Dù sao cũng có cái tình hơn hai mươi năm.

"Trẫm chuẩn tấu." Phụ hoàng đặt chén rượu xuống, "Truyền chỉ ý của trẫm, Nhàn phi tấn phong Quý phi, các tần phi trong hậu cung đều được nâng lên một cấp."

Sắc mặt Thôi Cảnh Sơn không mấy dễ coi.

Trong tiệc có người nhìn về phía ta, ánh mắt Lưu quý nhân mang theo niềm biết ơn.

Năm năm trước, nàng cùng Thôi Tương Linh nhập cung.

Chưa từng được sủng ái nồng thắm, vậy mà lại sinh được hoàng t.ử.

Thôi Tương Linh vì chuyện này mà trăm phương ngàn kế làm khó nàng.

Ngày Lưu quý nhân chuyển dạ bị người của Thôi Tương Linh giữ lại thẻ bài mời thái y, suýt nữa một mắng hai mạng.

Sơ suất đúng lúc mẫu hậu bệnh nặng hôn mê, phụ hoàng và Thôi Tương Linh xuất cung tránh nóng.

Thị nữ của nàng lảo đảo chạy đến cầu xin trước mặt ta. Ta dẫn Lâm thái y xông vào, mới giữ được mạng cho hai mẹ con họ.

Theo quy củ, dưới ngôi Tần không có quyền tự nuôi dưỡng hoàng t.ử.

Lần này, nàng cũng vượt qua được cái ngưỡng cửa đó rồi. Mấy vị tần phi ngôi thấp bên cạnh nàng cũng lộ vẻ mừng rỡ.

….

Rượu qua ba tuần.

Ta đứng dậy rời tiệc, đi về phía điện phụ thay y phục.

Vừa vòng qua hành lang, sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Thôi Cảnh Sơn đi theo vào, nén nhẫn cảm xúc:

"Điện hạ, chuyện hôm nay, sao không bàn bạc với thần?"

Ta lạnh mắt nhìn hắn, "Bàn bạc?"

"Bổn cung làm việc gì, từ khi nào cần phải bàn bạc với ngươi?"

Hắn im lặng trong giây lát, yết hầu khẽ lăn.

"Vương thái y nói thân thể Hoàng hậu nương nương vẫn chưa thấy chuyển biến tốt."

"Trưởng tỷ nếu phong Quý phi, sau này sinh hạ hoàng t.ử, đối với Điện hạ cũng là trợ lực."

"Thần và Điện hạ phu thê một lòng, một người vinh cả nhà vinh."

Ta giơ tay giáng một tát.

"Láo xược!"

Ánh mắt ta lạnh như băng tuyết, từng chữ từng chữ nổi giận quở trách:

"Phò mã gan to bằng trời, lại dám nhòm ngó sinh hoạt của Trung cung."

"Bệnh án Trung cung là mật đằng phong kín của Thái y viện, ngoại trừ phụ hoàng thì ngay cả bổn cung cũng không được tự ý xem."

Đồng t.ử Thôi Cảnh Sơn co giật mạnh, lùi lại nửa bước, lập tức quỳ sụp xuống đất.

Ta tiến lên nửa bước, từ trên cao nhìn xuống hắn:

"Nhòm ngó sinh hoạt của Trung cung, là tội danh gì?"

Thôi Cảnh Sơn cúi đầu rủ mắt, không dám cất lời.

Ta bóp c.h.ặ.t lấy cằm hắn, "Bổn cung hỏi ngươi, nhòm ngó sinh hoạt của Trung cung, là tội danh gì?"

Hắn căng cứng khóe môi, trong mắt mang theo sự van xin.

Giọng nói run rẩy: "Bệnh án Trung cung liên quan tới phượng thể an khang của Hoàng hậu, ngoại thần nhòm ngó ngang với mưu phản."

Ta bật cười: "Hóa ra phò mã cũng biết."

Ta lùi lại hai bước, Thôi Cảnh Sơn quỳ bò tới trước nắm lấy vạt váy ta.

Khẩn cầu: "Điện hạ, thần biết sai rồi, thần chỉ là nhất thời lỡ lời."

Bảy ngày sau, Thôi Tương Linh bị cấm túc ở Hóa Thanh cung. Dạo chơi ở ngôi Quý phi được bảy ngày, lại trở về làm Tương phi nương nương.

Thái y viện viện chính Vương Thủ Thành, trong thời gian trực ở Trung cung đã thất trách tiết lộ cơ mật.

Theo cung quy, phạt bốn mươi trượng, lột mũ áo, đuổi khỏi Thái y viện.

Con trai hắn bị lưu đày, ba người đồ đệ bị bãi chức, ba đời không được bước chân vào Thái y viện làm việc.

Thái y viện viện sử quản lý không nghiêm, phạt bổng lộc một năm.

…..

Nhớ lại một tháng trước, ta cùng cậu ở Lũng Tây nhận được thư bồ chao gửi từ thượng kinh.

【Cá nuốt mồi, ông lão khép miệng.】

Ta rời kinh là để tạo cơ hội cho Thôi Tương Linh. Bà ta đúng như ta dự đoán đã mua chuộc con trai Vương thái y, lật xem bệnh án của mẫu hậu.

Thủ thủ bên tai phụ hoàng, bảo ngài sắc phong bà ta làm Quý phi. Như vậy một khi mẫu hậu ta qua đời, bà ta liền có thể nắm quyền hậu cung.

Nếu sinh được hoàng t.ử, ngôi Kế hậu cũng có thể nắm chắc trong tay. Nhưng phụ hoàng đa nghi rất nặng, Thôi gia có thể nhòm ngó bệnh án Hoàng hậu, thì cũng có thể nhòm ngó sinh hoạt của đế vương.

Ngài có thể ban sủng ái cho Thôi Tương Linh, nhưng tuyệt đối không cho phép Thôi gia thò tay tới bên cạnh đế vương.

Lâm phủ, có người đêm tối sang thăm.

Ta ngồi đoan trang ở ngôi trên, ngắm nhìn Lâm Tiên một hồi:

"Lâm thái y ở Thái y viện hai mươi năm, y thuật tinh thông, tư lịch thâm sâu, vậy mà luôn bị Vương Thủ Thành đè đầu cưỡi cổ. Bổn cung thấy tiếc cho ngươi."

Lâm thái y cúi đầu: "Thần tài thô học thiển, không dám sánh cùng Vương y chính."

Ta khẽ cười: "Lâm thái y, không cần quá khiêm tốn."

"Vương Thủ Thành thất trách tiết lộ cơ mật, đã không xứng nắm giữ Thái y viện nữa."

"Ngôi viện chính bỏ trống, bổn cung đã tiến cử ngươi trước mặt Bệ hạ, ngày mai liền có chỉ ý ban xuống."

Lâm thái y dập đầu chạm đất, giọng nói trầm ổn:

"Thần từ nay về sau, chỉ nghe theo Điện hạ."

Ta hài lòng gật đầu: "Đứng lên đi."

….

Cây khô trong tường cung đã nhú ra mầm non.

Mẫu hậu đã ra đi vào một buổi chiều tà bình thường.

Ngày tang lễ, trời u ám vô cùng. Ta đứng trước linh cữu, mặc áo tang đội sớ.

Bên tai là tiếng tụng kinh của tăng đạo, nơi mũi là mùi khét chát của tiền vàng đốt dở.

Phụ hoàng dẫn theo Thôi Tương Linh đang bị cấm túc tới.

4 - Ta Là Trấn Quốc Trưởng Công Chúa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia