Tại Triều Thiên Khuyết, trúc xá Tang Trúc, phòng khách hậu viện.
Giang Nguyệt Bạch đang ngâm mình trong bồn t.h.u.ố.c tắm Đoán Cốt Tán có pha thêm Long Lực. Tóc nàng b.úi cao bằng một chiếc trâm gỗ, lộ ra chiếc cổ thon dài. Giữa làn hơi nước mờ ảo, nàng thư giãn thả lỏng, để d.ư.ợ.c lực thấm sâu vào từng tủy xương.
Những vết thương trên cánh tay và vai từ buổi săn yêu thú hôm qua đã tự hồi phục, giờ chỉ còn lại vài vết đỏ nhạt.
"Thuốc tắm rèn thể của Lâm Hướng Thiên đúng là tốt thật, mới ngâm hai lần mà một quyền của ta đã có thể đ.ấ.m nát đầu con Đồng Cốt Thú, loại thú mà trước đây pháp khí bình thường còn không c.h.é.m nổi."
Giang Nguyệt Bạch cầm chiếc gương đồng cổ, soi đi soi lại dưới ánh nước.
"Ta cũng mới mười sáu, Tần Lục Nương cứ bắt ta ăn Định Nhan Đan, thôi cứ để hai năm nữa hẵng ăn, ta muốn làm một nữ tu trưởng thành kia. Mà không biết cái gương nát này rốt cuộc có huyền cơ gì nhỉ?"
Chiếc Ngưng Quang Kính này ở trong tay nàng đã nửa năm, còn cả cây sáo kia nữa, nàng vẫn chưa tìm ra cách dùng. Ngưng Quang Kính thì còn tạm, ít nhất cũng chặn được vài đạo pháp thuật, còn cây sáo thì đúng là vô dụng. Rõ ràng là pháp bảo của cổ tu mười vạn năm trước, không lẽ lại chẳng có gì đặc biệt?
Ngâm đến khi nước nguội, nàng thu gương đứng dậy mặc đồ. Dạo này nàng lớn nhanh quá, mấy bộ váy dài mua lúc mới đến Triều Thiên Khuyết giờ tay áo đã ngắn ngủn.
"Xem ra phải đi mua bộ pháp y có thể co giãn theo kích cỡ thôi."
Nàng mặc Vũ Lân Giáp bên trong lớp váy ngoài, khoác thêm áo bào trắng thêu mây, xõa mái tóc đen rồi ngồi vào bàn bắt đầu vẽ bùa.
Sắp tới kỳ tiểu khảo giữa năm của Bách Dương Tông, việc buôn bán ở sạp hàng dạo này rất khấm khá. Ngày mai cần thêm 50 tấm Viêm Bạo Phù bát phẩm, còn Hỏa Đạn Phù cửu phẩm cũng phải chuẩn bị nhiều một chút.
Vẽ xong bùa bằng tay phải, nàng xoay xoay bả vai mỏi nhừ, đổi sang tay trái vẽ tiếp. Bùa của nàng có điểm đặc biệt: nhờ linh khí hỏa sát tích tụ, trong mỗi tấm bùa đều chứa một tia sát khí cực mỏng. Người ngoài khó mà nhận ra, chỉ thấy bùa của nàng uy lực hơn hẳn người khác. Vẽ bùa xong, nàng lại dành một canh giờ khắc trận bàn Gió Lửa và Hỏa Ngục.
Trên sạp nàng chỉ bán một loại đan d.ư.ợ.c là Phí Huyết Đan giúp bùng nổ linh khí tức thì, tăng uy lực hỏa pháp. Loại này nàng đã luyện sẵn từ mấy hôm trước nên vẫn còn dư. Dù không cố tình khổ luyện, nhưng nhờ việc "sản xuất hàng loạt" để bán mỗi ngày, độ thuần thục về Bùa - Trận - Đan của nàng đã tăng vọt, tiến độ đột phá đã đi được hơn nửa.
Trời vừa hửng sáng, cách giờ mở chợ phĩa Nam nửa canh giờ, Giang Nguyệt Bạch lấy từ túi trữ vật ra một gói giấy dầu đựng đùi thỏ cay tê. Nàng dùng lửa linh nhẹ nhàng nướng qua, đùi thỏ lập tức tỏa mùi thơm nức, mỡ chảy xèo xèo.
