Mẫu thân vẫn còn chìm trong đau khổ, bà không thể tin được đứa con trai mình tự tay nuôi nấng lại có thể thốt ra những lời tuyệt tình như vậy.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, nhi t.ử của bà đã c.h.ế.t.

Bà vừa kinh hãi vừa bi thương, run rẩy chỉ vào t.h.i t.h.ể huynh trưởng đang nằm trên vũng m.á.u, không nói nên lời.

"Giờ thì tốt rồi, con không cần phải c.h.ế.t, mẫu thân cũng có thể hòa ly."

Ta nhìn mẫu thân, khóe miệng khẽ mỉm cười.

"Mẫu thân thoát được khỏi khổ hải, chẳng lẽ không thấy vui sao?"

Phụ thân không chỉ sủng thiếp diệt thê mà còn thường xuyên thượng cẳng chân hạ cẳng tay với mẫu thân.

Năm xưa, phụ thân và mẫu thân cũng từng là thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô tư.

Tiếc rằng tình sâu thuở thiếu thời rốt cuộc cũng đi đến kết cục nhìn nhau chán ghét.

Phụ thân nạp thiếp hết phòng này đến phòng khác, thiên vị thiếp thất, vô số lần vì đám nữ nhân đó mà làm nhục mẫu thân.

Mẫu thân vì ta và huynh trưởng nên mới hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn chịu đựng.

Nhưng phụ thân ngày càng quá quắt, thậm chí còn động thủ đ.á.n.h bà.

Mẫu thân vốn xuất thân từ Hầu phủ, thân phận cao quý, đương nhiên không phải là người chỉ biết c.ắ.n răng chịu nhục.

Thế là bà chủ động đề nghị hòa ly.

Và bà chỉ muốn mang ta theo.

Bởi vì trước đây khi mẫu thân chịu khổ, huynh trưởng đều làm ngơ không thấy.

Hắn luôn tự phụ mình là đích t.ử duy nhất của Quốc Công phủ, khinh thường việc can thiệp vào chuyện tranh đấu hậu trạch.

Hắn chỉ một lòng muốn lấy lòng phụ thân.

Thậm chí còn có lúc giúp phụ thân bắt nạt mẫu thân.

Mẫu thân đã sớm nguội lạnh lòng tin với hắn.

Nghĩ đến đây, mẫu thân không còn đau buồn nữa, ngược lại còn nở nụ cười.

"Vui, mẫu thân rất vui!"

Có thể nhanh ch.óng c.h.ặ.t đứt đoạn nghiệt duyên này, không còn dây dưa kéo dài.

Tính cách của ta quả nhiên rất giống mẫu thân.

Tin tức huynh trưởng qua đời được truyền ra ngoài.

Mẫu thân nói với người ngoài rằng huynh trưởng tự vẫn.

“Đứa nhỏ đó nghe tin ta muốn hòa ly, biết mình là đích t.ử duy nhất của Quốc Công phủ nên không thể đi theo ta. ”

“Nó sợ Quốc Công phủ sẽ dùng nó làm con cờ để giữ chân ta lại, nên vì muốn ta được tự do, nó đã cam tâm tình nguyện đi vào cõi c.h.ế.t để đổi lấy bình an cho ta. ”

"Ta ngăn cản thế nào cũng không kịp!"

Khi huynh trưởng c.h.ế.t, chỉ có ta và mẫu thân ở hiện trường.

Nguyên nhân cái c.h.ế.t của hắn đương nhiên là do mẫu thân quyết định.

Dẫu sao hắn cũng là cốt nhục m.á.u mủ của mẫu thân, là huynh trưởng ruột thịt của ta.

Ai lại đi hoài nghi hai mẫu t.ử ta cơ chứ?

"Tấm lòng hiếu thảo chí tình của tiểu công t.ử thật khiến người ta xúc động quá đỗi."

Tỷ muội thân thiết của mẫu thân nghe xong thì rơi lệ đầy mặt, vô cùng cảm động.

"Hài nhi đã vì ta mà hy sinh tính mạng, ta cũng không thể để nó thất vọng, hôm nay ta sẽ thu dọn đồ đạc để hòa ly ngay!"

Phụ thân biết chuyện cũng chỉ buông một câu xui xẻo, rồi ném lại tờ hòa ly thư.

Ông ta bảo mẫu thân sau khi lo xong tang lễ cho huynh trưởng thì lập tức rời khỏi Quốc Công phủ.

Ông ta mải mê chìm đắm trong sự dịu dàng của đám thiếp thất, căn bản chẳng hề bận tâm đến đứa gọi là đích t.ử duy nhất kia.

Con trai thôi mà, tiểu thiếp cũng có thể sinh được.

Thật nực cười cho huynh trưởng của ta, cứ ngỡ mình có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng phụ thân.

Suốt ngày chỉ biết tìm cách nịnh bợ phụ thân.

Nào ngờ phụ thân vốn dĩ chẳng coi hắn ra gì.

Hắn là do mẫu thân sinh ra.

Mẹ quý nhờ con, con cũng nhờ mẹ mà sang.

Phụ thân không yêu mẫu thân, đương nhiên cũng chẳng yêu thương gì hắn.

Người của Đại Lý Tự đến, xem xét một lượt rồi vội vàng kết án.

Đến ngay cả phụ thân là Anh Quốc Công còn chẳng thèm để ý, bọn họ cũng chẳng rỗi hơi mà điều tra kỹ lưỡng.

Cái c.h.ế.t của huynh trưởng giống như một làn khói nhẹ.

Nhanh ch.óng tan biến vào hư không.

 Mẫu thân mang ta đến vùng Giang Nam.

Bà vốn là một cao thủ trong giới kinh doanh, Ngoại tổ phụ cũng không hề câu nệ hay cấm cản bà.

Trước khi xuất giá, một nửa sản nghiệp ở kinh thành vốn dĩ đã thuộc về bà.

Sau khi hòa ly, bà cũng không quay về nương nhờ nhà mẹ đẻ mà chọn cách xuống Giang Nam để chuyên tâm buôn bán.

Mẫu thân nói, rồi có một ngày, sản nghiệp của người sẽ trải khắp nam bắc đại giang.

Ta sẽ trở thành đích nữ duy nhất của nữ thủ phú đệ nhất Thịnh triều.

Ta tin tưởng mẫu thân, người nhất định sẽ làm được.

Trong những ngày ở Giang Nam, ta đã kết giao với Tống Ngô, nữ nhi của huyện lệnh huyện Thu Thủy.

Nàng ta cùng tuổi với ta, tính tình cũng coi là tâm đầu ý hợp.

Chẳng mấy chốc, hai ta đã trở thành tỷ muội khuê các thân thiết.

Thấm thoát mười lăm năm trôi qua, chúng ta đều đã trưởng thành.

Vị tỷ muội khuê các này của ta cũng đã bắt đầu có những tâm tư của thiếu nữ.

Nàng ta đem lòng yêu Lâm Tùng Trật, con trai của Tuần phủ, người đang đến huyện Thu Thủy để tĩnh dưỡng.

Ngày ngày nàng ta đều bám lấy hắn không buông.

Chỉ tiếc là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

Lâm Tùng Trật đến nửa con mắt cũng chưa từng để ý đến Tống Ngô.

Tống Ngô bị cự tuyệt, ở nhà khóc lóc om sòm, hết đòi sống lại đòi c.h.ế.t.

Nàng ta còn thường xuyên tìm đến ta để khóc lóc kể lể.

Ngày hôm nay, nàng ta lại đến tìm ta để trút bầu tâm sự.

"Ty Dực, Lâm công t.ử đã khỏe lại rồi, sắp phải trở về Tô Châu."

Ta gật đầu, cũng không nói thêm gì nhiều.

Lâm Tùng Trật là con trai của Giang Nam Tuần phủ, mà phủ Tuần phủ thì đóng tại Tô Châu.

Hắn đến huyện Thu Thủy là để dưỡng bệnh, sớm muộn gì cũng phải trở về.

“Ta muốn theo hắn về Tô Châu, Ty Dực, muội có nguyện ý đi cùng ta không? ”

"Chúng ta là tỷ muội tốt, ta không muốn phải rời xa muội, ta muốn cả đời này đều được ở bên cạnh muội."

Lâm Tùng Trật đã từ chối Tống Ngô rất nhiều lần.

Chuyến này Tống Ngô muốn đi theo đến Tô Châu, e rằng cũng chỉ là đơn phương tình nguyện.

Nhưng ta không hề khuyên ngăn.

Chương 1 - Ta Không Nguyện Ý - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia