Ta nói:
「Phía hậu viện vẫn còn thiếu một d.ư.ợ.c đồng,」
「Ngươi có bằng lòng không?」
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt nàng bỗng sáng lên.
Chỉ nghe nàng nặng nề đáp một tiếng:
「Được.」
【Chuyện gì vậy? Sao ta có cảm giác tuyến truyện đột nhiên được đẩy nhanh rồi?】
【Đại tiểu thư làm vậy thật sự không sợ nuôi hổ thành họa sao?】
Ta chỉ mỉm cười.
Nuôi hổ tuy có thể thành họa.
Nhưng nếu chiếc roi trong tay được dùng để thuần phục cho tốt, thì cũng chẳng phải không thể trở thành trợ lực đắc lực cho ngày sau.
Cứ như vậy, dưới sự sắp xếp có chủ ý của ta, hai người cùng ở lại phủ Tể tướng.
Một người phụ trách hầu học ở tiền viện, một người phụ trách bào chế t.h.u.ố.c ở hậu viện.
Ngày tháng cứ thế trôi qua đâu vào đấy.
Nghe nha hoàn trong phủ kể lại, thỉnh thoảng bọn họ cũng gặp nhau.
Nhưng e ngại ánh mắt của người ngoài, hai người chưa bao giờ vượt quá khuôn phép, chỉ từ xa nhìn nhau một cái.
Trông chẳng khác nào một đôi uyên ương khổ mệnh.
Ta vốn chẳng có lòng dạ nào để tâm đến những chuyện yêu hận tình thù ấy, chỉ an tâm làm việc của mình.
Cho đến một ngày, ta vô tình nhìn thấy một dòng chữ.
【Xong rồi xong rồi, nữ chính bị thương vì luyện t.h.u.ố.c, tên tiểu bạch nhãn lang này bắt đầu oán trách tại sao Đại tiểu thư lại sắp xếp nàng ấy ở d.ư.ợ.c phòng!】
【Hay lắm, hay lắm, chuyện này mà cũng có thể trách lên đầu Đại tiểu thư được.】
【Đúng là ơn một bát gạo thì mang ơn, cho một đấu gạo lại sinh thù, không hổ là tên bạch nhãn lang số một trong truyện!】
Nhìn những dòng chữ không ngừng lướt qua trước mắt, ta đại khái đoán được giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.
Vì vậy, tối hôm đó khi kiểm tra bài vở, ta đặc biệt để ý quan sát sắc mặt Trần Tri Bạch.
Quả nhiên, hắn mang vẻ mặt nặng nề.
Hắn lén nhìn ta hết lần này đến lần khác, nhưng lời đã đến bên môi lại bị hắn nuốt ngược xuống.
Muốn nói lại thôi.
Nếu đã vậy, ta cũng chẳng cần vòng vo nữa.
Ta thẳng thắn nói với hắn chuyện mu bàn tay Lâm Oản bị bỏng, giọng điệu nhẹ nhàng như chẳng có gì đáng kể.
Rồi cụp mắt nhìn phản ứng của hắn.
Chỉ thấy bàn tay cầm b.út của thiếu niên khựng lại.
「Học sinh biết chuyện này. Nước t.h.u.ố.c nóng bỏng dội lên mu bàn tay, m.á.u thịt lẫn lộn… nhìn thật khiến người ta đau lòng…」
Hắn ngước mắt lên, vẻ mặt dần lộ rõ ý bất mãn.
【Đến rồi đến rồi! Màn chất vấn kinh điển!】
【Cười c.h.ế.t mất, bản thân không có bản lĩnh bảo vệ người ta, lại quay sang trách Đại tiểu thư.】
【Không hổ là tiểu bạch nhãn lang số một trong truyện, đến lúc này cũng chẳng nhớ đến ơn thu nhận của nữ chính!】
「Nghe ý của ngươi——」
Ta khẽ cười nhạt.
「Là đang oán trách sự sắp xếp của bổn tiểu thư sao?」
「Không dám.」
Hắn càng cúi thấp đầu hơn.
「Chỉ là cảm thấy A Oản từ nhỏ đã lớn lên giữa đống x.á.c c.h.ế.t, có thể sống sót đã là chuyện chẳng dễ dàng gì.」
「Tiểu thư biết rõ d.ư.ợ.c lư nguy hiểm, vì sao còn để nàng ấy…」
Không khí dần trở nên tĩnh lặng.
Yết hầu thiếu niên khẽ chuyển động, nuốt ngược nửa câu còn lại xuống.
Định xem bổn tiểu thư thành độc phụ không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt sao?
Thú vị thật.
「Đã nhàn rỗi đến mức lo chuyện của người khác, chi bằng trước hết quản tốt bản thân ngươi đi.」
Ta lạnh mặt rút xấp bài tập trên án xuống, 「bốp」 một tiếng ném thẳng xuống đất.
Từng trang giấy được lật mở, những lời phê bằng chu sa đỏ ch.ói như m.á.u:
「《Diêm Thiết Luận》 có bốn mươi bảy chỗ sai sót, 《Bình Chuẩn Thư》 quá nửa phần trích dẫn bị đảo lộn, văn chương viết ra thì càng chẳng ra thể thống gì——」
「Chỉ với chút học vấn này, cũng xứng chất vấn sự sắp xếp của bổn tiểu thư sao?」
Trong đầu chỉ toàn chuyện tình ái, thật uổng công ta dày công bồi dưỡng.
Màn đạn điên cuồng lướt qua:
【Đệt, khí thế của Đại tiểu thư phải cao đến tám thước! Ngầu quá đi mất, mọi người ơi, ta sắp mê Đại tiểu thư rồi!】
【Tay nam chính đang run kìa, thấy ánh mắt của hắn chưa? Càng bị mắng càng sung sướng! Tên này chẳng lẽ có khuynh hướng thích bị ngược sao!】
Hắn không còn dáng vẻ chất vấn vừa rồi nữa, mà vén vạt áo quỳ xuống:
「Quả thực là học sinh ngu dốt, nhưng chuyện này đều không liên quan đến A Oản.」
「Mấy ngày trước gặp nàng ấy, hai tay nàng đầy dấu kim, học sinh thật sự không đành lòng…」
「Vậy thì sao?」
Ta cúi người, nâng cằm hắn lên. Miếng hộ giáp lạnh lẽo lướt qua khóe mắt đỏ hoe.
「Ngươi muốn ta chuyển nàng ấy đến phòng giặt? Để nàng ngày ngày ngâm tay trong nước lạnh giặt quần áo? Hay đến phòng bếp nhóm lửa, để nàng bị tro than hun đến mắc bệnh lao phổi?」
Đồng t.ử hắn đột nhiên co rút, tựa như một con thú non vừa bị mũi tên sắc bén b.ắ.n trúng.
「Trần Tri Bạch.」
Ta buông tay.
「Thế đạo này, nữ t.ử muốn sống đã chẳng dễ dàng. Muốn đứng thẳng mà sống, thì luôn phải có chút bản lĩnh phòng thân.」
「Thu lại lòng từ bi vô dụng của ngươi đi.」
「Nếu ngươi thật sự muốn bảo vệ nàng, thứ ngươi cần dựa vào không phải là quỳ trong tuyết cầu xin người khác, mà là đứng ở một nơi đủ cao.」
Thiếu niên chợt siết c.h.ặ.t t.a.y áo, gân xanh ngoằn ngoèo nổi lên dưới làn da tái nhợt.
「Chuyện hôm nay ta cũng không phạt ngươi.」
「Ngày mai giờ Mão,」
Ta phất tay áo đứng dậy.
「Chép 《Diêm Thiết Luận》 mười lần rồi mang đến đây.」
「Tự mình suy ngẫm cho thật kỹ đi.」
Trong lúc cánh cửa khép mở, những hạt tuyết theo gió bay vào gian phòng ấm áp.
Trần Tri Bạch đột nhiên nặng nề quỳ xuống nền gạch xanh. Khi trán chạm đất, bụi tích trên xà nhà cũng rung rơi xuống.
「Học sinh… tạ ơn tiểu thư đã chỉ dạy.」
Những dòng chữ giữa hư không hóa thành cơn mưa vàng ngập trời:
【A a a a, ánh mắt này! Ánh mắt của một con sói con đã bị thuần phục!】
【Đại tiểu thư ngầu quá, ta thích nàng ấy c.h.ế.t mất!】
【Đại tiểu thư: Tể tướng do chính tay ta nuôi dưỡng, đương nhiên phải quản giáo từ nhỏ.】
Ừm!
Cuối cùng cũng có người nói được một câu tiếng người.