Giang Xác mạng lớn, đến thế rồi mà chưa c.h.ế.t.

Giang Xác khi giữ được tính mạng vừa nhìn thấy ta, y liền kích động há miệng, nhưng lại không thể nói được chữ nào, chỉ phát ra mấy âm tiết vô nghĩa.

“Hắn biết quá nhiều chuyện, nếu đã phản bội, ta đành phải xử lý hắn trước.” Người bên cạnh nói.

Ta run tay, cởi áo trên của y.

Trên người y không có những vết sẹo cũ kỹ như trong ấn tượng của ta.

“Quả nhiên hắn không phải.”

Cho dù có là thế thân thì làm gì có người nào muốn để thế thân thay mình động phòng chứ, làm gì có ai muốn người khác thay mình đưa thê t.ử đi chơi đêm Thất Tịch?

“Là ta nghĩ nhiều rồi.” Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Ban nãy Vân quận chúa tới tìm ta, muốn đòi ta người này.” Thanh âm hén không lớn, lại bảo đảm người đang nằm trên mặt đất có thể nghe được.

“Hoàn Hoàn, nàng thấy thế nào?”

Giang Xác “ô ô” gào lên.

Hắn lại nói: “Phản bội chủ t.ử, c.h.ế.t không đáng tiếc, nhưng hắn có thể sống sót cũng coi như mạng lớn.”

“Chỉ là, để phòng hắn tiết lộ chuyện nội bộ trong phủ, thả hắn đi như vậy thì có chút nguy hiểm, nào… đ.á.n.h gãy gân tay của hắn đã.”

Giang Xác khẩn cầu nhìn ta, nhưng mà ta lại chỉ lui ra sau một bước:

“Phu quân quyết định là được.”

[Đúng, trả hết lại cho gã đi.]

[Gã hại Lý Hoàn gặp nạn, thậm chí còn muốn b.ắ.n c.h.ế.t nàng cùng với bọn dư đảng, hiện tại bản thân cũng chịu nỗi khổ vạn tiễn xuyên thân này rồi.]

[Hắn quyền thế áp người, lợi dụng Lý Hoàn chân thành với tiểu thế thân, hiện tại bản thân cũng bị phản ngược lại.]

[Hắn mượn tay Vân Sanh hại Lý Hoàn mất hài t.ử, làm cho cả thể xác lẫn tinh thần nàng bị hao tổn, ngay sau đây thôi, hắn sẽ phải chịu nỗi thống khổ gân bị rút đi, bị Vân Sanh hành hạ.]

[Hắn không tôn trọng Lý Hoàn, đưa nàng lên giường kẻ khác, kết quả, hắn cũng bị coi như một món đồ, bị dâng lên cho người khác.]

Tương lai của Giang Xác cứ thế được định rõ, chỉ là người này từ nay về sau sẽ không còn quan hệ gì với hầu phủ nữa.

Vân Sanh trời sinh tính tình tàn bạo, thích Giang Xác là thật, vấp phải trắc trở nhiều năm cũng là thật.

Nhìn người giống hệt Giang Xác trước mặt, nàng ta nói không nên lời, một phế nhân tới viết còn không viết được, nàng liền đem phần tình cảm bị coi thường suốt mấy năm qua, bị chính chủ lạnh nhạt bất mãn tất cả đều phát tiết lên người của kẻ “thế thân” này.

Lại không hề biết, y mới chính là Giang Xác mà mình đã thích nhiều năm như vậy.

Y khổ không thể nói nổi, vì muốn sống sót, y tốn tâm tư cột dây thừng vào cổ tay, dùng sức siết c.h.ế.t Vân Sanh, sau đó chạy trốn.

Ta nghe xong có hơi lo lắng:

“Hắn sẽ tìm chúng ta trả thù sao?”

“Đừng lo.” Thế thân vẫn sắm vai Giang Xác, cho rằng ta không biết gì cả, “Khi còn nhỏ, ta bắt được một con thỏ, nhỏ như vậy này, rất trắng, rất mềm.”

“Ta nuôi nó ở bên người, dần dần lá gan nó lớn hơn, nhìn nho nhỏ một cục như vậy nhưng lại không hề sợ ta, tâm tình không vui còn muốn c.ắ.n người một cái. Đó là sinh mệnh duy nhất ỷ lại âu yếm với ta, dựa vào ta.”

“Thế nhưng ta không bảo vệ tốt cho nó, nó bị… ngã c.h.ế.t, trưởng bối dạy dỗ ta nói, ta không nên mê muội mất cả ý chí, không nên… có nhược điểm.”

Hắn nhìn ta, kiên định nói: “Ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không cần biết phải trả giá bao nhiêu đại giới.”

Ta dựa sát vào hắn: “Ừm, ta tin chàng!”

15

Ta đoán không sớm thì muộn Giang Xác cũng trở về.

BufferedWriter không nghĩ tới, y thế mà lại chạy ra khỏi thành, đến nhờ cậy đệ đệ lúc trẻ đã ra bên ngoài làm quan.

Quan hệ của hai người cũng không thân thiết lắm, Giang nhị lang nguyện ý giúp y, thực ra nguyên nhân cũng rất đơn giản:

Nếu thật sự chứng minh được Võ An Hầu hiện tại là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, vậy Giang Xác phải bị phế, không có con, tước vị đáng lý ra nên truyền lại cho hắn.

Lúc lên diện thánh, bởi vì Giang Xác đã không thể nói chuyện được nữa, Giang nhị lang là người truyền đạt thay y.

“Tuy rằng khó khăn, nhưng thần vẫn phân biệt ra được, bí mật này là do chúng thần ước định khi còn nhỏ, việc này chỉ có ta và đại ca biết, không cần nghĩ, hắn mới chính là đại ca của ta, kẻ ở trong phủ kia chỉ là một tên khinh người vô sỉ phản bội chủ!”

Giang Xác nhìn thế thân, trong mắt chỉ toàn là oán hận.

Bên cạnh Hoàng Đế, Tống Quan Thư đột nhiên lên tiếng:

“Các ngươi đã là huynh đệ, chỉ cần lấy m.á.u nghiệm thân, thử một lần là biết.”

[Ôi trời ôi trời, tiểu thế thân phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ đây!]

[Rốt cuộc thì nữ chính và nam phụ vẫn có chút tình cảm, nàng giúp hắn là lẽ đương nhiên mà.]

[Ta biết! Nhưng mà, nhưng mà… QAQ.]

Hoàng Đế có vẻ đang suy nghĩ, sau đó lên tiếng: “Vậy cứ làm như lời Hoàng Hậu nói đi.”

Chỉ chốc lát sau, có người bưng một chén nước lên, đi tới bên cạnh Giang nhị lang: “Đại nhân, mời.”

Lúc sau, người nọ lại đi tới bên cạnh ta.

Thế thân mím môi, vạch một vết thương trên tay, nhỏ một giọt m.á.u.

Không khí căng thẳng cơ hồ như muốn tích ra nước, nhưng mà, ngoài dự đoán là hai giọt m.á.u kia thế mà lại hòa vào nhau.

[Phèn, là phèn chua.]

 [Rốt cuộc cũng là người xuyên từ hiện đại về, đã xem qua [Chân Hoàn Truyện] thì đầu óc vẫn có thể dùng được.]

[Ê nhưng mà sao nữ chính không giúp nam phụ? So với hắn hay Lý Hoàn thì Giang Xác mới là người thân với nàng ta hơn chứ?]

Thế thân đi tới cạnh Giang nhị lang: “Cái hắn gọi là bí mật, có phải là…”

Tiếp theo đó hai người thì thầm với nhau.

Hai mắt Giang nhị lang trợn lớn, cuối cùng quỳ rạp xuống trước mặt hắn:

“Huynh trưởng, thật sự là huynh, ta, ta là bị người này lừa, không phải muốn nhằm vào huynh đâu.”

Thế thân đỡ gã dậy, nói: “Việc này trách ta, vì không muốn bị lộ, ta mới nói cho hắn biết một chút bí mật chỉ có ta mới biết được, không nghĩ tới lại bị hắn lợi dụng ngược lại.”

“Ta đương nhiên biết đệ chỉ là bị hắn lừa, mau đứng lên đi, trở về nhớ rõ thắp hương cho mẫu thân, đệ vừa mới nhận nhầm, nói ra cũng có rất nhiều lời muốn nói với nương đi.”

Ta biết, từ nay về sau, hắn thật sự là Giang Xác rồi.

Đến nỗi Giang Xác chân chính thì chỉ chờ chọn ngày c.h.é.m đầu thôi.

Ta nhìn y.

“A a…” Y khoa tay múa chân, dường như muốn ta tin.

Ta lại gọi tên y: “Giang Xác.”

Y sửng sốt, tiếp theo trong mắt liền sáng lên một tia hy vọng, liên tục gật đầu muốn tới gần ta.

“Có phải rất tò mò vì sao m.á.u của hắn có thể dung hòa với m.á.u đệ đệ ngươi đúng không?”

Cách lao ngục, ta ngồi xổm xuống cười với y: “Là Hoàng Hậu nương nương giúp ta đó, ngạc nhiên chứ?”

“Nàng thật sự rất tốt, khó trách ngươi lại thích nàng đến thế.”

Ta sẽ không quên, ngày lấy m.á.u nghiệm thân, Tống Quan Thư đã lộ ra nụ cười trấn an ta.