ ngộ ra.

Mạch m.á.u, dây rốn, cái vỏ hình bầu d.ụ.c... Nơi này dường như không phải là viên nang như dự đoán, mà giống trứng của một loài sinh vật đẻ trứng nào đó hơn.

Cô, bị nhốt trong một quả trứng rồi.

Không đúng! Ngôn Lạc Nguyệt đột nhiên kinh hãi: Xét theo tình trạng hiện tại, hình như cô không phải bị nhốt, mà là còn chưa phá vỏ cơ mà?

"Đợt này... ấp trứng..."

"... Bọn trẻ trong tộc... thức ăn..."

Âm thanh xuyên qua vỏ trứng truyền đến, lúc mạnh lúc yếu, lúc xa lúc gần, m.ô.n.g lung như bị ngăn cách bởi một lớp lụa mỏng. Ngôn Lạc Nguyệt cố sức vểnh tai lên, chỉ nhận ra được vài từ ngữ lẻ tẻ.

Bên ngoài vỏ trứng, hai người một nam một nữ đang phun nước vào bãi cát ấp trứng.

Hàng trăm quả trứng rùa trắng như ngọc, xếp thành mấy chục hàng ngay ngắn chỉnh tề.

Chúng được vùi trong lớp cát màu nâu nhạt, bên trên phủ thêm một lớp đá bọt xốp thoáng khí.

Những sinh mệnh mới mang theo hy vọng này, giống như những hạt giống được gieo xuống. Phải c.ắ.n răng giữ lấy một ngụm nguyên khí, mới có thể từ trong bụi đất phá đất chui lên.

Thiếu niên tựa lưng vào giá gỗ, ánh mắt tò mò.

"Vũ tỷ, đợt trẻ con trong tộc năm nay, khi nào mới phá vỏ vậy?"

Người phụ nữ kia mặc áo lụa màu lục đậm, dáng vẻ trang trọng, giọng điệu cũng vững vàng hơn thiếu niên kia gấp mười lần.

"Ngắn thì chốc lát, dài không quá trăm ngày, tính toán ngày tháng, chắc cũng chỉ trong một hai ngày tới thôi."

Vỏ trứng rùa chưa ấp trắng như tuyết, tựa như bạch ngọc thượng hạng, nhìn kỹ lại có cảm giác trong suốt.

Ngón tay thiếu niên khẽ động, cách không điểm nhẹ một cái, nhắm chuẩn xác vào quả trứng bắt mắt nhất trong số đó:

"Vũ tỷ, quả trứng to và trắng thế này, đệ chưa từng thấy bao giờ. Đây là con nhà ai vậy? Đừng bảo lúc người trong tộc đi nhặt trứng, lại nhận nhầm con non của tộc đà điểu đấy nhé?"

Bên trong vỏ trứng, Ngôn Lạc Nguyệt dường như có cảm ứng. Cô đạp đạp cái chân nhỏ, kéo theo cả quả trứng cũng lắc lư một cái.

"Đừng nói bậy."

Khẽ quát một tiếng, người phụ nữ dịu giọng, khẽ thở dài.

"Nhìn ngày tháng và vị trí, chắc là của nhà Phong thúc. Haizz, hai vợ chồng họ tuổi trẻ tài cao, đáng tiếc trời ghen tị anh tài, ngoài ý muốn gặp phải Ma tai bùng phát... Khoan đã, Ngôn Càn, đệ đang làm gì vậy?"

Hóa ra không biết từ lúc nào, Ngôn Càn đã hưng phấn xắn hai ống tay áo lên.

Thò tay vào lớp đá bọt móc hai cái, xoẹt xoẹt vài nhát, quả trứng trắng to đã bị bới ra. Mặc kệ bên trên còn dính bùn đất, Ngôn Càn trực tiếp ôm nó vào lòng.

Ôm quả trứng trắng, ánh mắt Ngôn Càn lộ vẻ kiên nghị:

"Phong thúc và thẩm thẩm ngày thường đối xử với đệ không tệ, bây giờ tuy họ đã đi rồi, nhưng đứa trẻ này đệ nguyện thay mặt chăm sóc."

Động tác ôm quả trứng của hắn không hề suy nghĩ, chưa từng có nửa phần do dự.

Thế nhưng bên trong vỏ trứng, Ngôn Lạc Nguyệt chỉ cảm thấy núi lở biển gầm, trời đất quay cuồng, tựa như Alice mộng du vào bảo tàng mỹ thuật——bị Van Gogh "nhập" rồi.

Đưa tay đỡ trán, người phụ nữ trẻ chỉ cảm thấy dở khóc dở cười.

Bản tính giống loài là vậy, cho dù lửa sém đến đuôi, Quy tộc làm việc vẫn luôn thong dong, đâu ra đấy.

Ngôn Càn lại là một kẻ dị biệt trong tộc.

Hậu bối này tuy tính tình ngây thơ chân thật, nhưng tư chất không tồi, khuyết điểm duy nhất chính là... khả năng động thủ dường như hơi quá mạnh.

"Không ai cản đệ nuôi, chỉ là mau mau đặt quả trứng về chỗ cũ đi."

Người phụ nữ trẻ tiến lên hai bước, ân cần dặn dò: "Trứng sắp ấp sẽ tiết ra dịch nhầy, bề mặt đặc biệt trơn trượt, đệ thiếu kinh nghiệm, ôm dễ bị trượt tay."

Cùng với khoảng cách của hai người xích lại gần, Ngôn Lạc Nguyệt cuối cùng cũng nghe rõ cuộc trò chuyện của họ.

Giọng nữ dịu dàng xuyên qua vỏ trứng, tự mang theo một lớp âm vang, lọt vào tai, giống như một lời tuyên án đến từ số mệnh.

"Đệ đừng làm rơi trứng", là câu nói đầu tiên Ngôn Lạc Nguyệt nghe được ở thế giới này.

Giây tiếp theo, Ngôn Lạc Nguyệt chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, rơi vào trạng thái mất trọng lượng đầy nguy hiểm.

Ngôn Lạc Nguyệt: "!"

Ngôn Càn: "A a a a Vũ tỷ!"

Người phụ nữ trẻ: "Càn——!"

——Cảm ơn đã mời, người đang trong trứng, rơi tự do. Xin hỏi có đại thần nào biết, sau khi nở ra từ quả trứng bị vỡ, người còn sống được không? Đang online chờ, gấp lắm.

Trong thời khắc đếm ngược của sinh mệnh, đại não Ngôn Lạc Nguyệt trống rỗng.

Chỉ có ánh sáng đỏ rực bùng lên như tia lửa trước mắt, nối liền với một ý niệm duy nhất còn sót lại, đột ngột nhảy vào trong tâm trí.

Ngôn Lạc Nguyệt nghĩ, cô đã biết giống loài kiếp này của mình rồi.

Có vỏ, phải ấp, mà còn có ngôn linh.

——Quạ đen, tuyệt đối là quạ đen.

Cái miệng quạ đen này ít nhất cũng phải có ba trăm năm công lực, quả thực là k.h.ủ.n.g b.ố như tư!

Ngôn Càn lập tức hoảng loạn, luống cuống tay chân đi vớt quả trứng trắng.

Thế nhưng sự việc xảy ra quá bất ngờ, trên vỏ trứng trắng ngọc lại bám một lớp dịch nhầy mỏng, trơn tuột không bắt được. Ngôn Càn ba bốn lần chạm vào mép vỏ trứng, cuối cùng vẫn trượt tay rơi xuống.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ tỷ khẽ quát một tiếng, ném ra một tấm lưới tơ màu lục đậm.

Tấm lưới tơ đó hoa văn dày đặc, gặp gió liền lớn, nhấp nhô lên xuống tựa như tảo biển biết thở. Nó vững vàng đóng vai trò như một tấm đệm, khi quả trứng trắng rơi xuống được giảm xóc, thân trứng còn nảy lên nảy xuống một cái.

"Phù——"

Ngôn Càn lau mồ hôi lạnh túa ra trên trán, cùng Vũ tỷ đồng thời thở phào một hơi dài.

Người phụ nữ trẻ không vội thu hồi pháp khí, trầm giọng răn dạy:

"Càn đệ, đệ bình thường cẩu thả thì thôi đi, đối với các quả trứng sao có thể nóng vội như vậy? Lần này coi như là bài học, xem đệ lần sau còn dám hấp tấp như thế nữa không."

Ngôn Càn bị dọa đến mức lông tóc cũng cụp xuống, rũ mắt ngoan ngoãn nhận lỗi. Ánh mắt hắn thuận thế rơi xuống mặt đất, giây tiếp theo, cả người Ngôn Càn hoảng sợ nhảy dựng lên.

Chương 1 - Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia