Bùi Vũ ném cho ta một viên giải d.ư.ợ.c: "Giang Linh, tốt nhất là ngươi thật sự không biết."
Ta vừa nhai vừa cảm thán: Lại sống thêm được bảy ngày.
Ta quay đầu trở lại đại lao ghi chép lại từng chuyện từng chuyện mà Thừa Ân Hầu đã nói, bảo Lê Thanh dán cáo thị khắp kinh thành.
Thế nhưng ta mới chợp mắt một lát. Hình bộ Thượng thư và Thừa Ân Hầu trong lao đồng loạt trút hơi thở cuối cùng.
Lần này tới lượt ta gào to "Oan uổng". Cũng may Lê Thanh có thể chứng minh ta nhắm mắt ngủ như ngất đi, hoàn toàn không có thời gian ra tay.
"Vẫn là viết ai người đó chế-t."
Bùi Vũ mặt đầy câm nín nhìn ta: "Mau về nhà ngủ đi, Tiểu Diêm Vương gia."
06
Hình bộ Thượng thư và Thừa Ân Hầu mất cái hai mạng trong đại lao, việc này ta có một nửa trách nhiệm. Một nửa còn lại là của Hình bộ Hữu Thị lang. Nhưng không ngờ triều hội ngày hôm sau, Thừa tướng trực tiếp tiến cử ta làm Hình bộ Thượng thư, còn nói tin tưởng năng lực của ta, muốn ta triệt phá vụ án này.
Hữu Thị lang tiếp quản vị trí của ta, trở thành tay gánh tội huyền thoại mới. Như lửa đổ thêm dầu, chiên đến mức ta hơi khô cổ rát họng.
Bùi Vũ còn nói năng mỉa mai: "Thượng thư đại nhân~"
"Đừng nói ngươi là nội gián do Thừa tướng cài cắm bên cạnh ta đấy nhé."
Ta nghiến răng nghiến lợi giải thích: "Kế ly gián, đây đều là mưu kế của Thừa tướng!"
"Hơn nữa ba ngày sau ta còn chờ giải d.ư.ợ.c của ngươi mà, hai ta mới là tốt nhất thiên hạ!"
Sắc mặt Bùi Vũ dịu đi vài phần: "Ai tốt nhất thiên hạ với ngươi?"
Nhưng sau khi ta làm Hình bộ Thượng thư, Lê Thanh còn bận rộn hơn cả ta.
Lê Thanh mỗi ngày ngoài việc xách ta né thích khách, thì là gào lên bảo cơm nước của ta có độc. Làm Hình bộ Thượng thư được một tháng, cả người ta gầy đi một vòng.
Bùi Vũ nhìn thấy ta sợ tới mức nhét một nắm giải d.ư.ợ.c vào miệng ta: "Cũng không cần phải lo lắng sốt ruột thành ra thế này!"
Ta thở dài một tiếng thật dài.
Căn phòng đầy hồ sơ vụ án của Hình bộ chỉ viết vỏn vẹn một chữ "Oan".
Ta nói là mệt mỏi, lao lực, lùi không thể lùi. Ta đương nhiệm chưa đầy một tháng, bên ngoài đã bắt đầu đồn ta là Bao Công chuyển thế rồi.
Ta nói ta tra ra được chút manh mối: "Thừa Ân Hầu và Hình bộ Thượng thư nhiệm kỳ trước chế-t vì một loại độc tên là Túy Sinh, người uống độc này lúc chế-t mặt mang nụ cười, giống như làm mộng đẹp vậy."
Bùi Vũ như một cơn gió đứng dậy rời tiệc, chỉ để lại ta đang nói dở.
Sau một nén nhang, Bùi Vũ lại như một cơn gió cuốn trở về. Có điều gió nhẹ biến thành cuồng phong.
Bùi Vũ sắc mặt khó coi, nói hắn đã tìm người cũ trong cung của Tiên đế, bảo khi Tiên đế qua đời cũng mang theo nụ cười mà đi.
Trong mắt Bùi Vũ phủ đầy băng giá: "Bổn vương thật sự không muốn đấu trí với đám người này."
"Ở chỗ ta chỉ có bốn chữ —— Mời khách ăn cơm."
Ta nói đó là Hồng Môn Yến.
Ta tưởng chuyện thế này đều là lén lút hạ độc, nhưng nhìn ly trà cạnh tay Thừa tướng nổi lên một lớp bột mịn, ta thấy có lẽ Bùi Vũ đã giận tới tột cùng rồi.
Hơn nữa Thừa tướng đó cũng không mù, trực tiếp như lão tăng nhập định, trà không uống, lời cũng không nói.
Bầu không khí ngượng ngùng, ta yếu ớt mở miệng bảo thời tiết thật tốt.
Thừa tướng nói thời tiết đúng là tốt: "Nhiếp chính vương còn có tâm trạng mời bổn tướng húp cháo."
Bùi Vũ nói không phải cháo, trong cốc cho thêm nửa cân Túy Sinh.
"Hình bộ Thượng thư và Thừa Ân Hầu, còn có Tiên đế đều chế-t vì loại độc này."
Thừa tướng nâng ly trà lên nhìn nửa ngày chỉ nói một câu kỳ lạ: "Thế hôm nay ta cũng phải uống sao?"
07
Rốt cuộc Thừa tướng cũng không uống. Bởi vì Thừa tướng đã đưa cho Bùi Vũ một cuốn sổ. Bên trên viết gì không ai biết được. Điều duy nhất biết chính là Bùi Vũ giở sổ ra cười trông như Tu La. Còn ta khi nhìn thấy cuốn sổ cũng nghiến răng nghiến lợi. Bởi vì trên cuốn sổ này một chữ cũng không có!
Đầu óc ta xoay một vòng rồi ghé vào tai Bùi Vũ thì thầm: "Nếu cuốn sổ này một chữ cũng không có, thì đại diện cho việc chữ gì cũng có thể có."
Bùi Vũ bảo ta cầm lấy cuốn sổ, hắn bưng ly trà mà Thừa tướng chưa uống nói đi tới Thôi gia một chuyến. Ta không yên tâm dặn dò Lê Thanh vài câu.
Thôi lão phu nhân thấy hai ta cũng ngồi vững như Thái Sơn, còn khá có hứng thú hỏi hai ta là tới tịch thu gia sản hay tới làm khách.
"Vương gia rầm rộ xua trọng binh bao vây Thôi phủ như thế, không sợ bị người trong thiên hạ chỉ trỏ sao?"
Thôi lão phu nhân chưa nói xong, quản gia đã vội vã vào phòng ghé tai bà ta thì thầm vài câu.
Thôi lão phu nhân đập bàn giận dữ: "Các ngươi đồn đại bên ngoài Tiên đế là bị Thôi gia ép chế-t sao?!"
Lê Thanh khinh công tốt thật, mới một lát mà đã đồn thành ra thế này rồi.
Ta gật đầu ra chiều suy nghĩ: "Nếu quả thật là như thế, Bùi Vũ dẫn binh bao vây Thôi phủ cũng là hợp tình hợp lý."
Lúc hoàn toàn mù mờ, tất nhiên phải tạo thanh thế dư luận.
Thôi lão phu nhân sầm mặt giận dữ: "Thôi gia đã giao một Binh bộ Thượng thư cùng một tôn t.ử ruột cho các ngươi, còn chưa đủ sao?"
Bùi Vũ ngồi nửa ngày mới cho ta một ánh mắt: "Giang đại nhân đọc cho Thôi lão phu nhân nghe xem, trên cuốn sổ Thừa tướng đưa cho chúng ta viết những gì."