22

​Ta nắm c.h.ặ.t Hàm Sương, thành tâm thỉnh giáo: "Ta nên làm thế nào để tu bổ kiếm tâm?"

​Thái Nhất chân nhân không trực tiếp trả lời, ngược lại hỏi ta một câu: "Ngươi có biết năm xưa ta vì sao lại sáng lập Kiếm Tông không?"

​Ta khẽ nhíu mày: "...Là vì thiên hạ thương sinh sao?"

​Hắn cười nhạo một tiếng: "Thiên hạ thương sinh thì liên quan gì đến ta? Ta sáng lập Kiếm Tông, nguyên nhân bắt nguồn từ một con ngỗng nướng."

​"Năm đó, ta cực khổ trăm bề mới trộm được một con ngỗng nướng từ chỗ Cô Xạ tiên t.ử, còn chưa kịp ăn miếng nào thì lại đụng phải hai kẻ không có mắt là U Minh Lão Tổ và Bồ Đề chân nhân đang đấu pháp. Không biết kẻ nào trong hai tên đó đã dẫm nát con ngỗng nướng của ta. Ta dưới sự giận dữ liền xông lên tẩn cho cả hai một trận tơi bời. Nào ngờ bọn chúng đ.á.n.h không lại liền chơi xấu, cậy vào việc môn hạ đệ t.ử đông đảo, cứ bám riết lấy ta quấy nhiễu không thôi, phiền không chịu nổi!"

​"Ta thấy vậy, nghĩ bụng bọn chúng cậy đông h.i.ế.p yếu, nên ta cũng tìm một đỉnh núi lập ra môn phái, nhận đồ đệ. Để đồ t.ử đồ tôn của ta đi quấy rối lại bọn chúng, xem đứa nào chịu không nổi trước!"

​"Bảo vệ con ngỗng nướng, đó chính là Đạo của ta. Còn ngươi thì sao?"

​"Lục Thanh Phong, kiếm của ngươi vung lên là vì cái gì?"

​Năm ngón tay ta siết c.h.ặ.t chuôi kiếm.

​Ta vì sao vung kiếm?

​Đã từng, kiếm của ta vung lên là vì phụ thân, vì thiên hạ thương sinh, để rồi kết cục nhận lại là rơi xuống Ma Uyên, kiếm tâm gãy nát.

​Sau đó, ta ngồi dưới gốc cây hoa lê trên Lạc Hà Sơn, ngày qua ngày ngắm trăng khuyết trăng tròn, mây tụ mây tan, không nhìn rõ phương hướng phía trước. Cả đời này của ta, mọi vinh quang và hào quang đều đến từ kiếm. Nhân kiếm mà sinh, vì kiếm mà t.ử, kiếm chính là ý nghĩa tồn tại của ta.

​Thế nhưng nó đã gãy.

​Gãy một cách triệt để, không hề có điềm báo trước.

​Ta hoang mang vô định tựa như một đứa trẻ vừa mới chập chững bước vào đời, đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy bàng hoàng không nơi nương tựa. Ta không sợ c.h.ế.t, nhưng ta sợ sống mà không biết bản thân sống vì điều gì.

​Giữa lúc lòng tràn đầy nghi hoặc và lo sợ, có một lão nhân lôi thôi lếch thếch đến ngồi xổm bên cạnh ta, gặm đùi gà nướng một cách vô ý vô tứ, xương gà vứt lung tung, có một mẩu trực tiếp ném trúng đầu gối ta.

​Lão nhân khựng lại một chút, lén liếc nhìn, thấy ta đang trợn mắt giận dữ thì không khỏi cười trừ xoa tay đầy chột dạ. Thế là trên bộ y phục ta vừa mới giặt sạch lại hằn lên mấy dấu mỡ lem nhem.

​Ta lập tức ấn lão xuống đất nện cho một trận ra trò. Đến khi đứng dậy, đột nhiên ta cảm thấy tinh thần sảng khoái, vui vẻ tràn trề.

​Lão nhân buông hai tay đang ôm đầu ra, lăn một vòng rồi lồm cồm bò dậy, vừa làu bàu c.h.ử.i bới con lừa đen đang định thừa nước đục thả câu vừa vuốt khuôn mặt bầm dập, ôm lấy phần gà nướng còn lại ăn ngấu nghiến, ngay cả phao câu cũng không tha.

​Lão ợ một cái rõ to, mãn nguyện vỗ vỗ bụng, tùy tiện bứt một cọng cỏ ngậm xỉa răng: "Đại đồ đệ, đời người làm gì có nhiều chuyện to tát đến thế để mà lo nghĩ?!"

​"Nhân sinh trên đời, bất quá chỉ gói gọn trong chín chữ: ăn cho no, mặc cho ấm, ngủ cho ngon."

​"Đương nhiên, nếu cách vài ngày lại được đ.á.n.h chén một bữa gà vịt thịnh soạn, thì ngày tháng đó quả thực là tuyệt mỹ, có làm thần tiên cũng không đổi."

​Lão nhổ cọng cỏ đi, tựa như ảo thuật thò tay vào tay áo móc ra một bao bánh in, hứng thú bừng bừng hỏi: "Nếm thử không?"

