10
[Nhìn bộ dáng này của y hẳn là không để ý tới chuyện của tiểu thế thân nữa.]
[Từ góc độ nào đó mà nói, y đối với Lý Hoàn cũng coi như là chân ái.]
[Người vô tội nhất chính là Lý Hoàn, y mắc cái gì mà phải để ý? Y dựa vào cái gì mà đòi để ý, còn không phải là chính tay y đưa Lý Hoàn lên giường người khác à?
Giang Xác đúng là thật sự không ngại, tới Trung Thu, nữ chính thân là Hoàng Hậu tất nhiên sẽ có mặt, thế nhưng y lại mời ta cùng đi.
Nam nữ chính tổ chức tiệc ở hai nơi khác nhau, ta dặn dò y:
“Đừng uống quá nhiều, bằng không ta sẽ vứt chàng ở đây đấy, tự ta sẽ về trước.”
“A Hoàn xót ta sao.” Y chắc nịch cười cười, cuối cùng vẫn đồng ý.
Ở chỗ này, ta rốt cuộc cũng chính thức gặp mặt “nữ chính” trong miệng của đám người kia.
Hoàng Hậu Tống Quan Thư.
Nàng không để chúng ta hành lễ với mình, nàng muốn chúng ta gọi nàng là “Quan Thư”.
Nàng thần thần bí bí tìm ta, hỏi ta sao có thể tiếp nhận được loại quan hệ hôn nhân kiểu đó.
“Ngươi thế mà còn có thể chấp nhận sống hợp tác như vậy, quả thực không giống người thời đại này chút nào.”
Ta tự động lý giải từ “hợp tác” thành “kết bạn”, nói:
“Phu thê vốn là một thể, chúng ta đương nhiên là phải nâng đỡ lẫn nhau, chiếu cố cho nhau.”
Nàng ngẩn người: “Ôi trời, không phải kiểu hợp tác đó, chính là các người, chậc, tôn trọng nhau như khách ấy. Khế ước hôn nhân? Giả hôn? Đúng, chính là kết hôn giả.”
Ta càng thêm hiểu: “Sao lại là kết hôn giả? Ta và phu quân đã bái đường thành thân rồi, đương nhiên là phu thê thật.”
“Chẳng lẽ nương nương… Quan Thư nghe được lời đồn vớ vẩn nào sao? Ta và phu quân không có hiềm khích nào cả, hắn đối xử với ta rất tốt, hôm Thất Tịch hắn còn đưa ta đi du ngoạn, huống hồ…”
Khóe miệng ta cong lên, hạnh phúc như muốn tràn ra khỏi mắt: “Hắn là người sắp làm cha rồi, chúng ta sao có thể bị nói là kết hôn giả chứ?”
“Ngươi nói Thất Tịch? Không thể nào!” Nàng sợ hãi thốt ra thành tiếng, sau khi phản ứng lại liền vội vàng bịt kín miệng.
Mọi người đều rất thức thời, giả bộ như không nghe thấy, cười nói lui ra xa.
Tống Quan Thư hạ giọng hỏi:
“Ngươi m.a.n.g t.h.a.i rồi? Cho nên các ngươi đã viên phòng? Lúc nào?”
Mặt ta đỏ như sắp nhỏ m.á.u, loại chuyện này cùng lắm là chỉ có thể đóng cửa tâm sự nhỏ với khuê mật mà thôi, sao có thể nói ở chỗ này?
Nhưng nể mặt thân phận của người trước mặt, ta vẫn đáp: “Ngày, ngày đại hôn.”
Tống Quan Thư truy hỏi: “Hắn thế nào?”
[Nàng đương nhiên là hoảng hốt rồi, trước kia nghe Giang Xác nói, nữ chính còn tưởng hai người là sống kiểu hợp tác, còn khen hắn tư tưởng tân tiến nữa.]
[Nói đi nói lại vòng vo tam quốc cuối cùng là để người khác thực hiện nghĩa vụ phu thê thay hắn, này nghe được có ai mà không khiếp sợ chứ?]
11
Tống Quan Thư còn muốn nói gì đó lại bị người ta cắt ngang.
“Phu nhân, hầu gia mời ngài qua đó.”
Ta hướng nàng cười cười xin lỗi, sau đó theo nha hoàn rời đi.
[Đừng đi mà! Là bẫy đó! Giang Xác không có tìm cô đâu, là Vân Sanh!]
[Nữ phụ ác độc này vì thích nam phụ mà lúc nào cũng nhằm vào Tống Thư, nghĩ nữ chính lên làm Hoàng Hậu rồi thì mình sẽ có cơ hội, ai nghĩ tới Giang Xác lại cưới Lý Hoàn.]
[Vô nghĩa, loại độc phụ như Vân Sanh, còn nhiều lần hại nữ chủ rồi lợi dụng thân phận của mình tránh được trách phạt, cho dù trên thế giới chỉ còn lại mình nàng ta là nữ nhân thì Giang Xác cũng không có khả năng cưới nàng.]
[Đều tại Giang Xác, nói cái gì mà “Thế t.ử có thai”, “Bản thân rất hạnh phúc”, “Vì hài t.ử cũng sẽ đối xử tốt với nàng”, hắn cố ý đi!]
Ta hoàn toàn không biết gì đi theo nha hoàn càng đi càng vắng, cuối cùng bị đưa tới một căn phòng.
Trong nháy mắt khi cửa mở, ta bị người đằng sau đẩy vào, chật vật ngã nhoài ra đất.
Vân Sanh nắm cằm ta đ.á.n.h giá từ trên xuống.
“Ngươi chính là nữ nhân mà Giang Xác cưới? Nhìn trông thế này, chắc là lại sử dụng thủ đoạn hồ ly tinh gì đi, quấn lấy hắn đòi hắn cho ngươi một đứa con?”
Ta sợ hãi nói: “Ngươi, ngươi là ai? Phu quân của ta đâu?”
Ta xưng hô càng thêm như dầu đổ vào lửa, nàng cười nhạo một tiếng rồi buông ta ra, ánh mắt như rắn độc quấn lên bụng nhỏ của ta.
“Không có hài t.ử ngươi chả là cái thá gì hết, người đâu, ban canh cho nàng ta.”
Có người bưng một chén t.h.u.ố.c có mùi như hoa hồng của Tây Tạng lên, ta cả kinh vừa lắc đầu vừa lùi về sau, lại bị người ta đè lại, mạnh mẽ ép uống.
Thấy ta che bụng nhỏ đau tới rơi lệ, dưới thân tràn ra một dòng m.á.u tươi, Vân Sanh rốt cuộc cũng hài lòng.
“Đôi mắt này cũng chướng, móc ra là tốt rồi.”
Đang lúc đầu ngón tay của nàng ta tới gần trong gang tấc, cửa bị đá văng.
Thấy người tới, trong nháy mắt ta khóc càng dữ dội hơn.
Y ba bước làm hai đi tới bên cạnh ta, bế ta lên an ủi: “Không sao, không sao hết.”
Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo của y: “Cứu, cứu đứa bé, Giang Xác.”
“Cứu, cứu con…”