Sau khi ánh trăng sáng trong lòng phu quân trở về kinh thành, ta đã âm thầm nuôi ngoại thất ở phố Nam.
Ngoại thất là một cử tử* nghèo vào kinh đi thi, có tướng mạo giống đến bảy phần với người trong lòng của ta.
(*) cử tử: người thi đỗ ở cấp bậc hương cống hoặc cử nhân trong kỳ thi Hương, có cơ hội tiến lên thi các kỳ thi cao hơn như thi Hội hoặc thi Đình
Nuôi được nửa năm thì ta chán, tìm một cái cớ để biến mất hoàn toàn.
Ai ngờ nửa năm sau, tân đế đăng cơ.
Ta và phu quân đến bái kiến ngài ấy.
Vừa ngẩng đầu, ta đã thấy vị ngoại thất kia của mình đang ngồi trên long ỷ, khoác trên người bộ long bào màu vàng sáng, ánh mắt u ám.
"Thật là trùng hợp, không ngờ diện mạo của Hầu phu nhân lại giống y đúc với chính thê của ta."
Bụng dưới của ta giật một cái.
Nơi đó… có một bào thai đã được sáu tháng.