09
Giờ Dần khắc thứ ba, tiếng chuông tang vang vọng khắp chín tầng cung khuyết.
Trần Tri Bạch cởi áo choàng đỏ thẫm, quấn lên vai ta:
「Tam Pháp Ty đã thẩm tra lại vụ án Tạ gia.」
「Không quá ba ngày, học sinh nhất định có thể trả lại trong sạch cho Tạ gia.」
Quả thực, thiếu niên bên cạnh ta ngày nào nay đã trưởng thành, trở thành nhân vật quyền thế được săn đón nhất triều đình hiện giờ.
Ta đương nhiên tin hắn.
「Tiểu thư sau này——」
「Có dự định gì không?」
Ta im lặng hồi lâu, sau đó đáp:
「Ta muốn phò vị tiểu điện hạ năm tuổi kia lên ngôi.」
Nhìn ánh sáng ban mai đang dần rạng, ta chậm rãi quay đầu:
「Tri Bạch có bằng lòng làm Nhiếp chính vương không?」
「Thần càng muốn làm Đế sư.」
Hắn đột nhiên tiến lại gần. Quan bào phảng phất hương trúc thanh lãnh.
「Dạy tiểu hoàng đế làm thế nào noi theo tiểu thư——biến quyền thuật thành dương mưu.」
Ngoài bức tường son bỗng truyền tới tiếng ngọc bội leng keng.
「Đế sư thì có gì thú vị?」
Lâm Oản xách những cây ngân châm còn dính m.á.u, cười khẽ:
「Chi bằng làm Viện thủ Thái y viện. Có thể khiến văn võ bá quan 『bệnh』 đúng lúc, đúng chỗ.」
Nàng cũng tiến lại gần, đầu ngón tay lướt qua miếng ngọc bên hông ta:
「Tiểu thư, bánh ngọt ta đưa vào lao ngục có ngon không? Đó là ta cố ý vòng qua phía nam thành mua đấy.」
「Bánh hạnh hoa nóng hổi, dù sao cũng phải ngon hơn vị quyền thần lòng dạ lạnh lùng nào đó chứ?」
Nàng liếc xéo một cái.
Ý tứ rõ ràng.
Gió sớm cuốn tung lá rụng đầy đất, những dòng chữ lơ lửng giữa không trung điên cuồng nhấp nháy:
【Chọn quyền thần! Quyền thần có thể giúp cô ổn định tiền triều!】
【Chọn nữ y! Nữ y có thể hạ độc hậu cung!】
Ta lùi lại nửa bước, thở dài một hơi:
「Giang sơn vạn dặm này, chẳng phải chính là phu quân tốt nhất sao?」
Khi ánh ráng chiều xuyên qua tầng mây, ba bóng người dần kéo dài, cho đến khi hòa vào nhau.
Ngoại truyện 16 (15)
Năm thứ hai, Tạ gia thuận lợi được minh oan.
Tân đế đăng cơ, đổi niên hiệu thành Bình Chương.
Phong Trần Tri Bạch làm Quốc sư, nhị ca của ta làm Trấn Quốc Đại tướng quân.
Lâm Oản tiến vào Đông Cung, chăm lo ăn mặc, sinh hoạt thường ngày cho tiểu Hoàng đế.
Còn những dòng chữ kỳ quái kia cũng dần biến mất theo hồi kết của câu chuyện.
Đêm ấy, gió mát phất phơ, cửa phòng bị người đẩy ra.
Tay cầm b.út của ta khựng lại:
「Chuyện cải cách tân chính, chuẩn bị thế nào rồi?」
Ta ngẩng mắt lên.
Vừa vặn đối diện với một đôi mắt đen nhánh.
Yết hầu Trần Tri Bạch khẽ chuyển động:
「Chuyện đổi rừng thành ruộng, các đại thần vẫn chưa có dị nghị gì, nhưng chuyện nữ t.ử đọc sách thì——」
Nam nhân dừng lại một thoáng.
「Có chút khó khăn.」
「Đám lão Nho kia đều cổ hủ vô cùng, nói nếu nữ t.ử cũng có thể kiếm tiền nuôi gia đình, vào quan làm việc, vậy ai sẽ phu xướng phụ tùy, chăm lo gia đình, sinh con dưỡng cái?」
「Ai nấy đều không muốn thực hiện.」
Ta đã sớm đoán được sẽ như vậy.
Ngay từ khi thực hiện tân chính, ta đã đoán chắc sẽ có người đứng giữa ngáng đường.
Dù sao, thiên hạ thái bình hiện tại cũng được đổi lấy bằng việc hy sinh lợi ích của một bộ phận người.
Nay bảo bọn họ tự nguyện nhường lợi ích trong tay ra, đương nhiên chẳng ai cam lòng.
Đúng lúc ta cụp mắt suy tư, lại nghe giọng nam nhân vang lên bên tai:
「Có điều, học sinh đã nghĩ ra cách giải quyết rồi.」
「Ồ?」
「Ta định bắt đầu từ Khâm Thiên Giám.」
「Đêm qua, T.ử Vi viên xuất hiện dị tượng phượng hoàng ngậm thư, vừa hay ứng vào phương vị Thanh Ngô thư viện.」
Hắn áp sát lại, cầm cây b.út son trên án thư lên, khoanh mạnh quanh bốn chữ 「Thiên địa đại công」:
「Có thể nhân cơ hội này lấy đó làm lý do thay vị Thái sư kia.」
「Còn những kẻ còn lại chẳng qua chỉ là một đám ô hợp.」
「Không đáng lo.」
「Nếu không thay được thì sao?」
Ta đột nhiên hỏi.
「Chẳng phải vẫn còn ta sao?」
Lâm Oản bưng bát t.h.u.ố.c đi vào:
「Ta vừa nghiên cứu ra một loại t.h.u.ố.c mới, không màu không mùi, đang lo chưa tìm được người thử t.h.u.ố.c đây.」
Vừa nhìn thấy hai người chúng ta thân mật như vậy, sắc mặt nàng lập tức tối sầm.
Nàng nhanh chân chắn trước mặt nam nhân:
「Tri Bạch ca ca, nói chuyện thì nói chuyện, động tay động chân làm gì?」
「Có hiểu quy củ không vậy? Không thấy ta và tiểu thư đang bàn chính sự sao?」
Thấy hai người lại sắp cãi nhau, ta vội ho hai tiếng, kéo chủ đề trở lại:
「Chuyện ngân lượng cần dùng cho Tế Thiện Đường, ngươi đã chuẩn bị thế nào rồi?」
「Thần đêm qua quan sát thiên tượng, phát hiện tịch biên ba nhà tham quan là có thể giải quyết.」
Trần Tri Bạch để lộ vẻ mặt như đã nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay.
「Thuốc Tiêu Dao mới chế của Thái y viện vừa hay đang thiếu người thử t.h.u.ố.c.」
Lâm Oản cười đến cong cả mắt:
「Nghe nói gần đây Vương Thượng thư sủng thiếp diệt thê?」
Ta nhìn những sổ sách đột nhiên chất đầy kho riêng, cuối cùng cũng hiểu hai oan gia này đã sớm dò xét rõ ràng cả đám văn võ bá quan.
Ta chỉ cười mà không nói.
Mùa thu năm sau, tân chính thuận lợi được thi hành.
Từ đó về sau, rất nhiều nữ t.ử không còn bị trói buộc trong chuyện phu xướng phụ tùy, chăm chồng dạy con nữa. Họ đọc sách học chữ, bước vào quan trường làm quan.
Còn những người thực sự không có thiên phú ấy, thì đi khai hoang, mở đất, giống như nam nhi, cũng tự mình xông pha tạo dựng nên một cõi trời đất thuộc về riêng mình.
Lại một năm trôi qua, Tế Thiện Đường thuận lợi xây dựng hoàn thành.
Ta đứng dưới tấm biển sơn son thếp vàng, cây kéo vàng trong tay ánh lên tia sáng lạnh dưới ánh mặt trời.
Bên cạnh, quan bào đỏ thẫm của Trần Tri Bạch quấn lấy tà váy thạch lựu của ta.
Hắn bỗng ghé sát lại:
「Tiểu thư và ta cùng mặc đồ đỏ, quả thật rất giống đang bái đường thành thân.」
Theo ánh mắt hắn nhìn sang, quả nhiên đúng như lời hắn nói, trông rất giống lễ phục cát tường của dân gian khi thành thân.
「Chi bằng hôm nay chúng ta tiện thể bái thiên địa luôn,」
「Cũng coi như hoàn thành di nguyện năm xưa của Tạ đại nhân.」
Giọng nam nhân lại trở nên không đứng đắn.
Ta vừa định lên tiếng, đã thấy Lâm Oản cầm hòm t.h.u.ố.c nặng nề đập xuống đất:
「Tri Bạch ca ca, huynh tốt nhất nên cẩn thận lời nói. Cẩn thận muội biến hỷ sự của huynh thành tang sự.」
Nói rồi, nàng cũng tiến lại, chặn lấy tay còn lại của ta:
「Tiểu thư muốn bái thiên địa, chỉ có thể bái với ta.」
Không ngờ hôm nay nàng cũng mặc một bộ váy áo đỏ.
「Tiểu thư, người chọn ai?」
Hai người đồng thời nhìn về phía ta.
「Ta lại cảm thấy——」
Ta giật đứt một nửa dải lụa đỏ, quấn quanh cổ tay hai người:
「Tam vị nhất thể mới là điềm lành.」
Thừa lúc hai người còn chưa kịp phản ứng, ta mỗi bên kéo một người, ép họ quỳ xuống.
「Nhất bái thiên địa thanh minh!」
Ta cao giọng.
「Nhị bái y đạo hưng thịnh!」
「Tam bái hải thanh hà yến!」
「Lễ thành!」
Từ xa vọng lại tiếng trống canh.
Bóng dáng ba người chúng ta đan xen dưới ánh chiều tà.
Những dòng chữ đã biến mất bỗng chậm rãi hiện lên trên xà nhà:
【Cuối cùng, họ sẽ dùng cách thức trái với lẽ thường nhất để bảo vệ thời đại này.】
Rồi biến mất.
Hoàn