1.

Lúc ta lại đang đi đưa canh cho phu quân Giang Xác thì khung bình luận lại hiện lên.

[Đừng lãng phí canh nữa mà, tôi nhìn mà đau lòng hộ đây, gã kia một ngụm cũng không uống, toàn đổ đi, aizz, canh này nhiều dinh dưỡng thế cơ mà.]

Đây không phải lần đầu tiên khu bình luận này lên tiếng bất bình thay ta. Khi ta tặng túi tiền cho y, khu bình luận lại nói:

[Gã sẽ không đổi bóp tiền mới đâu, bóp tiền cũ là do nữ chính tặng, y nâng niu còn không hết.]

Khi ta tặng bùa hộ mệnh, bọn họ lại lên tiếng:

[Lát nữa y sẽ đi gặp nữ chính, còn lâu mới mang đồ của người phụ nữ khác trên người.]

Nói tóm lại, cho dù Giang Xác nguyện ý giả bộ tốt bụng thâm tình trước mặt ta, ta vẫn có thể nhìn rõ mọi chuyện từ cái gọi là “khu bình luận” đó.

Ừm, ngắn gọn là hắn không yêu ta.

Nhưng thật ra ta cũng không có đau lòng như những gì họ nghĩ.

Trong lòng ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Tên Giang Xác này đáng ghét thật, bản thân không uống sao không biết đưa cho người khác uống? Ví dụ như, tiểu thế thân có diện mạo giống hệt như y chẳng hạn.

2.

Lần đầu tiên nhìn thấy khu bình luận là ngày đại hôn của ta với Giang Xác.

[Vì muốn thủ tiết cho nữ chính, Giang Xác thế mà có thể để thế thân đi động phòng với thê t.ử của mình, Lý Hoàn này t.h.ả.m hết chỗ nói.]

[Vậy cũng hết cách, nam phụ thì phải thủ thân vì nữ chính mà, không thì đã chẳng mang cái mác nam phụ si tình.]

[Thật ra nam phụ thế nào cũng được, nhưng mà nữ phụ này đúng là xui thật.]

[Từ góc độ nào đó thì phải công nhận là nàng ta hời ấy chứ, tiểu thế thân kia dáng người ngon nghẻ, võ công lại cao cường, vừa có sức vừa có thủ đoạn.]

Ta còn đang chưa hiểu chuyện gì thì “Giang Xác” đã bước vào, muốn uống rượu giao bôi với ta.

Khu bình luận lại hiện lên:

[Thế thân này đúng là lợi hại, dáng vẻ giống chính chủ như đúc, bình thường ám sát m.á.u lạnh là thế, thế mà giờ lại chấp nhận lên giường người ta, tôi cũng muốn có một thế thân, loại có một mà như hai ấy.]

[Trong tay hắn là Âm Dương Hồ đúng không, cái loại chất lỏng có một không hai đó lần trước hắn còn dùng để g.i.ế.c gia chủ nhà họ Hạ đấy, giờ lại dùng để hạ d.ư.ợ.c nữ phụ, đúng là thông minh.]

[Hy vọng bọn họ có thể lau sạch.]

[Cười c.h.ế.t tôi rồi, cái quỷ đen tối gì đây.]

[Còn nhìn thấy thì biết mà trân trọng đi, lát nữa nó tắt đèn tối thui thì đừng có khóc.]

Vì thế, 15 phút sau, tôi nhìn “Giang Xác” chỉ uống một ngụm đã bất tỉnh trước mặt, trong lòng thầm nghĩ: Thế mà lại thật sự hạ d.ư.ợ.c. May mà nhân lúc hắn không để ý ta đã đổi chén rượu rồi.

Trên đời lại có loại người dở hơi tới vậy hả, còn vội vàng muốn cắm sừng cho chính mình? Nghĩ tới những lời khu bình luận vừa nói, dáng người của thế thân tốt hơn Giang Xác nhiều.

Là thật hả? Ta tiến tới cởi quần áo của hắn.

Trên làn da, đủ loại vết sẹo đan xen lẫn nhau, khó có thể tưởng tượng được đau đến nhường nào.

Cơ thể này đâu đâu cũng là vết thương, tuyệt đối không thể lừa được tôi khi tỉnh táo cho nên mới phải hạ t.h.u.ố.c cho ta rồi mới động phòng?

Nhưng không thể không nói, dáng người đúng là không tồi, còn rất gợi cảm.

Tóm lại, ăn đã rồi tính sau.

3.

Từ ngày hôm đó, ta như có hai phu quân.

Một người là nam phụ trung thành với “nữ chính”. Một người là thế thân do Giang Xác dùng để che giấu tai mắt, lừa gạt mọi người.