​Sau đó, ta vác cuốc khai khẩn hết thảy đất hoang xung quanh.

​Trồng cải bắp, cà tím, đậu cove, ớt ngọt... muốn ăn gì thì trồng nấy.

​Gieo mầm mùa xuân, làm cỏ mùa hạ, gặt hái mùa thu, tích trữ mùa đông.

​Ta nhìn những hạt giống nhỏ nhoi ấy đ.â.m chồi nảy lộc từ lòng đất, vươn cao những lá xanh, kết ra quả ngọt, rồi được cho vào nồi, bày lên đĩa, cuối cùng trôi vào bụng của ta và lão nhân.

​Ta đắm chìm trong những công việc ấy, xới đất tưới nước, làm cỏ bón phân, dần quên đi việc tìm kiếm ý nghĩa cao siêu, cũng chẳng còn rảnh rang để nhớ đến thiên hạ thương sinh nữa. Trên thực tế, không có một Hàm Sương Kiếm chủ là ta, thiên hạ thương sinh vẫn sống tốt đấy thôi.

​Sau đó, ta có thêm một Nhị sư muội ban ngày rèn sắt, ban đêm ngắm trăng tự mình phân thân khóc lóc.

​Rồi lại có thêm một Tiểu sư đệ Minh Uyên cả người quấn đầy sát khí nhưng một lòng chỉ muốn trồng hoa, mười ngày nửa tháng không hé răng nửa lời.

​Bàn ăn của lão nhân Triệu Thanh Tùng từ hai người biến thành ba người, cuối cùng là bốn người.

​Thái Nhất chân nhân hỏi, Đạo của ta là gì?

​Ngay lúc này, kiếm khí của Hàm Sương Kiếm trong tay ta đột nhiên bộc phát mạnh mẽ, đầu óc ta trở nên thanh thản, minh mẫn chưa từng có.

​Đạo của ta, chính là bảo hộ chiếc bàn ăn nhỏ dưới gốc cây hoa lê kia khỏi mọi giông bão quét qua từ tám phương bốn hướng!

23

​Chúng ta ở lại trong Ma Uyên ròng rã một trăm năm.

​Thương thế của Nhị sư muội Nghê Thường đã hoàn toàn bình phục sau khi luyện hóa một đoạn long cốt của thượng cổ thần thú, tu vi nhờ thế mà tăng tiến thêm một tầng. Tam sư đệ Minh Uyên cũng được Thái Nhất chân nhân chỉ điểm, thành công hóa giải toàn bộ sát khí quanh thân.

​Sương đen của Ma Uyên trong một trăm năm qua vẫn không ngừng khuếch trương, âm thầm tằm ăn rỗi gặm nhấm hết thảy cảnh vật xung quanh, địa bàn bị nó chiếm cứ giờ đã rộng gấp mấy lần so với trước đây.

​Vào ngày chúng ta rời đi, Thái Nhất chân nhân đã hào phóng đem toàn bộ bộ long cốt tặng lại cho ta.

​Ta ngập ngừng: "...Đây là thi cốt của ngài, vãn bối làm sao dám nhận?"

​Hắn cười nhạo một tiếng: "Ngươi nghĩ chân thân của ta là con rồng này sao? Đây chỉ là tọa kỵ của ta khi còn ở giới này mà thôi. Sau này vì tu vi của nó không đủ, không thể cùng ta phi thăng lên thượng giới, nên mới tọa hóa ở nơi đây."

​Nhìn thấy ta nghèo túng đến mức ngay cả một cái túi trữ vật đáng giá cũng không có, hắn bèn tùy tiện tặng thêm cho ta một chiếc Tu Di Chỉ Hoàn.

​Tu Di tàng giới t.ử, giới t.ử nạp Tu Di.

​Chiếc nhẫn Tu Di nhỏ bé này chứa đựng một không gian rộng lớn vô biên, có thể dung nạp cả sông núi biển cả, vượt xa mọi túi trữ vật thông thường. Điều trân quý hơn cả là bên trong chứa đầy pháp bảo và linh thực mà con long thú kia đã tích lũy suốt vạn năm qua. Rất nhiều thứ trong số đó đã tuyệt tích từ lâu trên Cửu Châu đại lục.

​"Mấy thứ này có đáng là bao, đáng tiếc là bảo vật ở thượng giới không cách nào mang xuống đây được. Thôi, ngày sau nếu ngươi chứng đắc đại đạo, ta sẽ ở thượng giới chờ ngươi. Mà này, ngươi nhớ phải nhanh lên một chút nhé. Mấy tên đồ đệ kia của ta đứa nào đứa nấy tính tình cũng cứng nhắc, tẻ nhạt vô cùng, vẫn là nói chuyện với mấy đứa các ngươi thú vị hơn..."

​Cách biệt một trăm năm, chúng ta rốt cuộc cũng trở về Lạc Hà Tông.

​Ngôi mộ của sư phụ Triệu Thanh Tùng giờ đã bị cỏ hoang vùi lấp, bên cạnh nấm mộ cũ nay lại xuất hiện thêm một ngôi mộ nhỏ khác.

​Khâu đạo trưởng của Bạch Vân Quan đã tạ thế, người nhớ đến sư phụ trên thế gian này lại bớt đi một người.

​Theo lời kể của đệ t.ử Khâu đạo trưởng, con lừa đen sau khi được gửi gắm ở Bạch Vân Quan không lâu, thì vào một buổi sớm mai khi hoa lê rụng đầy như tuyết, nó đã lặng lẽ qua đời mà không hề đau đớn bệnh tật gì.

​"Thật là kỳ lạ, đêm hôm trước nó vẫn còn rất khỏe mạnh, cứ 'ức giong ức giong' kêu suốt cả đêm. Sáng hôm sau khi ta đến cho ăn thì mới phát hiện nó đã tắt thở từ lúc nào. Trên người không hề có vết thương, chỉ là đầu của nó cứ hướng thẳng về phía Lạc Hà Tông các ngươi. Sư phụ ta nói nó nhớ nhà, nên đã tự băm bổ chôn cất nó ngay cạnh sư phụ của ngươi."

​"Đa tạ."

​Con lừa đen bồi bạn với sư phụ cả đời, và ngược lại, sư phụ há chẳng phải cũng bồi bạn với nó cả đời đó sao? Khi sư phụ đi rồi, có lẽ nó cũng cô đơn lắm.

​Đối với người tu hành, một trăm năm không phải là khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng đủ để Cửu Châu đại lục xảy ra không ít biến động.

​Trong đó, sự kiện gây chú ý nhất chính là việc Tạ Khải Minh và Tào Giang Ly cùng nhau đi tìm kiếm Thất Bảo Linh Lung Tháp. Họ không những đạt được truyền thừa của tiên nhân, thực lực tăng tiến vượt bậc, mà còn không phụ sự kỳ vọng của mọi người khi thành công khởi động lại Thông Thiên Lộ đã bị đứt đoạn suốt ngàn năm qua, trở thành đại công thần của cả Cửu Châu.

​Thế nhưng, bầu không khí hân hoan vui sướng ấy bỗng chốc rơi vào ngõ cụt cách đây vài ngày.

​Bởi vì cuối cùng đã có người phát hiện ra sương đen của Ma Uyên đang không ngừng khuếch trương, cuồn cuộn tràn về phía trung tâm Cửu Châu với thế cự tuyệt không thể ngăn cản. Linh Tê Phái – tông môn nằm gần Ma Uyên nhất – đã bị sương đen nuốt chửng mất một nửa đất đai. Sương đen đi đến đâu, linh thảo héo úa, linh thú bỏ mạng đến đó, khắp nơi chỉ còn lại một mảnh t.ử khí bao trùm.

​Các đại tông môn đồng loạt hướng về Kiếm Tông cầu cứu. Bởi lẽ, người ra tay phong ấn Ma Uyên lần trước chính là người của Kiếm Tông.

​Tào Giang Ly và Tạ Khải Minh danh tiếng đang như cồn, lập tức không chút từ nan tiến về phía Ma Uyên để thực hiện phong ấn. Nào ngờ, cả hai đều phải ôm hận bại trận trở về, phải bế quan mất mấy ngày mới trục xuất được ma khí ăn mòn ra khỏi cơ thể.

​Lần này, nỗi khủng hoảng bao trùm lấy toàn bộ Cửu Châu.

​Giữa lúc các đại tông môn đang sứt đầu mẻ trán lo nghĩ đối sách, thì ta lại đang dùng long cốt của thượng cổ thần thú để trấn giữ sơn môn, trùng kiến tông môn.

​Lạc Hà Sơn vốn là một đỉnh núi linh khí loãng, nay có thượng cổ long cốt tọa trấn, linh khí lập tức phun trào dạt dào, phút chốc hóa thành một vùng động thiên phúc địa. Một khi đã có linh khí dồi dào, mọi việc liền trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Bảo vật trong không gian Tu Di Giới nhìn không xuể, muốn gì có nấy.

​Tam sư đệ Minh Uyên vác cuốc, đi khắp núi trồng linh hoa dị thảo.

​Nhị sư muội Nghê Thường ôm đống tài liệu luyện khí quý hiếm, chui tọt vào trong xưởng rèn sắt của mình.

​Còn ta thì chuyên tâm lát từng bậc thềm đá dẫn lên sơn môn.

​Không nhiều không ít, đúng một ngàn bậc. Vừa vặn nhiều hơn Kiếm Tông đúng một bậc.

​Ngay khi viên gạch cuối cùng được lát xong, bầu trời phía trên Lạc Hà Sơn đột ngột tối sầm lại.

​Tiếng cười quái dị, ch.ói tai vang lên, mùi m.á.u tanh nồng nặc lập tức tràn ngập không gian. Một giọng nói âm u, lạnh lẽo từ trên đỉnh đầu vọng xuống:

​"Giao Minh Uyên ra đây, lão tổ ta sẽ cho ngươi được c.h.ế.t một cách thống khoái!"

12 - Ta Không Làm Kiếm Chủ Đã Nhiều Năm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia