Chỉ có Lê Thanh hỏi ta, Bùi Vũ đi rồi, giải d.ư.ợ.c tính làm sao?
Ta không mảy may lay động.
"Từ trước đến nay chưa từng có Đoạn Trường Hoàn nào cả."
Ngày đó khi Bùi Vũ nhét vào miệng ta, ta đã biết đó căn bản không phải Đoạn Trường Hoàn, mà là kẹo kiều mạch. Tiên đế cũng từng cho ta một viên nói là bí phương của nhà ông ấy. Mà Tiểu Hoàng đế ở một bên ngơ ngơ ngác ngác hỏi ta, nó còn có thể gặp lại hoàng thúc nữa không?
Ta lắc đầu bảo không biết. Nhưng ta nhất định có thể gặp lại.
16
Năm bệ hạ mười bốn tuổi, ta quyền thế ngập trời. Không chỉ có thể chỉ hươu bảo ngựa, bệ hạ càng cho phép ta tấu sự không xưng thần, nhận chiếu không quỳ bái.
Người bận rộn nhất vẫn là Lê Thanh. Hiện nay ta cây lớn đón gió, lại càng nhiều minh thương ám tiễn, chiêu trò kỳ quái.
Lê Thanh không nhịn được mà gào khóc ngày tháng này bao giờ mới kết thúc đây: "Trong sân này sao ngày nào cũng đuổi không hết lão già thế này!"
Sinh thần mười lăm tuổi của bệ hạ, bách quan dâng sớ. Bệ hạ lại giận dữ mắng c.h.ử.i ta lòng mang bất kính, sớ chúc thọ chữ viết cẩu thả không nói lại còn có chữ viết sai. Bách quan ngửi thấy mùi, cũng hùa theo dâng từng phong tấu chương hạch tội ta.
Vốn tưởng rằng một mình ta ngã xuống, có thể cho bách quan sống tiếp. Nhưng khi các triều thần phát hiện quyền lực trong tay ta thuận lợi chuyển giao vào tay bệ hạ mới vỡ lẽ, chữ viết sai đó rõ ràng là do ta và bệ hạ cố ý làm ra. Bệ hạ nghĩ đến ta lao khổ công cao, phong ta làm Tây Nam Tuần phủ, Bùi Vũ dâng sớ vào kinh chúc thọ bệ hạ.
Người đời đều tưởng Bùi Vũ là tới xem trò cười của ta.
Ai ngờ Bùi Vũ vươn tay về phía ta, kéo ta vào trong xe ngựa: "Đi thôi, dẫn ngươi về Tây Nam."
Rèm xe được gió thổi lên, bách quan thấp thoáng nhìn thấy Bùi Vũ đang nhét viên kẹo vào miệng Thừa tướng trong lòng hắn.
"Tuần phủ đại nhân nhiều năm không ăn giải d.ư.ợ.c, đừng nói là đã quên mất hương vị rồi đấy chứ."
Bách quan nổi nổi da gà một trận, không phải bảo Thừa tướng yêu nhất là mấy lão già sao?
Kẻ nào báo tin tình báo giả thế này!
Ngoại truyện —— Bùi Vũ
Khi ta nhận di chiếu của hoàng huynh vừa trở về kinh thành, triều đình chướng khí mù mịt. Thế gia ôm thành một khối chia chác lợi ích, Thừa tướng nắm giữ đại quyền, Tiểu Hoàng đế ngơ ngơ ngác ngác. Cả triều văn võ chỉ có một Hình bộ Thượng thư đứng ở góc tường uất ức bất bình.
Ta cảm thấy nhìn biểu cảm của người này rất rõ ràng là biết nội tình. Cho nên ta nhân lúc đêm đen gió lớn tới Giang gia.
Ta ở trên xà nhà nhìn Giang Linh quỳ trời bái đất, cũng nhìn thấy Giang Linh vừa quấn n.g.ự.c vừa c.h.ử.i nịnh thần, quấn được một nửa còn chắp hai tay cầu xin ông trời mở mắt.
Ta cảm thấy Giang Linh là một nhân tài có thể dùng được, không chỉ vì nàng nhiều mưu mẹo. Mà còn là vì nàng một hơi có thể đọc thuộc lòng tám mươi quyển luật pháp.
Ta ân uy song hành nói muốn cùng Giang Linh cùng nhau dốc sức trả lại cho Đại Tấn một thời thịnh thế. Giang Linh nói nàng muôn chế-t không từ.
Trong lòng ta cảm thán nàng đúng là trung thành, ngoài miệng lại nói đòi mạng của nàng làm gì.
Để Giang Linh yên tâm, ta trực tiếp kéo nàng kết bái huynh đệ, còn bảo với nàng, hai ta cùng một lòng.
Trời chưa sáng ta đã dậy chuẩn bị đi rình Giang Linh, lỡ như nàng bỏ chạy thì làm sao. Nhưng xe ngựa đi được một nửa lại đụng phải Giang Linh đang đón gió vào triều.
Hai ta nhìn nhau một cái ngượng ngùng nhìn trời.
Một hồi lâu, Giang Linh mới yếu ớt mở miệng: "Vương gia yên tâm, thần sẽ không bỏ chạy đâu."
Ta cũng ho hai tiếng: "Ngươi cũng yên tâm, ta cũng không thể bỏ chạy."
Hai ta giống như thú dữ mắc kẹt giữa lòng sông. Nàng mưu cầu sự trong sạch trong lòng, vạn thế thái bình. Ta mưu cầu một sự thật, bảo vệ huyết mạch của hoàng huynh. Cho nên ta tin nàng. Hai ta phải cùng một lòng.
Nhưng trong một đống việc hỗn loạn, ta tra ra Giang Linh có chuyện giấu ta.
Bạch Truật nói khi Tiên đế còn sống, Giang Linh có thể tùy ý ra vào Cần Chính điện. Ta không tin, cho nên ta để Giang Linh vào cung làm Thái phó của Tiểu Hoàng đế.
Nhưng chất nhi năm đó mới sáu tuổi nhìn thấy Giang Linh, quen thuộc kéo lấy tay nàng, ta mới nhận ra Giang Linh là một con hồ ly.
Ta sợ lại rơi vào cảnh cô lập không người viện trợ. Cho nên giả vờ bỏ chút độc cho Giang Linh.
Nhưng khoảnh khắc đầu lưỡi Giang Linh quệt qua đầu ngón tay ta, ta mới phản ứng lại tiểu hồ ly này biết thứ ta đút xuống căn bản không phải độc.
Sau này ta mới biết, ai chạy trốn chứ Giang Linh sẽ không chạy trốn. Giang Linh còn đang nhớ kỹ ơn tri ngộ của hoàng huynh ta kìa.
Ta còn ở đây cùng nàng tri âm khó tìm, nương tựa lẫn nhau. Người ta trực tiếp lấy ta làm thanh đao c.h.é.m về phía thế gia!
Ta tức đến mức cả đêm không ngủ.
Nhưng trời vừa hừng sáng, Lê Thanh khóc lóc nói Giang Linh trúng độc, ngàn cân treo sợi tóc.
Ta tưởng là Giang Linh tra ra điều gì không nên tra, làm kẻ hạ độc hoàng huynh ta lại ra tay lần nữa. Nhưng ai ngờ kẻ ngốc nghếch này lại tự mình uống độc, chỉ để câu kẻ đứng sau màn. Còn liên tiếp mấy đêm không ngủ, chỉnh lý sạch sẽ hồ sơ vụ án của Hình bộ. Chỉ riêng đống hồ sơ này đã có thể đá-nh sụp một nửa sĩ khí của thế gia.