Nhìn kiểu gì cũng thấy thế thân này tốt, vừa chuyên nghiệp lại đáng yêu nghe lời.

Hơi chọc ghẹo chút xíu thôi là sẽ đỏ mặt.

Nhưng khi Giang Xác ở đây, ta sẽ không nhìn thấy hắn đâu cả.

Vốn định đi đưa đồ ngon cho người kia, ai biết được lại bị tên đáng ghét này ngáng đường, bản thân không thích còn không chịu chia cho người khác. Canh của ta ngon như vậy, đổ đi thật lãng phí.

Hừ.

[Nam phụ lần nào cũng đổ canh đi, không sợ bị phát hiện sao?]

[Thế thân nhỏ đang nhìn chằm chằm kia kìa, hắn đã sớm nhìn thấu hành động của tên kia rồi, nhưng mà nói thật, tôi cứ cảm thấy hắn có hơi, ừm, nói sao nhỉ, có cảm giác như hơi ghen tị ha? Âm u nguy hiểm.]

[Nếu bây giờ cô ấy đi ra sau bếp, nói không chừng có thể nghe được tiếng bàn tán của đám người trong đó đấy.]

Nhìn thấy dòng này, ta lập tức chuyển hướng đi về phía sau bếp, đúng lúc nghe được bọn họ đang thảo luận xem nồi canh ta hầm mất bao  nhiêu tâm huyết đã bị gã kia vứt đi không thương tiếc thế nào.

Ta ngẩn người, không nói thêm gì, lập tức về phòng.

Sau khi đóng cửa lại, nước mắt mới lặng lẽ nổi lên.

[Nói chứ nữ phụ này xinh đẹp thật đấy.]

[Khó trách người đời thường miêu tả con gái khóc như “hoa lê dính hạt mưa”, nếu có cô gái nào khóc trước mặt tôi như thế, tôi cũng nhịn không được mà đều nghe theo cô ấy.]

[Thế thân hoảng muốn c.h.ế.t rồi, đang gấp gáp xoay vòng vòng ngoài kia luôn, mau mau cho hắn vào đi!]

[Nam phụ chọc cô ấy giận, cô ấy không nói lời nào đã giận dỗi bỏ về phòng để thế thân phải đi dỗ, quá buồn cười rồi.]

Chỉ chốc lát sau, thế thân bước vào phòng, “trùng hợp” nhìn thấy ta đang khóc, hắn “kinh ngạc” hỏi ta đã xảy ra chuyện gì.

[Anh zai, anh nói xem có phải là anh tình cờ theo dõi cô ấy, lại tình cờ thấy cô ấy bị ấm ức, rồi lại tình cờ giả vờ làm ông chủ, tình cờ phát hiện tâm tình cô ấy không tốt rồi sẽ hỏi một câu đã xảy ra chuyện gì?]

[“Rất” tình cờ phát hiện thê t.ử nhà mình chịu ấm ức.]

[Lúc đối mặt với thích khách: Mặt không đổi sắc. Khi đối mặt với vợ nhỏ: Đi đường quẹo phải, “trùng hợp” gặp được nàng.]

Biểu tình ta uể oải: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o, không uống thì không uống, còn đổ canh của ta đi, thật ra ta cũng không phải rất muốn nấu cho chàng đâu.”

Nói nói, nước mắt lại nhịn không được lăn xuống, ta lau nước mắt, dứt khoát quay người đi không để ý tới hắn nữa.

“Là ta không tốt.”

Hắn thấy tôi khóc, có chút hoảng loạn giải thích với ta:

“Thật ra là gần đây ta có hơi nóng trong người, canh của nàng lại bổ quá, ta thật sự ăn không tiêu.”

“Nhưng dù sao cũng là tâm ý của phu nhân, ta không muốn thấy nàng vất vả nấu lại đau lòng vì không có ai ăn, sau khi nhận mới để người làm đi xử lý.”

Ta nhìn hắn, hốc mắt hồng hồng:

“Thật sao?”

Hắn bị ta nhìn đến ngẩn người, một lúc sau mới phản ứng lại:

“Đương nhiên rồi, sao ta lại lừa nàng chứ?”

Ngày hôm sau, ta lại hầm canh mang tới cho hắn.

[Phục rồi, nữ phụ chỉ rơi lệ một cái thôi mà thế thân đã bị câu mất hết hồn vía rồi.]

[Nam phụ nói lần này đổ canh thì đổ cho cẩn thận kín đáo một tý, đừng để bị phát hiện, thế mà tên nhóc kia vừa mới ra khỏi cửa đã tu hết cả bát, tất cả đều “đổ” hết vào bụng hắn rồi còn đâu.]

Chương 1 - Ta Thành Thân Với Thế Thân Của Người Trong Lòng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia