Thôi Hoài cảm thán:
“Chiến thắng ở ngay phía trước."
Hôm nay Thôi Hoài giảm nửa gốc linh căn, đại bại chủ nợ Phù Khâm, tiến triển tu luyện của Tiêu Dao Phái cũng coi là thuận lợi, hệ thống cho rằng là một cơ hội tốt, thích hợp công bố một vài tin xấu.
Dù sao nó cũng không dám chọc giận nàng lúc Thôi Hoài không vui, tuy rằng Thôi Hoài không có cách nào làm gì nó, nhưng nàng vẫn có thể dùng một kiếm g-iết Long Ngạo Thiên, việc này nàng lại không phải chưa từng làm!
Cuốn sách trước chẳng phải sụp đổ như vậy sao?
Hệ thống:
“Thôi Hoài, nhiệm vụ ngôn ngữ chung, học từ vựng là nền tảng.
Nền tảng không vững, đất rung núi chuyển.
Nàng làm rất tốt."
Nghệ thuật của ngôn ngữ, khen trước, để nàng nâng cao khả năng tiếp nhận nội dung phía sau.
Thôi Hoài trước kia ăn bộ này, nhưng bị hệ thống lừa nhiều, luôn có thể nhớ được bài học.
Nàng nheo mắt:
“Ngươi muốn nói gì?
Nói thẳng là được, đừng có rót thu-ốc mê cho ta."
“Học giỏi tiếng Anh không thể chỉ là học vẹt, nàng phải luyện khẩu ngữ nha!
Học thuộc từ vựng chỉ là bước đầu, phải có thể giao tiếp thuận lợi, tiếng Anh câm (học tiếng Anh không nói được) thì không được!"
Hệ thống lấy hết dũng khí, nhanh ch.óng lảm nhảm.
Lảm nhảm xong sợ bị mắng, hệ thống lập tức rút lui giả vờ tắt máy, không một tiếng động.
Thôi Hoài nhướng mí mắt, lộ ra vẻ ch-ết ch.óc, nàng thật hận bản thân không phải người không g-iết người vô tội, và tạm thời cảm thấy sống cũng còn chút ý nghĩa, nếu không nàng muốn đồng quy vu tận với cái hệ thống ch-ết tiệt này!
Sụp đổ không tiếng động xong, nhớ lại trước kia nàng còn vì Khương Huyên không về được nhà mà đau lòng, nàng đúng là dư thừa nội tâm.
Có thời gian đồng cảm với Khương Huyên, nàng không bằng thương xót lấy chính mình đi!
Một ngày bắt đầu từ buổi sáng, Thôi Hoài sáng sớm đã dậy luyện một đoạn tiếng chim hót líu lo.
“Gút mờ ning!" (Good morning)
“Hao a diu?" (How are you)
“Ai am phai, tăng kiu!" (I am fine, thank you)...
Hệ thống sụp đổ hỏi:
“Thôi Hoài, nàng không phải đã học phiên âm sao?
Cái vị “đại trà" (đặc sệt) này rốt cuộc học ở đâu ra vậy?"
Tất nhiên là tự học thành tài.
Tốn thời gian tốn sức, học thuộc từ vựng rồi học khẩu ngữ Thôi Hoài xa xa sụp đổ hơn hệ thống, trên mặt lộ ra vẻ oán khí nửa sống nửa ch-ết:
“Ta là học phiên âm, mắt ta đã học được, nhưng miệng ta không theo kịp, dù sao bây giờ trình độ chỉ tới vậy, ngươi tạm chấp nhận mà nghe đi."
Trước kia ở Vô Nhai Tông, nàng cảm thấy ngày tháng trôi qua cực nhanh, tùy tiện bế quan, vận hành vận hành linh lực, mắt nhắm mắt mở, mấy chục năm đã trôi qua.
Nàng chẳng cần làm gì cả, cũng chẳng ai dám tới làm phiền nàng.
Hiện nay nàng mới ở lại Tiêu Dao Phái được ba bốn tháng, hoạt động mỗi ngày cần tiến hành, bao gồm nhưng không giới hạn ở:
buổi sáng nghe giảng, ban ngày luyện kiếm, trồng cây, khiêu khích Long Ngạo Thiên, chọc tức chủ nợ, dính lấy sư tỷ, nh.ụ.c m.ạ hệ thống, buổi tối thức đêm học tiếng chim, soạn thảo các loại bí kíp...
Tiêu Dao Phái dường như độc thành một vực, tốc độ của thời gian ở đây chậm lại, mỗi ngày đều dài đằng đẵng, hiện nay buổi sáng lại thêm một hạng mục, còn phải luyện cái thứ khẩu ngữ ch.ó má gì.
Theo sự gia tăng không ngừng của nhiệm vụ hệ thống, không biết từ lúc nào, Thôi Hoài cả người phát tán ra sự ch-ết ch.óc nhàn nhạt, hơn nữa nồng độ ngày càng tăng.
Hệ thống thức thời, quyết định hoãn phát các nhiệm vụ kỳ quái tiếp theo.
