06

Đợi đến khi hoa anh đào tàn, sắc đào lại nở rộ, một trận tuyết xuân nữa cũng theo đó mà đến.

Ta cầm quyển sách tựa bên cửa sổ, cụp mắt nhìn những dòng chữ giữa hư không:

【Mặc dù bây giờ không còn chuyện tình tay ba m.á.u ch.ó nữa, nhưng ta nhớ cốt truyện đến đây, nữ chính hẳn phải đối mặt với tai họa bị tịch biên gia sản rồi.】

【Đúng vậy, ta nhớ hình như là do phe Thái t.ử và phe Duệ vương tranh đấu. Vì phụ thân nữ chính vẫn luôn đứng về phía Thái t.ử, cuối cùng bị Duệ vương vu oan hãm hại, nên mới gặp phải tai họa này.】

Là vậy sao?

Từ xưa đến nay, chuyện hủy hoại sự yên ổn của người ta nhất, chẳng gì bằng tranh đấu phe phái.

Về vị Duệ vương này, ta cũng từng nghe qua.

Hắn là đích trưởng t.ử của đương kim Thánh thượng, nhưng vì thích nam sắc, không gần nữ nhân, mãi vẫn chưa có con.

Bởi vậy mới bỏ lỡ vị trí Thái t.ử.

Nhưng hắn không cam tâm với kết cục ấy, nên bắt đầu tranh đấu phe phái, lôi kéo lòng người, mưu toan một lần nữa bước lên ngôi vị cao nhất.

Đầu ngón tay ta bất chợt bấm sâu vào lòng bàn tay.

Nếu đã để ta biết trước tất cả những chuyện này, vậy ta không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t.

Ta quay đầu nhìn hai bóng người đang quét tuyết trong sân.

Chỉ thấy ngón tay Trần Tri Bạch cầm chổi trúc, các khớp xương rõ ràng, giữa từng cái nhíu mày hay mỉm cười đã thấp thoáng vài phần phong thái thanh quý của một vị quyền thần tương lai.

Lâm Oản xách hòm t.h.u.ố.c vội vã đi qua hành lang, dưới tà áo xanh giấu những cây ngân châm đã tẩm độc.

Nuôi quân nghìn ngày, dùng quân một thời.

Đã đến lúc rồi.

「Tiểu thư.」

Nha hoàn bưng một tấm thiệp mời mạ vàng bước vào.

「Duệ vương phủ đưa tới, nói là mời người tham dự tiệc thưởng tuyết tối nay.」

「Có đi không ạ?」

Đến thật đúng lúc.

「Đi.」

Ta uống cạn chén trà nóng trong tay.

「Đương nhiên phải đi.」

Đúng là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được lại chẳng tốn công.

Trong màn chiều tà, Duệ vương phủ đàn ca náo nhiệt.

Hôm nay, ta cố ý bảo Trần Tri Bạch mặc một chiếc lan sam màu nguyệt bạch đã hơi cũ.

Thiếu niên ôm sách đứng dưới bậc thềm, quả nhiên thu hút không ít ánh mắt dò xét.

Trong đó, đương nhiên cũng có cả Duệ vương.

Nam nhân nhìn chằm chằm vào l.ồ.ng n.g.ự.c để hở của hắn, mãi không chịu dời mắt.

「Đây chẳng phải người mà Tạ gia tiểu thư nuôi dưỡng……」

Hắn nâng chén rượu trong tay.

「Quả nhiên tuấn tú. Chi bằng đưa cho bổn vương, được chứ?」

「Thế t.ử, xin cẩn trọng lời nói.」

Ta nâng chén lưu ly, mỉm cười.

「Đây là người có triển vọng đỗ Trạng nguyên đấy.」

Không khí trong tiệc đột nhiên im bặt.

Câu nói này quả nhiên khơi dậy hứng thú của hắn.

