Lần này, Thẩm Thính Thanh không đến xin lỗi ta.
Hay đúng hơn là từ đó về sau, chàng không còn đặt chân vào Lê viện nửa bước.
Giữa ta và chàng đã xuất hiện một vực sâu không ai có thể vượt qua.
Ngày ngày chàng đều ở bên cạnh Hứa Khuynh Ngọc, hết lòng chăm sóc nàng.
Hai người sớm tối kề cận, tựa như một đôi phu thê ân ái, nếu không phải ta vẫn còn tồn tại.
Dạo gần đây ta càng lúc càng mê ngủ, chỉ cần nhìn thấy thức ăn tanh mặn là đã buồn nôn, khó lòng nuốt nổi.
Sau một lần nữa cảm thấy tức n.g.ự.c khó thở, ta cho mời đại phu đến bắt mạch.
Đại phu cười tươi rói, liên tục chúc mừng, nói rằng ta đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng.
Thu Nguyệt, nha hoàn bên cạnh ta, cũng cười theo: "Thật tốt quá, cuối cùng Lê viện của chúng ta cũng sắp có thêm niềm vui rồi."
Ta từng vô số lần cùng Thẩm Thính Thanh tưởng tượng đứa bé của chúng ta sẽ có dáng vẻ thế nào, sẽ trầm ổn hay hoạt bát, ôn nhu hay phóng khoáng không câu thúc.
Ta khẽ vuốt bụng dưới vẫn còn bằng phẳng của mình, rõ ràng đây là sinh mệnh bé nhỏ mà ta đã mong đợi từ rất lâu, vậy mà trong lòng lại chẳng gợn lên chút sóng nào.
Sau khi biết tin, Thẩm Thính Thanh vội vã chạy tới.
Chàng thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội: "Miên Miên, đây là hài t.ử của chúng ta."
Chàng đang cười, nhưng trong nụ cười ấy lại xen lẫn quá nhiều cảm xúc mà ta không sao hiểu được.
Có giằng xé, có lưu luyến, có bối rối, nhưng duy chỉ không có niềm vui.
Đứa bé này còn có thể ở bên ta được bao lâu nữa đây?
Hứa Khuynh Ngọc tự vẫn.
Khi Thẩm Thính Thanh phát hiện ra nàng, trên cổ tay nàng đã có thêm mấy vết cắt.
Nàng vừa khóc vừa làm loạn, đau đớn đến mức như không muốn sống nữa.
Nàng đem thân thế của mình ra để than khóc, nói rằng bản thân thân như bèo dạt, không nơi nương tựa, trên đời này chỉ còn lại đứa bé trong bụng.
Nếu hài t.ử của nàng không phải trưởng t.ử của Thẩm vương phủ, sau này nhất định sẽ bị người khác ức h.i.ế.p.
Nàng nói ta vẫn luôn khinh miệt những kẻ xuất thân thấp kém, nếu ta còn sinh hạ đích trưởng t.ử, vậy thì mẫu t.ử nàng thật sự sẽ rơi vào đường cùng.
Thẩm Thính Thanh d.a.o động.
Chàng dỗ dành Hứa Khuynh Ngọc hồi lâu, cuối cùng bảo nàng cứ yên tâm, hài t.ử của nàng nhất định sẽ là trưởng t.ử.
Thẩm Thính Thanh đứng trước mặt ta, hai tay siết c.h.ặ.t đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Rồi chàng đột nhiên buông lỏng hai tay, gượng gạo nở một nụ cười với ta: "Miên Miên, ta yêu nàng."
Bát canh hoa hồng được đặt ngay trước mặt ta, vậy mà chàng vẫn nói chàng yêu ta.
Thật nực cười biết bao.
"Nếu ta nhất quyết muốn giữ lại đứa bé này thì sao?"
Thật ra ta cũng chưa từng định giữ lại đứa bé này, nhưng lúc ấy ta chỉ đột nhiên muốn biết, nếu ta thật sự muốn giữ nó lại, chàng sẽ làm gì.
Ánh mắt chàng khẽ lay động, vẻ mặt vừa giằng xé vừa thống khổ: "Miên Miên, đừng khiến ta khó xử."
Lồng n.g.ự.c ta như bị lưỡi d.a.o khoét mất một mảng, đau rát đến tận tim gan.
Lẽ ra ta phải sớm biết mới đúng.
Chàng bưng bát canh hoa hồng bước đến trước mặt ta, nghẹn ngào nói: "Ngọc Nhi chẳng còn gì nữa, nàng ấy chỉ còn lại đứa bé ấy mà thôi."
"Miên Miên, nàng không giống vậy, nàng có ta, có gia thế hiển hách, có huynh đệ tỷ muội luôn đứng sau chống lưng cho nàng."
Ta không chút biểu cảm, nâng bát canh hoa hồng lên uống cạn một hơi.
Chàng vùi mặt lên vai ta, cả người run rẩy.
Chàng đang khóc: "Miên Miên, xin lỗi nàng, nàng vẫn còn có ta, ta sẽ mãi mãi yêu nàng."
Sân lê viện muốn nở hoa, e rằng phải đợi đến sang năm, nhưng ta đã không thể chờ được nữa.
Ta cứ ngỡ rằng đời này rốt cuộc sẽ không còn nhìn thấy nó nở hoa, vậy nên dứt khoát sai người nhổ bỏ tận gốc.
Vốn dĩ ta định rời đi, từ nay về sau cùng Thẩm Thính Thanh không còn gặp lại nhau nữa.
Nhưng ta đã hối hận.
Bất kể là vì chính bản thân ta, hay vì đứa hài t.ử đã mất kia, ta đều không thể nhìn Thẩm Thính Thanh sống những ngày tháng yên ổn như vậy.
Trên triều đình có một người luôn khiến Thẩm Thính Thanh cảm thấy đau đầu.
Chàng hao tổn tâm tư muốn lôi kéo người ấy, nhưng đối phương trước sau vẫn lạnh nhạt.
Người đó luôn giữ thái độ trung lập, chưa từng tham dự vào bất kỳ phe phái nào. Bởi vì trong tay nắm quyền cao, lại không dễ dàng bày tỏ lập trường, cho nên không một ai dám tùy tiện động đến hắn.
Nam An vương Thời Dã.
Người này không có sở thích gì khác, duy chỉ có đam mê c.ờ b.ạ.c đến mức thành thói.
Ta bỏ bạc sai người tung tin rằng trưởng công chúa sẽ đến sòng bạc lớn nhất kinh thành.
Theo lý mà nói, đường đường là một vị công chúa mà lại bước chân vào sòng bạc cũng chẳng phải chuyện gì đáng được ca tụng, nhưng nếu muốn thu hút sự chú ý của vị kia, ta nhất định phải hành sự thật phô trương.
Thẩm Thính Thanh vốn mang trong lòng áy náy với ta, sau khi biết ta muốn đến sòng bạc cũng không ngăn cản quá nhiều.
Ngay khi ta bước vào cửa, đám đông vốn đang ồn ào náo nhiệt lập tức im bặt.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía ta.
Ta mặc kệ những ánh nhìn ấy, thẳng bước đi về phía trước.
Thời Dã lúc này đang lười biếng dựa trên ghế dài, hai chân không chút quy củ đặt lên chiếu bạc.
Thấy ta đến, hắn nhếch môi cười:
"Thẩm vương phi, chẳng lẽ người cố ý đến đây vì ta sao?"