01

Ta kế thừa từ cha mình một bản lĩnh nuôi heo cực kỳ lợi hại.

Bất kể là thứ gì, vào tay ta đều có thể lớn thành một con heo.

Năm mười ba tuổi, cha ta nhặt được một con mèo bên đường, tiện tay giao nó cho ta nuôi.

Dựa vào thiên phú xuất chúng của mình, ta chỉ cần hơi phát huy một chút, con mèo nhỏ ấy liền từ một cây tre mảnh biến thành một bé heo mèo.

Nó được sáu tháng, dáng vẻ oai phong lẫm liệt đã bắt đầu thành hình. Đến một tuổi, nó còn lập nên kỳ tích: cạy lật cả xe ngựa mà bản thân không hề xây xát.

Năm mười bốn tuổi, cha dẫn ta tham gia một buổi giao lưu giữa các tiểu thư thế gia.

Ly nô vốn là vật nuôi tiêu chuẩn của các tiểu thư thế gia, cho nên hôm ấy, ta cũng dẫn nghịch t.ử nhà mình theo.

Tiểu thư nhà Thượng thư ôm một con mèo đen trong lòng, vẻ mặt đầy đắc ý:

「Màu đen là tôn quý nhất, cao quý nhất. Con này của ta chính là 【Trầm Giang Nguyệt】 quý giá nhất. Bảo lũ mèo nhà quê của các ngươi tránh xa công t.ử nhà ta một chút!」

Đích nữ nhà họ Tạ nói:

「Chẳng qua chỉ là mèo đen như cục than thôi. Nếu nói đến quý giá, vẫn phải xem con 【Lăn Địa Cẩm】 nhà ta. Nó có thể ban phúc, trấn trạch đấy. Như vậy đủ thấy mèo nhà ta vẫn hơn một bậc.」

Các nàng tranh luận đến mức không ai chịu nhường ai. Đang lúc tranh cãi, đột nhiên có người hỏi ta:

「À phải rồi, Lý Lan Ngọc, chẳng phải ngươi nói mình có một con ly nô vô cùng oai phong bá khí sao? Sao không thấy ngươi mang ra cho mọi người xem?」

「Chẳng lẽ là nói dối? Ly nô cũng phải biết chọn chủ nhân. Chỉ bằng phủ họ Lý các ngươi, e rằng chẳng có con ly nô nào coi trọng đâu nhỉ?」

Ta không phục, lập tức nói:

「Ai nói ta không có?」

Ta thò tay xuống dưới bàn, tốn biết bao sức lực mới ôm được con mèo nhà mình lên bàn.

Lúc nó đặt m.ô.n.g ngồi xuống, mặt đất cũng rung lên ba lần, cái bàn phát ra tiếng kẽo kẹt.

「Đây mà là ly nô? Đây rõ ràng là heo!」

「Lời ác độc làm tổn thương trái tim bé mèo!」 Ta nói, 「Đây chẳng phải oai phong phi phàm sao? Thân hình cường tráng, cơ bắp săn chắc. Nhìn ly nô của các ngươi xem, có con nào sánh được với nó?」

Những người khác nhao nhao nói:

「Đúng là kính lọc của mẹ ruột!」

「Ly nô đâu chẳng thấy, chỉ thấy một con heo con thôi!」

Các nàng đều không hiểu cách thưởng thức vẻ đẹp của nghịch t.ử nhà ta.

Ta ôm nó vào lòng, không muốn để nó nghe thêm những lời cay nghiệt ấy nữa.

Không bao lâu sau, ta cảm thấy đầu gối hơi tê, bèn đặt nó xuống đất.

Nó uốn éo eo m.ô.n.g chạy đi uống nước, phần thịt trên m.ô.n.g lắc qua lắc lại.

Năm mười lăm tuổi, gia đình đưa ta vào cung.

Nhìn đại cam đang ngồi trong góc l.i.ế.m lông, ta cứ cảm thấy nó gầy đi rất nhiều.

Không có ta ở đây, chắc chắn nó ngủ không ngon, ăn cũng chẳng no nhỉ?

Ta không đành lòng, bèn lén nhét nó vào tay áo, định mang theo vào cung.

Không ngờ vừa mới nhét vào, nó đã lăn lông lốc xuống đất, xòe thành một chiếc bánh.

Ta hết cách, đành quấn nó quanh cổ, cảnh cáo nó không được kêu loạn.

Nó trở thành khăn choàng của ta.

Chỉ là hơi… bền chắc quá mức mà thôi.

02

Ngày ta nhập cung, những nữ t.ử xung quanh người nào cũng yếu đuối như cành liễu trong gió, da trắng, dung mạo xinh đẹp.

Chỉ có ta vác một bao cát, đứng giữa đại điện với vẻ mặt căng thẳng.

Những người khác đều đứng bên cạnh xì xào bàn tán về ta.

Chỉ có Bùi Vọng ngồi trên long ỷ nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ta biết, hắn không phải không biết nên nói gì.

Mà là hắn cũng hết cách rồi.

Một lúc lâu sau, có người gọi tên ta.

Ta chậm rãi bước lên phía trước.

Đến lúc quỳ xuống, tiếng động vang lên chẳng khác nào tiếng trống.

「Thần nữ Lý Lan Ngọc tham kiến Bệ hạ.」

Bùi Vọng chỉ vào đại cam trên cổ ta:

「Đây là vật gì?」

Ta đáp:

「Đây là khăn choàng của thần nữ.」

Lời vừa dứt, chẳng biết nghịch t.ử kia nhìn thấy thứ gì, vậy mà đột nhiên bổ nhào lên người Bùi Vọng, khiến Bùi Vọng bị nó đè xuống, phát ra một tiếng 「rầm」.

Nghe có hay không?

Hay thì hay thật, nhưng cũng coi như hay đến mức mất mạng.

Mọi người trong đại điện đều trắng bệch mặt.

Vị công công đứng bên cạnh Bùi Vọng cũng kinh hãi thất sắc, vội vàng muốn ôm đại cam kéo ra.

Nhưng ông ta vừa ôm, đại cam đã lập tức biến thành:

「2-2-2」

Công công cũng hết cách.

Ông ta đang định trách mắng ta thì giọng Bùi Vọng chậm rãi vang lên:

「Con mèo này có sức lực.」

「Thân hình cường tráng như vậy, quả thực có tướng Tỳ Hưu. Đưa vào cung, chiêu tài tiến bảo đi.」

Thế là nghịch t.ử nhà ta có một cái tên mới.

Gọi là Đại Vận.

03

Dụ Hoa cung là một nơi rất tốt.

Thanh u, tao nhã.

Bùi Vọng phong ta làm 「Hiền phi」.

Ừm, Nhàn phi.

Ta thích.

Vốn dĩ ta vào cung chính là để sống những ngày tháng nhàn tản, vậy mà Bùi Vọng lại có thể nhìn thấu bản chất thật của ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Quả nhiên không thể xem thường hắn.

Trong cung còn có hai cung nữ, một người tên Xuân Hòa, một người tên Cảnh Minh.

Cả hai đều gầy gò nhỏ bé, giống hệt Đại Vận lúc mới đến nhà ta.

Các nàng nói trước kia mình từng hầu hạ những phi tần khác, nhưng vì phạm lỗi khiến phi tần tức giận, nên bị đ.á.n.h mấy gậy rồi ném ra ngoài.

Ta giữ các nàng lại đây.

Ta không có yêu cầu gì khác, chỉ có một điều:

Mỗi bữa ăn nhất định phải có cả món mặn lẫn món chay, ăn no rồi mới được rời bàn.

Ta không nhìn nổi cảnh có người ăn không đủ no.

Những ngày tháng tự cung tự cấp như vậy thật sự rất tốt.

Cho đến một ngày nọ, trong cung của ta xuất hiện một người xa lạ.

1 - Ta Nấu Trà Cam Trong Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia