Ta vốn tưởng bọn chúng chỉ lừa tiền lừa sắc, ai ngờ tra xét kỹ mới phát hiện cả đám bọn chúng còn dính líu đến cả chuyện mưu tài hại mệnh.
Ta đã xoay sở đến mức chẳng còn kiên nhẫn nổi nữa. Đã có người c.h.ế.t, người bị hại tìm được vất vả lắm lại chẳng muốn ra làm chứng, thân phận thương nhân như ta lại chẳng thể tìm ra tướng quân Hạ đang đóng quân ở trại nào, chỉ còn cách đi cầu cứu Lưu bá.
Ban đầu ta vẫn muốn dựa vào bản lĩnh của mình để giải quyết, bắt bọn chúng chịu tội trước quan phủ, hoặc để những người con gái kia tự tay báo thù. Nhưng ta quá lý tưởng hóa rồi, thân phận có hạn, có những việc vẫn cần người chuyên môn ra tay.
Vừa xuống thuyền đi được vài bước, phía sau đã truyền đến từng đợt tiếng t.h.ả.m thiết, nghe mà gai cả người.
Đã cho uống t.h.u.ố.c nhũn gân liều mạnh mà vẫn còn hét được, chắc là phải đau đớn lắm đây.
Chậc chậc.
Chỉ có thể nói, ác giả ác báo.
24
Lưu bá bảo ta lên xe ngựa chờ, ta chần chừ không tiến, cẩn thận nhìn sắc mặt ông, đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị giáo huấn một trận.
Lưu bá thấy dáng vẻ sợ sệt của ta thì bất lực thở dài, nói sẽ để lại vài người cho ta, lần sau đừng giở trò khôn vặt nữa, không khéo lại tự hại chính mình.
Ta gật đầu lia lịa, trong lòng cũng thấy sợ hãi, hứa rằng sau này nhất định sẽ tránh xa những kẻ nguy hiểm, không bao giờ chơi trò mạo hiểm nữa.
Ta hỏi thăm tình hình của Lưu bá mẫu cùng con gái và cháu ngoại ông. Nhắc đến những điều này, sắc mặt Lưu bá mới dịu lại đôi chút. Ông còn bảo những món ăn mới mà ta gửi tặng mỗi dịp lễ tết rất ngon, khen ta là người biết thưởng thức, Lưu bá mẫu còn hết lời khen ta chu đáo và hiền thục...
Chúng ta trò chuyện phiếm, đợi một hồi lâu sau thì phía bên thuyền mới không còn động tĩnh gì nữa.
Tướng quân Hạ bước ra khỏi khoang thuyền trước, thị vệ phía sau kéo theo một cái bao tải, dứt khoát buộc thêm đá vào rồi cùng mấy bao tải trước ném xuống hồ.
Hai nhóm người nhìn nhau từ xa, một kẻ chạy tới dùng hai tay dâng lên một tấm lệnh bài, nói mấy lời khách sáo rằng nếu sau này ta gặp khó khăn thì nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ.
Ta nhận lấy rồi hành lễ, tướng quân Hạ cũng đáp lễ, sau đó người lên ngựa, người về nhà, từ biệt nhau tại đây.
25
Cuộc sống của ta không có thay đổi gì lớn.
Trước đây những kẻ hay gây chuyện phần lớn là phe cánh của Đỗ Tự, giờ bọn chúng đã biến mất sạch. Thỉnh thoảng có khách quen sực nhớ ra hỏi một câu, nhưng thấy ta mỉm cười không đáp thì cũng không gặng hỏi thêm nữa.
Trung Thu gần kề, cua và rượu vàng cứ thế mà tiêu thụ, ta còn định tổ chức hoạt động đề thơ đối chữ, gom góp chút mực thơm để nâng tầm phong cách cho Hối Mính Lâu.
Dẫu rằng bận rộn mệt mỏi, nhưng người mà Lưu bá cho ta một người bằng ba, dùng rất được việc. Ta có cảm giác như đang điều khiển thiên binh vạn mã, đặc biệt muốn tung hoành một phen.
Ngày nào cũng bận đến tối muộn, nên ta dứt khoát ở lại lầu luôn. Bên trong có phòng riêng của ta, dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, chỉ là lơ là vấn đề an ninh nên mới bị một cú dọa hú hồn bởi kẻ đột nhập.
26
Quen mắt quá.
Ta làm theo thủ tục, khách sáo hỏi.
「Khách quan có phải đi nhầm phòng rồi không? Là lỗi của chúng tôi, tôi gọi tiểu nhị tới tiếp đón ngài ngay đây.」
Dứt lời ta xoay người đi mở cửa, mà cánh cửa lại chẳng mảy may nhúc nhích.
Ta quay đầu nhìn vị thanh niên đang chiếm chỗ của mình, tiếp tục lịch sự hỏi.
「Xin hỏi các hạ là...」
「Mính nương,」 hắn nghịch nghịch chén trà mẫu đơn ta mới mua.
「Giả ngốc nữa là lãng phí thời gian đấy.」
「Lục hoàng t.ử có chuyện gì chỉ giáo?」
「Sao ngươi biết, ta là Lục hoàng t.ử?」
...
Ta câm nín.
Chẳng phải vừa nói giả ngốc là lãng phí thời gian sao? Thế mà còn hỏi câu như vậy.
Cô của Lý Hoài Nghi là Hoàng hậu, trước đây bà không có con trai nên đã nhận con của một cung nữ về nuôi. Sau đó bà bất ngờ m.a.n.g t.h.a.i và sinh được con trai, đứa con nuôi kia tự nhiên trở nên vô cùng khó xử.
Hồi đó từng gặp hắn ở giả sơn trong Hồng Dương Vương phủ, tuy không biết là ai nhưng nhìn phục sức, tuổi tác thì đoán được. Lý Hoài Nghi cũng xuất hiện ở đó, thế nên ta suy luận ra thôi.
Tuy chỉ gặp một lần, thân hình cũng cao lớn hơn nhiều, nhưng người này cũng từng chứng kiến cảnh bẽ bàng của ta, đương nhiên ta nhớ mặt hắn.
27
Ta không nói gì, đối phương cũng chẳng vội, ngón tay gõ nhịp lên đầu gối, thong thả nói.
「Nghe nói dạo trước ngươi gặp chút chuyện, nên ta qua xem thử ngươi thế nào.」
「Cảm ơn ngài đã quan tâm. Giờ xem xong rồi chứ? Chẳng thiếu tay thiếu chân, vẫn nhảy nhót được, ngài có muốn ta nhảy cho xem ngay tại chỗ không?」
Câu đáp trả của ta khiến đối phương im lặng. Cuối cùng hắn cũng từ bỏ màn dạo đầu, không vòng vo nữa, nói.
「Ngươi chưa từng nghĩ tại sao thế gian rộng lớn, Đỗ Tự lại nhắm vào ngươi sao?」
Chẳng đợi ta trả lời, hắn tự đáp.
「Hắn không phải do Vương phi tìm tới. Sau khi ngươi đi, hai vợ chồng Hồng Dương Vương như đã hòa giải, giờ là đôi vợ chồng già ân ái, sớm đã quên mất ngươi rồi.」
Vậy chỉ còn lại một đáp án mà ta không muốn thừa nhận.
「Tư Viên...」
「Tại sao?」
「Ngươi biết mà.」
...
「Lý Hoài Nghi vốn luôn có ý với ngươi. Khi chưa thành thân còn giấu giếm, lúc thành thân rồi sớm tối bên nhau thì lộ tẩy hết. Tư Viên sao có thể chịu nổi cục tức này, đương nhiên coi ngươi là cái gai trong mắt.」