Nàng c.ắ.n một miếng, giòn tan. "Vẫn là nướng vàng rộm là ngon nhất, tê thật... cay quá mà đã quá!"
Nằm trên ghế bập bênh bên cửa sổ, nàng vừa gặm đùi thỏ vừa đọc Liệt Dương Tâm Kinh, bụng bảo dạ: "Tí nữa ăn một viên Hàng Trần Đan để thải độc là coi như chưa ăn cái đùi thỏ này rồi."
Cuốn Liệt Dương Tâm Kinh này nàng nhặt được từ túi trữ vật của một đệ t.ử Liệt Dương Tông trong Thương Viêm Chi Địa. Đến đây mới biết, ở Triều Thiên Khuyết sách này bày bán đầy đường, mua một cuốn còn được tặng kèm cuốn Kỳ Vật Chí Vạn Độc Lâm. Công pháp này khá thô thiển nhưng lại có vài mẹo khống hỏa rất hay. Kết hợp với Ly Hỏa Quyết, nàng đã có thể điều khiển lửa theo ý muốn.
Trước đây luyện Phí Huyết Đan hay thất bại, cũng nhờ mẹo này mà nàng mới luyện ổn định được. Tuy nhiên, cách luyện không vấn đề nhưng cái lò đan lại chịu không nổi nhiệt, nổ banh xác rồi. Hôm nay bán hàng xong nàng phải đi mua cái lò mới.
Khi mặt trời lên, chợ phía Nam của Triều Thiên Khuyết nhộn nhịp hẳn lên, người qua kẻ lại tấp nập. Tiếng rao hàng, mặc cả vang lên không ngớt.
Giang Nguyệt Bạch đến vị trí sạp đã thuê. Các tu sĩ xung quanh thấy nàng đến thì ai nấy đều giật mình, da đầu tê rần, bao nhiêu ánh mắt sắc lẹm b.ắ.n về phía nàng. Nàng chẳng mảy may để ý, trải chiếu trúc, lót thêm một tấm t.h.ả.m da lông trắng muốt, dùng Tịnh Trần Thuật quét ba lần sạch bong không tỳ vết.
Sau đó, nàng bày biện hàng hóa Bình đan d.ư.ợ.c màu thiên thanh mang vẻ mát mẻ, nhã nhặn, hộp bùa chú bằng gỗ đỏ chạm hoa còn mới tinh, các góc cạnh phẳng phiu. Trận bàn được xoa lau bằng dầu nhuận, sạch sẽ đến mức bóng loáng ánh sáng.
Linh thảo đã rửa sạch bụi đất, còn được rưới sương sớm. Khoáng thạch giữ nguyên màu sắc, bày biện ngay ngắn, khiến người nhìn thấy thoải mái, dễ chịu. Vài đài sen cắm trong bình cổ miệng rộng, vừa làm vật trang trí, vừa là hàng hóa.
Pháp khí thì mỗi món một hộp, món nào cũng có phong thái, dáng vẻ riêng.
Nàng tỉ mỉ như một nghệ nhân, chỉnh lại từng vị trí để phô diễn góc đẹp nhất của món đồ. Dưới tấm t.h.ả.m trắng, món nào nhìn cũng sang trọng và... đắt tiền!
Bên cạnh nàng, một nam tu trẻ tuổi nhìn sạp của mình mà c.h.ế.t lặng: Tấm vải bạt xanh rách nát nhăn nhúm, quặng, bùa, đan d.ư.ợ.c chất đống lộn xộn. Bình t.h.u.ố.c thì nứt nẻ, linh thảo thì đầy bùn đất như vừa đào dưới cống lên. Đúng là không có so sánh thì không có đau thương! Hắn cảm thấy mình như một gã hành khất đang đi bán đồng nát vậy.
"Cái chợ vỉa hè này làm gì mà phải bày vẽ như thế chứ!" Hắn lẩm bẩm. Nhưng khi nhìn quanh, hắn tá hỏa thấy tất cả các chủ sạp khác cũng đã đồng loạt bắt chước: Đứa nào cũng lót t.h.ả.m da, đóng hộp gỗ sang chảnh!
Hắn hiểu ra rồi, tại sao chợ Nam dạo này đông khách hẳn lên, giá đắt hơn chỗ khác mà người ta vẫn cứ đ.â.m đầu vào mua. Đồ vẫn thế, chỉ là lòng người đã thay đổi rồi!
"Đạo hữu, bóc giúp ta 5 viên hạt sen." Một vị khách ghé sạp của nam tu trẻ.
Hắn nổi khùng: "Bóc cái đầu ngươi ấy! Nhà ai bán hạt sen mà không bán cả đài..."
Chưa dứt lời, hắn đã trợn mắt thấy Giang Nguyệt Bạch bên cạnh đang thoăn thoắt bóc từng hạt sen, lau sạch sẽ rồi bỏ vào hộp cho khách.
Vị khách hừ lạnh: "Nếu không phải bên sạp kia bị người ta mua sạch rồi, ngươi tưởng ta thèm sang đây mua cái đống rác của ngươi chắc?"
Nam tu trẻ lập tức đổi giọng: "Ấy đạo hữu, mua hạt sen hả? Ta bóc ngay đây! Bóc 5 tặng 1 luôn!"
Cạnh đó, một tu sĩ lực lưỡng đi tới, hất hàm về phía Giang Nguyệt Bạch, nói với nam tu trẻ: "Đạo hữu mới tới hả? Ở chợ phía Nam này, tốt nhất đừng có đụng vào vị Phiên Thuyền Tán Nhân (Lật thuyền tán nhân) kia."
"Cái tên gì mà xui xẻo vậy?"
"Cái tên không quan trọng!" Gã lực lưỡng đau khổ nói: "Ngươi nhìn đi, cái trò bóc sẵn hạt sen, rửa sạch linh d.ư.ợ.c, lọc tạp chất quặng, rồi cả mấy cái t.h.ả.m da lông này đều là từ nàng ta mà ra đấy! Quá đáng nhất là trước đây nàng ta bán thịt yêu thú, còn lọc da thái lát sẵn, khách mua về chỉ việc nhúng lẩu. Ta bán thịt mấy năm nay chưa thấy ai làm thế bao giờ, giờ khách nào đến cũng bắt ta phải thái lát mỏng như tờ giấy, khổ không tả nổi!"
Nam tu trẻ cau mày: "Nàng ta phá quy củ, cướp bát cơm của mọi người, sao không ai tìm người xử nàng ta đi?"
Gã lực lưỡng nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc: "Tuy bọn ta khóc không ra nước mắt, nhưng nhờ thế mà khách đến chợ Nam đông hơn trước mấy lần, tiền kiếm được cũng nhiều hơn! Với lại, ngươi nhìn mấy món pháp khí trên sạp nàng ta kìa, chỉ bày làm cảnh chứ không bán, ngươi biết của ai không?"
Hắn lắc đầu. Gã kia hạ thấp giọng: "Ba tháng trước, ác bá chợ Nam định chặn đường nàng ta lúc đi săn yêu thú, ngày hôm sau trên sạp nàng ta xuất hiện pháp khí trấn phái của hắn. Hai tháng trước, ác bá chợ Đông định ra tay, ngày hôm sau pháp khí của hắn cũng lên sạp. Tháng trước cũng vậy... Haizz!"
"Tóm lại, nàng ta gọi là Phiên Thuyền không phải vì làm lật thuyền của mình, mà là ai động vào nàng ta là người đó 'lật thuyền' (gặp nạn)! Ngay cả người của Bách Dương Tông tìm nàng ta gây sự, không biết sao tự nhiên cũng im bặt rồi đi đường vòng tránh nàng ta ra. Tốt nhất là đừng đắc tội, cứ bắt chước nàng ta mà kiếm tiền."
Nam tu trẻ gật đầu lia lịa. Lúc này, một cậu bé chạy tới trước sạp Giang Nguyệt Bạch, hổn hển nói nhỏ:
"Trầm Chu tiền bối! Tần Lục Nương nhắn với ngài là phong ấn động phủ cổ tu mấy ngày tới sẽ lỏng ra, có lẽ sắp mở lại rồi. Nàng muốn mời người ngày mai cùng đi xem thử."
Ánh mắt Giang Nguyệt Bạch sáng lên. Nàng đã dò hỏi kỹ, Mặc Bách Xuân chính là ở trong động phủ cổ tu tại Vạn Độc Lâm. Nếu không vì món nợ này, nàng đã không ở lại đây lâu đến thế.
"Được, nhóc về nói với Tần Lục Nương, giờ Thìn sáng mai gặp nhau ở cửa Bắc."