Nam nhân say khướt loạng choạng bước tới, kim quan xiêu vẹo, chỉ tay về phía Trần Tri Bạch:

「Trạng nguyên?」

「Trạng nguyên thì có gì đáng tranh?」

「Chi bằng ngoan ngoãn hầu hạ bổn vương vài ngày!」

「Bổn vương trực tiếp ban cho ngươi một chức quan mà làm.」

Ngay khoảnh khắc bàn tay nhờn nhẫy sắp chạm vào vạt áo Trần Tri Bạch, Lâm Oản đột nhiên đ.á.n.h đổ bầu rượu.

Chỉ nghe 「choang」 một tiếng giòn tan.

Chất lỏng màu hổ phách men theo áo mãng bào của Thế t.ử chảy xuống.

Thiếu nữ hoảng hốt quỳ xuống:

「Nô tỳ đáng c.h.ế.t!」

「Quả thật đáng c.h.ế.t.」

Ta vội bước ra, mỉm cười nhận lỗi với Duệ vương:

「Nô tỳ tay run, mong Duệ vương điện hạ rộng lượng, chớ trách tội.」

Nhân lúc nam nhân phân tâm, Lâm Oản run rẩy lấy khăn tay ra.

Hai người nhìn nhau, cùng hiểu ý mỉm cười.

「Đồ không biết quy củ, còn không mau lui xuống!」

Những dòng chữ giữa hư không đột nhiên bùng nổ:

【Đệt, nữ chính đây là!?】

【Thủ pháp này! Không hổ là Thánh thủ y độc tương lai!】

Mùi hương của Cam tùng hòa cùng Bạch chỉ dần lan tỏa.

Ta ngước mắt lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt của thiếu nữ.

Đáy mắt nàng vẫn còn đọng vẻ sắc lạnh chưa tan, nhưng khi nhìn rõ khẩu hình của ta, tất cả lập tức hóa thành một hồ nước trong veo.

Ta đang nói:

「Làm tốt lắm.」

Màn đạn điên cuồng lướt qua:

【Hai nữ chính khóa c.h.ặ.t nhau rồi! Ta nuốt luôn chìa khóa!】

【Nói chuyện tình tay ba đâu rồi? Đây rõ ràng là cộng sự sự nghiệp!】

Trên xe ngựa trở về phủ, ta nhìn Lâm Oản:

「Bao giờ độc phát?」

Nàng giơ ba ngón tay ra hiệu.

Vậy cũng tốt, có thể hoàn toàn phủi sạch trách nhiệm.

Đợi hắn một mạng quy thiên, ta muốn xem hắn còn lấy gì để vu oan hãm hại.

Ánh trăng len qua cửa sổ xe.

Vẻ mặt Trần Tri Bạch hơi bất mãn:

「Hóa ra tác dụng của ta chỉ là dùng mỹ nam kế thôi sao?」

「Nếu không thì sao? Ngươi cho rằng mình còn có thể làm được chuyện gì?」

Lâm Oản kiêu hãnh bật cười.

「Nam nhân vô dụng.」

Ta khẽ liếc qua hai gương mặt ấy.

Một người đã học được cách mượn lực đ.á.n.h lực, một người hiểu rõ lúc nào nên tiến lúc nào nên lui, quả nhiên cao minh hơn trong thoại bản rất nhiều.

「Từ ngày mai, Tri Bạch theo phụ thân lên triều nghe chính sự.」

Ta vén rèm xe, nói ra kế hoạch tiếp theo.

「A Oản, đến Thái Y Viện thi làm nữ y quan, tốt nhất là thường xuyên xuất hiện trước mặt những vị quý nhân trong cung.」

Gió tuyết ùa vào, hai tiếng hít thở đồng thời khựng lại.

「Tiểu thư muốn đuổi chúng ta đi sao?」

「Là đưa các ngươi lên thiên thê.」

Ta phủi những bông tuyết đọng trên tóc Lâm Oản.

「Đợi đến khi kỳ thi mùa xuân tháng Ba yết bảng, các ngươi sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ta.」

Ta cụp mắt, nhìn những dòng chữ vừa hiện ra trước mặt.

Một kế sách khác lại nảy ra trong đầu.

Kỳ thi mùa xuân tháng Ba, đúng hẹn mà đến.

5 - Tạ Gia Tứ Tiểu Thư - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia