Trương Thiết Sơn mím c.h.ặ.t môi, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy thân hình mềm mại của nàng thêm một chút, giọng điệu xen lẫn xót xa: “Nói đi cũng phải nói lại, suy cho cùng nàng vẫn muốn hoàn trả số tiền ta đã mua t.ửu lâu cho nàng thuở trước, đúng không? Nàng là không muốn mang ân tình của ta.”
Lý Hà Hoa cứng họng, chột dạ cúi gầm mặt. Quả thực, ý niệm hoàn trả số tiền này luôn thường trực trong tâm trí nàng, nhưng không phải trả thẳng cho Trương Thiết Sơn, mà là thông qua Thanh Sơn và mẫu thân hắn. Chính vì thế, nàng mới một lòng một dạ muốn tậu bằng được ngôi nhà này cho họ nương thân.
Sắc mặt Trương Thiết Sơn vừa mới hòa hoãn nay lại sa sầm xuống. Hắn nâng cằm Lý Hà Hoa lên, thanh âm nghẹn lại, căng thẳng: “Bánh Bánh, nàng có biết ta là gì của nàng không? Nàng không muốn nợ ân tình ta, là xem ta như người ngoài sao? Thử hỏi trên thế gian này, có nữ nhân nào làm thê t.ử mà không hiên ngang tiêu xài ngân lượng phu quân kiếm được? Hay phải chăng... từ tận sâu thẳm, nàng chưa từng có ý định gả cho ta?”
Điều khiến Trương Thiết Sơn tức giận nhất là việc Lý Hà Hoa cự tuyệt tiêu xài bạc của hắn, lại muốn dùng căn nhà để gạt bỏ ân tình mua t.ửu lâu ngày trước. Chuyện này khiến cõi lòng hắn vô cùng khó chịu.
Thấy hắn bi thương như vậy, Lý Hà Hoa hoảng hốt vội vã lắc đầu: “Không, không phải vậy! Ta chưa từng xem chàng là người ngoài, cũng chẳng có ý định thoái thác việc gả cho chàng. Chỉ là... lúc chàng mua t.ửu lâu cho ta, đôi ta vẫn chưa kết bái phu thê mà. Ta thực tâm không muốn tính toán rạch ròi với chàng, chàng đừng nghĩ quẩn như vậy.”
Trương Thiết Sơn vẫn cố chấp giữ thái độ im lặng.
Lý Hà Hoa đưa hai tay áp c.h.ặ.t lên má hắn, vuốt ve âu yếm: “Chàng phải tin ta! Nếu ta coi chàng là người ngoài, liệu giờ này chàng có thể nghiễm nhiên đứng trong phòng ta, lại cùng ta có tư thế như thế này sao?” Nàng lúng liếng đưa mắt ngụ ý cho hắn xem lại tư thế ái muội của hai người lúc này.
Ngặt nỗi, nam nhân khi đã dỗi hờn thì dỗ dành cũng chẳng dễ dàng gì. Trương Thiết Sơn phong thái bất động, cạy miệng cũng không hé nửa lời.
Lý Hà Hoa tặc lưỡi. Nàng thầm nghĩ, nữ nhân khi dỗi hờn, phàm là nam nhân chỉ cần gãi đúng chỗ ngứa, tặng son phấn, điểm xuyến trâm cài hay trang sức túi lụa là êm chuyện. Vậy nam nhân thì sao, ắt hẳn cũng phải có điểm yếu trí mạng.
Sở thích của Trương Thiết Sơn ư ~
Đôi gò má Lý Hà Hoa nháy mắt ửng đỏ rực, cảm giác xấu hổ trào dâng. Nhưng vì đại cục dỗ dành nam nhân của mình, dù không quen cũng đành phải liều mạng thôi.
Lý Hà Hoa sán lại gần, mổ một nụ hôn lên má Trương Thiết Sơn, nỉ non: “Trương Thiết Sơn, bế ta thế này không thoải mái, chàng bế ta ra mép giường ngồi được không?”
Trương Thiết Sơn mím môi, lẳng lặng bế nàng tiến về phía giường. Vừa đặt nàng xuống, hắn toan đứng thẳng dậy thì đã bị người ngọc trên giường vươn tay ghì c.h.ặ.t cổ kéo xuống. Giây tiếp theo, đôi môi mỏng của hắn đã bị phong kín, một đôi bàn tay ngọc ngà nõn nà bắt đầu mơn trớn, vuốt ve không an phận trên cơ thể hắn.
Lúc này đây, nữ nhân dưới thân hệt như một tiểu yêu tinh chuyên câu hồn đoạt phách. Ba hồn bảy vía của Trương Thiết Sơn phút chốc đã bay biến sạch sành sanh. Hắn vô tiền đồ buông v.ũ k.h.í đầu hàng, đảo khách thành chủ ôm chầm lấy thân hình kiều diễm dưới thân mà hôn đáp trả cuồng nhiệt.
Trong đáy mắt Lý Hà Hoa xẹt qua tia giảo hoạt. Nàng cố nén đi sự e ấp thẹn thùng, bàn tay phải chậm rãi trượt dần xuống dưới, đi thẳng đến chộp lấy tấc lửa nóng bỏng kia.
Trương Thiết Sơn như bị điểm huyệt, lập tức cứng đờ người, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên: “Bánh Bánh, nàng...”
Lý Hà Hoa khẽ bĩu môi, bàn tay ngọc nhẹ nhàng xoa nắn, khiến nam nhân phía trên lập tức đảo điên hít lấy hít để ngụm khí lạnh.
“Chàng còn giận ta không?” Lý Hà Hoa thỏ thẻ hỏi.
Trương Thiết Sơn mặt đỏ tía tai, nghiến răng không thốt nên lời.
Lý Hà Hoa lại ác ý gia tăng lực đạo. Kẻ bề trên nháy mắt bật ra một tiếng rên rỉ trầm thấp, toàn thân kích động tột độ.
Lý Hà Hoa thầm hừ nhẹ, nàng từ từ buông thõng tay, ra sức đẩy đẩy vòm n.g.ự.c vững chãi phía trên, hờn dỗi nói: “Nếu chàng vẫn khăng khăng cho rằng ta tính toán rạch ròi với chàng, vậy chàng đi đi. Người đã phân ranh giới rõ ràng, làm sao có thể làm loại chuyện này được, quả thực là trái với luân thường đạo lý mà.”
Trương Thiết Sơn: “...” Nàng rõ ràng là cố tình! Giờ phút này mà hắn có thể dứt áo ra đi, hắn đúng là thánh nhân tại thế!
Hắn vĩnh viễn không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của nàng.
Trương Thiết Sơn tóm gọn lấy tay Lý Hà Hoa, ép sát lại nơi hiểm yếu kia, thanh âm khàn đục cầu xin: “Bánh Bánh, nàng vuốt ve chút đi...”