Ta là một cung nữ được xuất cung lấy chồng. Chủ t.ử cũ của ta - Hoàng hậu, vì tức giận với Hoàng đế mà giả c.h.ế.t trốn khỏi hoàng cung, rồi tìm đến nhà ta nương nhờ.

Miệng bà ta nói: "Vinh hoa phú quý trong cung làm ta chán ngán, cuộc sống dân thường ngược lại còn thú vị hơn."

Thế nhưng khi đến nhà ta, bà ta vẫn giữ dáng vẻ bề trên của một vị nương nương, coi ta như kẻ hầu người hạ, chuyện ăn uống tắm rửa đều bắt ta phải hầu hạ.

Bà ta nói: "Ta muốn dùng cái c.h.ế.t của mình để trừng phạt Đế vương. Dù hắn ngồi trên thiên hạ, nhưng đã mất đi người yêu sâu đậm nhất là ta, chắc chắn hắn sẽ đau khổ mỗi ngày!"

Nhưng Hoàng đế chẳng những không đau khổ, mà còn độc sủng Quý phi, thậm chí đại xá thiên hạ vì cặp long phượng t.h.a.i của Quý phi, cùng dân chung vui.

Bà ta nói: "Vị trí Hoàng hậu này làm ta mệt mỏi, đối với đàn ông trên thiên hạ này ta đã hoàn toàn nguội lạnh trái tim!"

Thế mà sau lưng, hễ thấy phu quân của ta là bà ta lại hớn hở, quay sang nhìn ta lại trưng ra bộ mặt khó ưa.

Về sau, ta bắt quả tang Hoàng hậu tư tình với phu quân mình, liền bị bọn họ liên thủ hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t.

Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại cái ngày Hoàng hậu giả c.h.ế.t đến nương nhờ nhà ta.

Bà ta đang vẻ mặt cao ngạo sai bảo ta: "Dù đã ra khỏi cung, ta vẫn là chủ t.ử của ngươi."

Nội dung truyện:

Ta là một cung nữ được xuất cung lấy chồng. Chủ t.ử cũ của ta - Hoàng hậu, vì tức giận với Hoàng đế mà giả c.h.ế.t trốn khỏi hoàng cung, rồi tìm đến nhà ta nương nhờ.

Miệng bà ta nói: "Vinh hoa phú quý trong cung làm ta chán ngán, cuộc sống dân thường ngược lại còn thú vị hơn."

Thế nhưng khi đến nhà ta, bà ta vẫn giữ dáng vẻ bề trên của một vị nương nương, coi ta như kẻ hầu người hạ, chuyện ăn uống tắm rửa đều bắt ta phải hầu hạ.

Bà ta nói: "Ta muốn dùng cái c.h.ế.t của mình để trừng phạt Đế vương. Dù hắn ngồi trên thiên hạ, nhưng đã mất đi người yêu sâu đậm nhất là ta, chắc chắn hắn sẽ đau khổ mỗi ngày!"

Nhưng Hoàng đế chẳng những không đau khổ, mà còn độc sủng Quý phi, thậm chí đại xá thiên hạ vì cặp long phượng t.h.a.i của Quý phi, cùng dân chung vui.

Bà ta nói: "Vị trí Hoàng hậu này làm ta mệt mỏi, đối với đàn ông trên thiên hạ này ta đã hoàn toàn nguội lạnh trái tim!"

Thế mà sau lưng, hễ thấy phu quân của ta là bà ta lại hớn hở, quay sang nhìn ta lại trưng ra bộ mặt khó ưa.

Về sau, ta bắt quả tang Hoàng hậu tư tình với phu quân mình, liền bị bọn họ liên thủ hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t.

Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại cái ngày Hoàng hậu giả c.h.ế.t đến nương nhờ nhà ta.

Bà ta đang vẻ mặt cao ngạo sai bảo ta: "Dù đã ra khỏi cung, ta vẫn là chủ t.ử của ngươi."

1

"Đồ cung nữ này mặc đồ xui xẻo thật, mau đi lấy cho ta bộ y phục mới đi!"

"Y phục phải là loại thêu Tô Châu, áo lót phải bằng lụa!"

Khi ta mở mắt ra, Hoàng hậu Tô Cẩm Vân đang sai bảo ta.

Bà ta cong ngón tay, ghét bỏ muốn tháo cúc áo cung nữ của ta - đây chính là lớp ngụy trang giúp bà ta thoát khỏi cung điện.

Trước đêm nay, Tô Cẩm Vân vẫn là Hoàng hậu.

Nhưng sau đêm nay, bà ta sẽ trở thành tiên Hoàng hậu.

Tô Cẩm Vân ở trong cung không chịu cúi đầu trước Đế vương, Hoàng đế nổi trận lôi đình muốn phế hậu.

Vì tức giận, cũng để giữ lấy thể diện, bà ta đã giả c.h.ế.t trốn khỏi hoàng cung, rồi dưới sự bảo vệ của thị vệ trung thành, leo qua tường viện nhà ta.

Kiếp trước, tên thị vệ đó kề d.a.o vào cổ ta đe dọa: "Hoàng hậu nương nương là chủ t.ử cũ của ngươi, giờ đây nương nương đã chán ngán những tranh đấu trong hậu cung, với tư cách là nha hoàn cũ, ngươi phải chăm sóc tốt cho bà ấy!"

Ta bị ép buộc nên chỉ còn cách cho Tô Cẩm Vân vào cửa.

Giờ phút này trọng sinh trở về, Tô Cẩm Vân đã đường hoàng bước vào nhà ta.

Bà ta đang ở trong phòng ngủ của ta, dưới mái hiên của ta, giẫm lên đất của ta, đang ra lệnh cho ta một cách đầy lý lẽ:

"Cẩu Nhi, còn ngẩn người làm gì? Mau chuẩn bị nước nóng, bổn cung muốn tắm rửa."

Cẩu Nhi - cái tên mà Tô Cẩm Vân đã ban cho ta khi ta còn hầu hạ trong cung.

Những ngày tháng Tô Cẩm Vân thất sủng, bọn thái giám hợm hĩnh từng gọi ta là "con ch.ó", "cung nữ ch.ó".

Việc đầu tiên ta làm sau khi ra khỏi cung chính là đổi cho mình một cái tên mới.

Dưới ánh nến mờ ảo, Tô Cẩm Vân không hề nhận ra sự căm thù và ý sát phạt trong mắt ta.

Ta tiện tay nhặt bộ quần áo vải thô chưa giặt ném thẳng vào mặt bà ta:

"Đây là nhà dân bình thường, lấy đâu ra đồ thêu Tô Châu? Muốn mặc lụa là thì về cung mà làm Hoàng hậu của bà đi!"

"Còn nữa, ta hiện giờ có tên, gọi là Thẩm Tân Lan!"

Sắc mặt Tô Cẩm Vân thay đổi, bà ta bước tới, áp sát ta:

"Ta vừa nói gì rồi? Dù có ra khỏi cung, ta vẫn là chủ t.ử của ngươi. Cẩu Nhi, giờ ngươi dám nói chuyện với chủ t.ử như thế sao?"

Bà ta dùng giọng điệu nương nương để mỉa mai ta:

"Ra khỏi cung chưa được hai năm mà ngươi đã quên hết quy củ trong cung rồi à? Ngươi là đang phạm thượng, bất kính đấy!"

"Phạm thượng? Bất kính?"

Ta cười gằn, xông lên vung tay tát thẳng vào mặt Tô Cẩm Vân!

"Bà là cái thứ Hoàng hậu giả c.h.ế.t trốn chui trốn nhủi! Ngay cả dân thường cũng không bằng! Mà dám bàn chuyện tôn ti quý tiện với ta!"

"Nương nương chắc là hồ đồ rồi, để ta dạy cho bà biết thế nào mới là chủ t.ử!"

Ta túm lấy tóc bà ta, tát thêm một cái vào má phải, rồi chỉ vào trán bà ta mà quát lên:

"Bà đang nương nhờ dưới mái nhà của ta, mẹ kiếp, giờ ta mới là chủ t.ử của bà!"

2

Nửa đời trước của ta, đều sống kiếp nô bộc.

Năm mười tuổi, ta bị bọn buôn người bán vào cung làm kẻ hót thùng phân.

Khi ấy, người cùng ta làm việc ở Hoán Y Cục là Chu Ngọc Chiếu - tức Ngọc Quý phi đang được sủng ái tột cùng bây giờ.

Ngày Chu Ngọc Chiếu được sủng ái, ta được Hoàng hậu - tức Tô Cẩm Vân - đích thân chỉ định vào Phượng Nghi Cung hầu hạ.

Ta vô cùng cảm kích, tưởng rằng Hoàng hậu nương nương là người lương thiện.

Cho đến khi ta vô tình nghe được bà ta bàn tán sau lưng với chị em tốt là Cảnh Tần:

"Ngươi nói xem, khi Ngọc Quý nhân thị tẩm, trên người ả có mùi thùng phân không nhỉ?"

"Một kẻ hót thùng phân hèn hạ mà cũng bò lên được long sàng, Hoàng thượng đúng là đói ăn, cái gì cũng nuốt trôi!"

"Mấy thủ đoạn hạ lưu đó, dù có dạy cho bổn cung, bổn cung cũng chẳng thèm dùng."

"Kẻ dưới đáy xã hội càng là người không an phận, chỉ muốn trèo cao, đều là lũ phẩm hạnh đê tiện cả."

"Bổn cung cố ý chọn một cung nữ từ Hoán Y Cục lên, chính là để làm nhục Ngọc Phi, để ả luôn ghi nhớ xuất thân hèn kém của mình là kẻ hót thùng phân!"

"Đặt tên con nha hoàn đó là Cẩu Nhi, chính là để cho Quý phi biết, loại nô tài xuất thân hót phân như ả, dù có bò lên cao cũng chỉ là con ch.ó trong mắt quý nhân, súc vật mà thôi!"

Chương 1 - Ta Không Làm Nô Tỳ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia