“Nhưng lý trí của Phù Khâm lại dần dần rút lui trong sự khẩn cầu của Thôi Hoài.”

“Sư huynh, huynh biết huynh từng làm hỏng cái ghế duy nhất của muội, nhưng muội không có linh thạch mua cái mới, mỗi ngày về phòng muội đều đứng."

“Phòng muội lọt gió, sư huynh huynh sớm đã cải tạo phòng mình sang một diện mạo mới, chắc là không biết cảm giác sống trong căn phòng lọt gió là thế nào rồi nhỉ?"

“Cửa phòng muội nát tới mức mỗi lần mở cửa đều cẩn thận từng chút, sợ một lực quá mạnh, lại mất đi cái cửa duy nhất của mình."

“Muội rất cần một chút giúp đỡ của sư huynh, sư huynh thật sự không thể giúp muội sao?

Muội sẽ mãi mãi ghi nhớ trong lòng!"

“..."

Thôi Hoài sợ là dùng hết đạo hạnh để lừa hắn rồi, rõ ràng biết không đáng tin, nhưng Phù Khâm nhìn Thôi Hoài hiếm khi nói lời mềm mỏng, vẫn cứ mơ mơ hồ hồ muốn đồng ý.

Tranh thủ lúc lý trí chưa biến mất hoàn toàn, Phù Khâm hỏi:

“Muội cần linh thạch cụ thể làm gì?"

Thôi Hoài tay phải vung lên, một đóa hoa Duyệt Tâm hồng phấn kiều diễm xuất hiện trong lòng bàn tay Thôi Hoài, nàng đưa hoa tới thẳng trước mặt Phù Khâm:

“Sư huynh, tặng huynh."

Hoa Duyệt Tâm còn gọi là hoa tình nhân, kiều quý nhưng xinh đẹp, là lựa chọn không hai của nam nữ tu tiên giới để bày tỏ tình yêu.

Phù Khâm tướng mạo tốt, tu vi mạnh, trước đây từng có nhiều người và yêu tặng hắn hoa Duyệt Tâm.

Nhưng Phù Khâm đều không động tâm, hắn dường như bẩm sinh không mọc cái dây thần kinh đó, chuyện tình tình ái ái, chỉ làm lỡ việc tu luyện, hắn không hứng thú.

Nhưng giờ phút này, Thôi Hoài cầm hoa Duyệt Tâm đứng trước mặt, Phù Khâm cảm thấy tim mình đập rất nhanh.

Kể từ khi bắt đầu thời kỳ suy yếu, Phượng Hoàng linh hỏa trong tim hắn liền không thấy tăm hơi, nó là lúc nào đột nhiên quay lại nhỉ?

Hắn sao cảm thấy trong tim lại nóng hổi rồi?

Phù Khâm bất giác, mơ mơ hồ hồ nhận lấy hoa Duyệt Tâm, đang định sắc lẹm chất vấn sư muội sao có thể lẳng lơ như thế.

Thôi Hoài lúc này ngước mắt nhìn sâu vào Phù Khâm:

“Sư huynh, huynh nhận được hoa vui vẻ không?"

Phù Khâm hơi không chịu nổi ánh mắt rực rỡ của Thôi Hoài, không nhịn được quay đầu sang chỗ khác, trả lời một câu:

“Cũng được".

Một lát sau không nghe thấy Thôi Hoài trả lời, không phải giận rồi chứ, tuy Thôi Hoài ngày thường rất mãnh liệt, nhưng có thể chuyện tình cảm không nghe lọt tai mấy từ kiểu “cũng được", Phù Khâm không nhịn được sửa miệng:

“Rất... rất vui".

Phù Khâm lấy hết can đảm nhìn Thôi Hoài, liền phát hiện nàng ôm một bó lớn hoa Duyệt Tâm, hoa sắp xếp tới mức sắp vùi cả mặt vào rồi.

“Vui là được, ngay cả người lạnh lùng như sư huynh, nhận được hoa Duyệt Tâm đều vui vẻ, vậy ngày mai thất tịch muội mang hoa ra trấn bán chắc chắn sẽ bán được thôi!"

“Sư huynh, muội đã dùng hết sạch số linh thạch trên người tìm tiểu sư đệ nhập hoa Duyệt Tâm rồi, nhưng bày sạp ở trấn cần phí sạp, muội còn thiếu một trăm năm mươi linh thạch, sư huynh giúp muội đi."

Phù Khâm không thể tin nổi:

“Cho nên muội tặng hoa cho ta chỉ là để thử hiệu quả?"

Thôi Hoài hơi khó hiểu, không thì sao?

Đóa hoa này giá nhập vào đã mất hai linh thạch rồi đấy!

Không thử hiệu quả thì nàng dựa vào đâu mà tặng không cho Phù Khâm!

Nhưng nhìn sắc mặt Phù Khâm, tất nhiên không thể nói thật:

“Có một phần là muốn thử hiệu quả, nhưng chủ yếu vẫn là vì cảm ơn sư huynh.

Muội cho người khác đều là đòi linh thạch, duy chỉ tặng sư huynh là không cần tiền."

Là duy chỉ tặng cho hắn, Phù Khâm lập tức thấy thoải mái hơn hẳn, cuối cùng vẫn mượn một trăm năm mươi linh thạch cho Thôi Hoài:

“Ta có thể mượn cho muội, nhưng ngày mai ta phải đi giám sát muội."

Hắn bắt buộc phải trông chừng nàng chút, tránh cho lúc nào lơ là, linh thạch của tên sao chổi này lại bị lừa sạch.

Thôi Hoài tự nhiên miệng đầy đồng ý, Phù Khâm muốn tới giám sát?

Nàng vui mừng còn không kịp đấy!

Đây chẳng phải là có thêm một lao lực không cần tiền sao!

Phù Khâm cầm hoa Duyệt Tâm quay về phòng, bắt đầu chọn lựa trong nhẫn trữ vật của mình, cuối cùng chọn ra một cái bình tịnh thiên giai miễn cưỡng vừa ý, bình tịnh sở dĩ có thể tính là thiên giai, ở chỗ có thể khiến thời gian đình trệ.

Phù Khâm lại tìm ra khối Thiên Niên Ngọc Tủy, đổ nó vào trong bình.

Hoa Duyệt Tâm giá nhập hai linh thạch bị cắm vào bình tịnh, nuôi dưỡng trong Thiên Niên Ngọc Tủy, có thể giữ hoa nở ngàn năm không bại.

Đợi sau này đổi thành Vạn Niên Ngọc Tủy, đóa hoa này liền có thể duy trì vạn năm.

Tuy không phải loại hoa quá quý hiếm, nhưng dù sao cũng là thứ đầu tiên Thôi Hoài kẻ mạnh như nàng tặng hắn, hơn nữa còn là tặng không duy nhất cho hắn, tự nhiên phải giữ lại.

Hắn tất nhiên không phải là có tình cảm nam nữ gì với nàng, chỉ là kỷ niệm việc Thôi Hoài xuống nước với hắn.

Sau khi tự thuyết phục, Phù Khâm ôm bình hoa của mình đi khắp nơi, cuối cùng đụng phải Khương Huyên, cách xa tít tắp, chưa đợi Khương Huyên tới gần, giả vờ giả vịt hỏi:

“Hoa trong tay ta này là tứ sư muội tặng, không biết muội ấy có tặng cho huynh không?"

Khương Huyên tận tụy gặt xong linh thảo chín muồi trong d.ư.ợ.c điền, nhận ba linh thạch từ tiểu sư đệ, được cho phép nghỉ ngơi chốc lát rồi mới đi làm cỏ.

Trân trọng thời gian tự do ít ỏi, thoát được giây lát sau cuộc sống d.ư.ợ.c điền bận rộn, sau đó hắn đang đi đường bình thường, liền bị đạp một cái.

Khương Huyên không hiểu tại sao tam sư đệ lại dí đóa hoa Duyệt Tâm kia vào mặt hắn, chỉ vô thức lùi lại một bước lớn.

Bình hoa kia nhìn là biết đắt, làm vỡ hắn đền không nổi!

Hoa này là sư muội tặng hắn thì sao?

Nghĩ cũng biết là sư muội tìm tam sư đệ mượn linh thạch rồi, lấy lòng hắn đấy.

Dù sao hắn cũng thấy sư muội tìm tiểu sư đệ rất nhiều lần rồi, nhưng tiểu sư đệ sắt đá không lay chuyển, nói sư muội là đối tượng nguy cơ cao, kiên quyết không cho mượn linh thạch.

Trong lúc chưa hiểu tam sư đệ muốn làm gì, một sự tủi thân dâng lên trong lòng Khương Huyên, hoa Duyệt Tâm của tiểu sư đệ toàn là hắn từng kim nhận từng kim nhận gặt, nhưng hắn lại tới một đóa hoa cũng không có.

Hắn sống suýt nữa thành người bán than của tu tiên giới, đúng là “Khổ nỗi trên thân áo chính đơn, tâm lo than rẻ nguyện trời lạnh."

Phù Khâm không hiểu hết những khúc mắc trong lòng Khương Huyên, chỉ cảm thấy cho Khương Huyên xem hoa, Khương Huyên liền chán nản.

Chắc hẳn Khương Huyên nên hiểu, dù Thôi Hoài trước kia luôn thích bám lấy hắn cùng một chỗ, nhưng trong lòng Thôi Hoài, hắn vẫn không bằng chính mình.

Đang vui vẻ, liền phát hiện Triệu Tri Hứa ôm một bó nhỏ hoa Duyệt Tâm đi từ phía phòng Thôi Hoài tới, Phù Khâm đại cảm không ổn, hỏi:

“Sư tỷ, hoa này của tỷ từ đâu mà có?"

Triệu Tri Hứa mỉm cười rạng rỡ, cúi đầu ngửi hương hoa:

“Là sư muội tặng ta, muội ấy nói đóa hoa này rất hợp với y phục hôm nay của ta."

Chương 61 - Ta Thấy Chư Quân Đều Là Phế Vật - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia