1

Ông nội không phải mất vì bệnh tật hay t.a.i n.ạ.n thông thường.

Tôi tận mắt chứng kiến ông lấy sợi dây đỏ quấn vào cổ tay mình rồi viết bát tự của bản thân lên một lá bùa vàng.

Ông nấu chảy sáp, bao bọc lá bùa vàng vào bên trong cây nến.

Theo ánh nến cháy, sợi dây đỏ buộc trên lá bùa cứ rung lên bần bật nơi cổ tay ông.

Sắc mặt vốn hồng hào của ông dần héo úa, trời chưa sáng mà trông ông đã như ngọn đèn trước gió, hơi thở mong manh.

Cả người khô héo gầy gò, chẳng còn chút dáng vẻ béo tốt, hồng hào như ban ngày nữa.

Lúc bố tôi lao vào cắt đứt sợi dây đỏ thì đã quá muộn, ông chỉ còn thoi thóp một hơi cuối cùng.

"Bố, đang yên đang lành, sao bố lại đốt thọ của mình làm gì hả bố?" Bố tôi quỳ bên giường khóc nức nở.

Tôi chỉ mới nghe ông kể thuật đốt thọ hồi nhỏ, cứ ngỡ là chuyện cổ tích nhưng không ngờ nó lại là thật.

Ông nội nhìn chằm chằm vào tôi, miệng đóng mở: "A Du, cứu chị gái của ông với, mau cứu chị gái của ông đi, sắp không kịp nữa rồi."

Tôi lao tới nắm lấy tay ông: "Cháu biết đi đâu cứu chị gái của ông đây? Ông ơi!"

Bố tôi kinh hãi nhìn tôi: "Hướng Du, con nói nhảm gì đấy?"

"Bố không nghe thấy ông nói gì à? Ông bảo con cứu chị gái của ông đấy." Tôi lo lắng nhìn ông, cố gắng hỏi thêm thông tin hữu ích.

Thế nhưng bố không cho tôi cơ hội, cứ nghĩ tôi bị tâm thần phân liệt mà đẩy tôi ra ngoài cửa.

Bố còn khẳng định ông nội chẳng hề nói lời nào.

Đúng lúc đó, ông nội trút hơi thở cuối cùng.

Mắt mở trừng trừng, c.h.ế.t không nhắm mắt, trong ánh mắt đầy vẻ luyến tiếc và không cam lòng.

Một luồng gió lạnh thổi qua trong nhà, mặt đất và tường bỗng chốc phủ một lớp sương giá.

Bố trừng mắt nhìn tôi: "Con tuyệt đối không được tin lời ông nội nói, người c.h.ế.t không nhắm mắt sẽ tìm người thân để nối dài tuổi thọ đấy."

2

Bố kế thừa y bát của ông nội, là một thầy phong thủy nổi tiếng khắp mười dặm tám hương.

Những năm gần đây bố cực kỳ phát đạt, tiếng tăm và uy tín vượt xa cả ông nội.

Lời bố nói, tôi chẳng có lý do gì để không tin.

Khi canh linh cữu, bố và chú nói chỉ quỳ canh một đêm cho người ngoài nhìn vào thôi nên chưa đến mười hai giờ cả hai đã đi ngủ.

Tôi ở một mình sợ quá, không dám ở lại phòng linh cữu nên cũng nằm xuống ở phòng bên cạnh.

Tôi vừa mới lơ mơ ngủ thì nghe thấy tiếng quan tài kêu cọc cạch.

Cơ thể tôi vô thức cứng đờ lại, mở to mắt nhìn căn phòng tối om.

"A Du, con tìm thấy chị gái của ông chưa? Con đi tìm cùng ông đi?" Giọng nói khàn đặc của ông nội truyền đến.

Tôi trùm chăn kín đầu, cố thôi miên bản thân rằng tất cả chỉ là mơ, không phải thật, ông nội đã c.h.ế.t rồi.

"A Du, tuyệt đối đừng để bố con chạm vào bùa hộ mệnh trên cổ con, nếu không con sẽ mất mạng đấy." Giọng ông nội lúc gần lúc xa như ngay bên tai tôi, lại như từ bên ngoài vọng vào.

Tôi còn chưa kịp suy nghĩ chuyện này là thế nào thì bố đã đẩy cửa bước vào, đứng lặng bên giường tôi như một bóng ma: "Hướng Du, bùa hộ mệnh ông nội đưa con đâu?"

Tôi cuộn tròn người lại, hoàn toàn không dám thò đầu ra.

"Con làm mất bùa hộ mệnh rồi."

"Mất ở đâu? Bố bảo này, đừng có giấu bố, nếu không đêm nay chắc chắn ông nội con sẽ thi biến đấy." Giọng bố trở nên âm u đáng sợ.

Tôi ôm c.h.ặ.t bùa hộ mệnh trên cổ, trong lòng rối bời không biết làm thế nào.

3

Bố hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần mà vẫn không nhận được câu trả lời vừa ý, trước khi đi còn dặn dò tôi đêm nay bất kể nghe thấy âm thanh gì cũng không được ra ngoài.

Cửa vừa đóng lại, giọng ông nội lại vang lên, lần này là ngay sát bên tai tôi.

"A Du, bố con không phải là người, nó đã bị tà vật khống chế rồi, con mau chạy đi, cứ chạy về phía tây, đừng quay đầu lại." Cả người tôi run như cầy sấy, đôi môi lạnh lẽo của ông nội dán sát vào tai tôi.

Ông thấy tôi vẫn bất động thì càng sốt sắng: "A Du, không đi là không kịp nữa đâu, nó đang chuẩn bị dây thừng, sắp tới bóp cổ con rồi đấy."

"Lúc ông còn sống chưa bao giờ nỡ mắng con một câu, c.h.ế.t đi rồi lại càng không bao giờ hại con."

Ký ức ùa về, những hình ảnh ông nội yêu thương tôi cứ thế hiện lên trong tâm trí.

Tôi không do dự nữa hất chăn xỏ giày định chạy trốn.

Tôi vừa đến cửa thì thấy bố tôi đang cầm sợi dây thừng, đứng đó với vẻ mặt đầy âm hiểm.

"Hướng Du, sao con lại không nghe lời bố chứ?" Bố kéo tôi ra sau lưng, cảnh giác nhìn về phía quan tài giữa phòng khách như thể đang bảo vệ tôi vậy.

Chương 1 - Tà Thần Sơn Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia