Nhưng ta mới viết được một nửa thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng đá-nh nhau.
Ta vội thổi tắt nến, ôm quyển sổ chui tọt xuống gầm giường. Bò được một nửa mới nhận ra, ta viết ai người đó chế-t cơ mà!
Bên ngoài tiếng binh khí va chạm, một bên âm thanh giòn tan, rõ ràng là tiếng đao đeo hông của Binh bộ.
Binh bộ Thượng thư đây là muốn diệt khẩu ta sao?!
Có phải do bản sổ sách của ta viết chưa đủ chi tiết không, ta nằm rạp dưới đất viết tỉ mỉ từng tí một những chuyện dơ bẩn mà cả đám bọn họ cấu kết với nhau, bao che lẫn nhau.
Sau một nén nhang, bên ngoài mới yên tĩnh trở lại.
Bên ngoài sạch sẽ như một trận ảo giác, đến một giọt má-u cũng không có.
Ta thẳng lưng lên, đây chính là cái lợi của việc có người ở bên dưới chống lưng. Làm việc thật nhanh gọn. Thế này sau này ta còn sợ ai nữa chứ!
Hình bộ Thượng thư ở buổi tảo triều nhìn thấy ta ngẩng cao cổ cũng ngẩn ra một chút, hỏi ta là muốn cá chế-t lưới rách sao?
Ta: Ai cá chế-t lưới rách với các ngươi chứ!
Bên dưới ta có người đấy nhé!
03
Những kẻ bị Bùi Vũ điểm tên lại biết giở trò láu cá, nhận vài tội danh chẳng đâu vào đâu một cách hời hợt.
Lão già Thừa tướng còn ở một bên ba phải.
"Trong triều đang lúc cần dùng người, dù sao cũng không nên một gậy đá-nh chế-t hết."
Ta liền phấn chấn tinh thần. Những kẻ này không thể dùng một gậy đá-nh chế-t, nhưng ta có thể cho lão già Thừa tướng một gậy. Nhi t.ử ông ta chiếm đoạt ruộng tốt, cái nồi chui vào chăn lão già vẫn là do ta gánh đấy!
Bây giờ các lão già trong triều nhìn thấy ta đều nhường bước lui xa ba thước!
Ta nổi giận lôi đình, chẳng thèm đợi trời tối đã bắt đầu lên tiếng vì chính mình!
Ta càng viết càng bốc hỏa, Tiên đế chính là bị đám người này chọc tức chế-t.
Ta viết từ khi trời sáng đến lúc trời tối, nhìn chằm chằm thấy trời lại sắp sáng rồi, trên đỉnh đầu ta truyền đến một giọng nói sâu kín:
"Có thể cho ta nghỉ ngơi một chút không?"
"Tay trái ngươi cầm sổ, tay phải ngươi cầm b.út, thật sự coi mình là Diêm Vương gia đấy à?"
Ta từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bùi Vũ đang treo ngược người trên xà nhà của ta.
Bùi Vũ hỏi ta sự tiếc nuối trên mặt là thế nào: "Không lẽ thật sự tưởng là ông trời có mắt à?"
Ta vừa gãi đầu vừa nhét bản sổ sách vừa viết vào trong tay áo. Chủ yếu là vì ta vừa viết tên của Bùi Vũ lên sổ sách.
Bùi Vũ không hiểu sự khó xử trên mặt ta, trực tiếp rút bản sổ sách trong tay áo ta ra: "Cũng nhờ có cuốn sổ này của ngươi..."
Bùi Vũ nói được một nửa, ngẩng đầu nhìn ta: "Ta cũng phải chế-t sao?"
Ta cảm thấy hôm nay có lẽ ta phải chế-t rồi.
Nhưng Bùi Vũ lại không nổi giận, chỉ là vừa xem vừa gật đầu: "Ngươi viết quả thực có vài phần có lý, đám sâu mọt này đều nên bị đ.â.m ba đao sáu lỗ."
"Nhưng mà ta phải biết nên đ.â.m ai chứ."
Tay ta xua nhanh đến mức sắp ra vệt mờ: "Không có không có không có."
Bùi Vũ nói hắn quanh năm trấn giữ Tây Nam, nhận được di chiếu của Tiên đế mới vội vàng trở về kinh thành, hiện tại quả thực không hiểu rõ triều cục trong kinh.
Ta kiên nhẫn giải thích: "Hiện nay triều cục trên bề nổi chia làm hai phe, một là tộc thanh lưu do Thừa tướng đứng đầu, hai là phe thế gia."
Bùi Vũ lại nghe hiểu được ẩn ý của ta: "Thực tế thì sao?"
"Thực tế hai phe là một phe, thanh lưu không trong sạch, Thừa tướng chẳng qua cũng chỉ là người đứng đầu do các thế gia quý tộc đẩy ra mà thôi."
Bùi Vũ đột nhiên hỏi ta là phe nào.
Ta thở dài một tiếng thật dài: "Ở đâu có nồi là ta ở phe đó."
Bùi Vũ đồng cảm vỗ vỗ vai ta: "Ta nghe nói câu chuyện của ngươi với lão già rồi."
"Ta bảo đảm,"
Một tràng lời nói của Bùi Vũ làm ta sôi má-u nóng.
Ta quệt trán một cái: "Ngày mai ta sẽ đ.â.m đầu chế-t để can gián!"
Bùi Vũ xua tay bảo không cần: "Mạng của ngươi đền cho những kẻ này không đáng."
Ta ngẩn người một lúc rồi nói ta chỉ còn mỗi cái mạng này thôi.
Bùi Vũ suy ngẫm một hồi liền kéo ta kết bái huynh đệ dưới ánh trăng, không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chế-t cùng ngày cùng tháng cùng năm.
"Lần này cảm thấy có chỗ dựa chưa?"
Ta hơi thẳng lưng lên: "Có chút chút rồi."
04
Bùi Vũ nhanh ch.óng hiểu ra ý của ta khi nói "có chút chút" là gì. Bởi vì bách quan cũng chẳng coi Bùi Vũ ra gì. Bùi Vũ cảm thấy đã đến lúc lập uy rồi.
Ta cảm thấy việc này phải bàn bạc kỹ lưỡng. Nhưng ngay đêm đó Bùi Vũ đã lẻn vào Thượng thư phủ bỏ t.h.u.ố.c Binh bộ Thượng thư rồi còn vu oan cho nhi t.ử ruột của Binh bộ Thượng thư. Thủ đoạn thành thạo đến mức cả một Hình bộ Thị lang như ta cũng không tìm ra sơ hở.
Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ. Nhi t.ử ruột của Binh bộ Thượng thư nhìn thấy bằng chứng thép liền ngơ ngác.
"Ta thật sự không phải con ruột của cha ta, còn vì mưu đoạt gia tài mà bỏ độc giế-t cha ta sao?!"
Binh bộ Thượng thư gian đảng khi quân, nhận tiền coi thường pháp luật, nhi t.ử ruột của ông ta thì tự ăn cắp tài sản mình coi giữ, giả mạo tiền giấy. Quá trình sai hết, kết quả lại đúng hết.
Ta mở miệng đọc một tràng pháp điều, trực tiếp định tội hai cha con Thôi gia.