Dù sao Thôi Hoài mà không sợ ch-ết, nó cũng không có bất kỳ thứ gì có thể kìm kẹp được nàng.
Thôi Hoài ở thế gian này, không người thân, không bạn tốt, không tình yêu, chỉ một thân một mình, không vướng bận.
Chỉ có người khác muốn dựa dẫm vào nàng, nàng lại chẳng cần bất kỳ ai.
Tóm lại, Thôi Hoài nàng, ngoài thực lực và tiền tài, cái gì cũng không có.
Sau đó thực lực và tiền tài của nàng còn bị hệ thống tự tay hạn chế, nghĩ tới đây, hệ thống đều cảm thấy Thôi Hoài sao mà t.h.ả.m đến thế.
Đã sớm nói rồi, lúc trước tại sao nàng cứ phải g-iết hết đám đối tượng công lược trong một hơi chứ.
Chừa lại một hai người, làm cho xong nhiệm vụ, chẳng phải là chuyện tốt cho cả đôi bên sao!
Thôi Hoài lúc này oán khí quấn thân, hệ thống vội vàng tìm kiếm trong chủ não:
【Làm thế nào để dỗ dành thanh thiếu niên chán học học tập cho tốt?】
Điểm thứ nhất là lao nhã kết hợp, nó đảm bảo gần đây không phát nhiệm vụ mới, để Thôi Hoài yên tĩnh một chút, có một khoảng thời gian và không gian thuộc về riêng mình.
Điểm thứ hai là nhiều lần khuyến khích và bao dung.
“Ký chủ, ta phát hiện nàng trong phương diện tiếng Anh cũng là thiên phú kỳ lạ, cách phát âm vừa rồi độc đáo đặc sắc, nàng luyện thêm nhiều chút, sẽ trở thành một ngôi sao mới nổi trong giới tiếng Anh!"
Chưa kịp vận dụng điểm thứ ba, Thôi Hoài đã giở mặt:
“Thật hy vọng ngôi sao mới này của ta trực tiếp rơi xuống, đập ngươi nát bét."
Ưm, lại bị mắng rồi.
Có thể tới một cái hệ thống khác không, cũng tới dỗ dành ta đi.
Làm hệ thống khó, làm hệ thống của Thôi Hoài còn khó hơn lên trời!
Vừa tới viện học buổi sáng, biết được Thanh Ngạn chân nhân chịu ảnh hưởng của tay sách ngày hôm qua, tạm thời quyết định bế quan nửa tháng.
Thế là đám người bọn họ bị thả rông, họ tự giác luyện kiếm, chủ yếu là bốn người có thể tu tu tiên luyện, Chúc Dư ở một bên quan sát.
Tất nhiên, Thôi Hoài cũng không tha cho Chúc Dư, nàng đưa một bộ thân pháp bí kíp không cần dùng linh lực, để cái đứa “chiến năm cặn bã" Chúc Dư này học trước.
Đúng, đêm qua nàng lại thức trắng đêm, lần này không hồi ức, cứng rắn thức đêm chế tạo ra một môn thân pháp phàm nhân có thể dùng được.
Dù sao tu tiên giới trước kia không có thứ đồ chơi này, Thôi Hoài chỉ có thể tự mình sáng tạo.
Thức quá muộn, Thôi Hoài đều cảm thấy hồi hộp, đây là cảm giác chưa từng trải nghiệm từ trước tới nay.
Hệ thống lúc đó phát hiện trạng thái cơ thể của Thôi Hoài, liên tục báo động:
“Thôi Hoài, đừng tát ao bắt cá, nàng tiết chế một chút, đừng có đột t.ử ở đây nha!"
Trong tiếng hét ch.ói tai của hệ thống, Thôi Hoài run run rẩy rẩy hoàn thành bộ thân pháp này.
Chúc Dư cầm chí bảo thứ hai trong tộc mà sư tỷ tuyên bố, vô cùng khó hiểu:
“Con vừa là thầy thu-ốc, vừa là phàm nhân, con học cái này làm gì?"
Tất nhiên là năm sau, ngươi cũng phải cùng tham gia thi đấu của Vô Nhai Tông nha, đứa trẻ ngốc!
Thôi Hoài lén hỏi qua sư phụ, cuộc thi của Vô Nhai Tông áp dụng mô hình một môn phái một đội năm đệ t.ử.
Ở tông môn lớn, đệ t.ử một tông môn tranh giành đầu rơi m-áu chảy cho năm suất này.
Nhưng ở Tiêu Dao Phái, tính cả lại chỉ gom đủ năm đệ t.ử.
Một củ cải một cái hố, vừa vặn dùng đủ.
Xuất phát từ lo lắng Chúc Dư biết tin tốt là mình cũng phải tham gia thi đấu, học sinh tài trợ duy nhất của Tiêu Dao Phái sẽ lén lút bỏ chạy, sư phụ và Thôi Hoài đồng lòng lựa chọn giấu diếm.