"Đúng vậy, đúng vậy, chính là câu đó! Chớ khinh thiếu niên nghèo!" Hệ thống gào thét trong đầu ta, giọng điệu đầy vẻ phấn khích không thể kìm nén. Nó lập tức mở ra "kính lọc Long Ngạo Thiên" cho ta.
Thế là, giữa sảnh đường, ta đứng đó với khí thế hào hùng, lời nói đanh thép, ánh mắt ẩn hiện ba phần phẫn nộ, bảy phần lạnh lùng.
Vị hôn phu đến thoái hôn cũng ngẩn ngơ, c.h.ế.t lặng nhìn ta: "Bệnh ngốc của nàng ta... chữa khỏi rồi sao?!"
Đó là câu nói rõ ràng nhất mà ta từng nghe thấy từ trước đến nay.
"Khê nhi của ta!" Phụ mẫu ta nhào tới, nước mắt giàn giụa.
Ta tên là Tô Khê, đầu t.h.a.i vào một danh gia vọng tộc ở tu tiên giới, phụ mẫu và thân tộc đều là những đại năng một phương. Dù ta vốn ngây dại, nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều như ngọc quý trong tay. Tuy ta có ý thức, nhưng trước đây ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói được, đừng nói đến chuyện tu luyện trúc cơ. Trong mắt tu tiên giới, ta chính là một phế vật vô dụng không hơn không kém.
Hôm nay vốn là thọ thần trăm tuổi của phụ thân ta, vậy mà vị hôn phu chỉ phúc vi hôn lại dám công khai đến phá đám, đòi thoái hôn ngay giữa đám đông, khiến phụ mẫu ta vô cùng phẫn nộ. Nhưng khi thấy ta khôi phục thần trí, sự phẫn nộ ấy đã tan biến, chỉ còn lại niềm vui sướng khôn cùng.
"Khoan hãy vội báo hiếu!" Hệ thống lên tiếng cắt ngang "Ngươi còn sợ bản thân không có cơ hội báo hiếu sao? Ngươi đã thấy vị Long Ngạo Thiên nào mà không báo hiếu được chưa?"
"Trước tiên hãy thu phục tên tôn t.ử kia cho ta!" "Đã dám thoái hôn thì phải biết rõ hậu quả!" "Viết đi! Chiến thư! Hẹn sau này xem ai sống ai ch.ết!"
Chiến thư? Với ai? Vị hôn phu của ta sao? Hắn là thiên tài xuất chúng nhất của Vân Tập Tông, ngàn năm có một! Còn ta, một chút linh khí cũng không có, hoàn toàn là một người phàm. Đánh với hắn? Hệ thống này điên rồi sao?!
Nhưng Hệ thống Long Ngạo Thiên lại chẳng hề để tâm: "Sợ cái gì? Có ta ở đây, còn sợ không làm thịt được hắn sao? Trên án thư có sẵn giấy mực kìa, viết chiến thư đi! Đi! Văn án ta đã soạn sẵn cho ngươi rồi!"
Ta vỗ vỗ vai phụ mẫu, bước đi cứng nhắc tới trước án thư. Kết quả là vừa cầm b.út lên, hệ thống lại bày trò.
"Không được, thế này chưa đủ khí thế!" "Phải viết bằng m.á.u!" "Thấy thanh kiếm kia không? Cầm lấy, rạch một đường lên cánh tay đi!" "Dùng b.út lông thấm m.áu mà viết!!"
Ta: "??!" Viết bằng m.áu cơ đấy!
Ta vừa định phản kháng trong lòng, hệ thống đã tặc lưỡi một cái rồi trực tiếp điều khiển cơ thể ta. Ta trố mắt nhìn tay mình cầm lấy kiếm, dứt khoát rạch một đường trên da thịt.
—— Đau! Đau ch.ết ta rồi!
Trong lúc ta đang đau đến thấu trời xanh, hệ thống lại lên tiếng, lần này giọng nó tràn đầy s.át khí: "Tốt lắm! Để ta cho bọn chúng thấy thế nào là nữ chính sảng văn!"
Trong phút chốc, khí thế của ta dường như thay đổi hoàn toàn. "Ta" rạch tay xong, tùy ý ném thanh kiếm sang một bên, cầm b.út lông thấm m.áu tươi trên cánh tay bắt đầu múa b.út trên tờ chiến thư. Phượng múa rồng bay, chỉ trong nháy mắt đã hoàn thành!
Thực ra ta chẳng biết mình đã viết những lời hùng hồn gì, vì đầu b.út lông chạm vào vết thương đau đến mức ta không nhìn rõ chữ. Ta chỉ lo nhịn đau thôi!
Lúc này, sắc mặt vị hôn phu đứng bên cạnh càng lúc càng khó coi. Viết xong, khi vết m.áu còn chưa kịp khô, ta đã ném thẳng tờ chiến thư vào mặt hắn.
"Nhìn cho rõ?" Ta lạnh lùng cười hỏi: "Hôm nay không phải ngươi thoái hôn, mà là Tô Khê ta hưu phu!" "Kẻ bị bỏ chính là loại ỷ thế h.i.ế.p người, vong ân phụ nghĩa như ngươi!" "Từ nay về sau, chúng ta là kẻ thù!" "Ba năm sau, ta chắc chắn sẽ đ.á.n.h lên Vân Tập Tông, quyết chiến một trận với ngươi!"
Vị hôn phu ngây người. Phụ mẫu ta ngây người. Toàn bộ quan khách cũng ngây người. Ta cũng ngẩn ngơ, nhưng ngay sau đó là cảm giác muốn khóc không ra nước mắt: —— Đại tỷ à, diễn sâu xong rồi đau quá đi mất! —— Bút lông! Đầu b.út lông nó đ.â.m vào thịt rồi hu hu!
2
Dưới cái nhìn của bao nhiêu người, sắc mặt vị hôn phu cực kỳ khó coi. Hắn tên là Lâm Hành, tuổi còn trẻ đã kết Đan, là thiên tài hiếm có của tu chân giới. Tông môn của hắn - Vân Tập Tông, hiện là tông môn lớn nhất. Còn Vọng Tông của ta, kể từ sau khi vị tông chủ tiền nhiệm Diệp Khê Chu qua đời, vẫn chưa xuất hiện thêm nhân tài kiệt xuất nào.
Lúc chỉ phúc vi hôn, thực lực hai tông còn ngang ngửa, nhưng mấy năm qua, địa vị của Vọng Tông đã sa sút. Cộng thêm việc ta mang danh ngốc nghếch, Vân Tập Tông đương nhiên không cam lòng để thiên tài của mình cưới một kẻ khờ.
Nhưng chẳng ai ngờ được, ta lại đột nhiên tỉnh táo lại. Lâm Hành vốn xuôi chèo mát mái từ nhỏ, có lẽ chưa bao giờ phải chịu nhục nhã như vậy. Vốn định dùng thế lực ép người, không ngờ lại bị ta đ.á.n.h trả một cách liệt oanh như thế.
Sau lưng Lâm Hành, đám người Vân Tập Tông cũng không vui vẻ gì. Sư phụ của hắn, một vị trưởng lão của Vân Tập Tông, đang đứng phía sau nhìn ta với ánh mắt âm trầm. Vị trưởng lão này pháp lực thâm hậu, lần này đặc biệt xuất quan để làm chỗ dựa cho Lâm Hành thoái hôn. Kết quả lại thấy đồ đệ bảo bối bị sỉ nhục như vậy.
Ta cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nếu chuyện này không được giải quyết êm đẹp, hai tông trở mặt thành thù, e là tính mạng ta cũng khó giữ.
Thế nhưng Hệ thống Long Ngạo Thiên đang nắm quyền kiểm soát lại chẳng hề hay biết! Nó chỉ tay thẳng vào mặt Lâm Hành, mắng mỏ một trận hả dạ:
"Nam t.ử hán đại trượng phu, đầu đội trời chân đạp đất, một lời hứa đáng giá ngàn vàng!" "Loại nam nhân như ngươi, Tô Khê ta khinh thường!" "Cũng không biết Vân Tập Tông dạy dỗ đệ t.ử kiểu gì, lại dạy ra một kẻ bội tín nghĩa như thế này!"
Mỗi lời "ta" thốt ra, sắc mặt vị trưởng lão kia lại trầm xuống một phân. Ta ở trong lòng sợ hãi vô cùng, còn phụ thân ta cũng nhận ra ánh mắt lạnh lẽo của lão ta, vội vàng đi tới ngăn ta lại.