“Cuối cùng, vẫn là “phú hào ẩn mình" trong môn phái - Nhạc U chân nhân không muốn bị nghẽn ở cửa khách điếm, để ánh mắt của những người xung quanh dò xét qua lại, bà đã dứt khoát bỏ linh thạch ra.”

Đúng vậy, Nhạc U chân nhân bí ẩn cũng đi theo Tiêu Dao Phái ra ngoài, trong chuyện này công lao của Thôi Hoài vẫn là lớn nhất.

Thôi Hoài đã bói một quẻ trước mặt Chúc Dư, thông báo rằng nàng đã tốn bao công sức thông hiểu thiên địa mới tính ra được, nếu Nhạc U chân nhân không đi cùng bọn họ ra ngoài, e là sẽ có họa huyết quang.

Nhạc U chân nhân tuy không nhận danh phận sư phụ của Chúc Dư, nhưng bà lại không hề giấu giếm mà truyền dạy y thuật cho hắn, Chúc Dư rất kính trọng bà và vô cùng quan tâm đến sự an nguy của bà.

Nhìn Thôi Hoài tung một đồng tiền mà định ra kết luận, Chúc Dư nghi ngờ sâu sắc rằng Thôi Hoài lại đang nói nhảm, nhưng vì thời điểm Thôi Hoài bói quẻ quá đỗi nhạy cảm, ngay giữa tháng Giêng mà lại nói người khác sắp có họa huyết quang, lời này nói một lần đã là xui xẻo rồi, Thôi Hoài thậm chí còn lặp đi lặp lại với hắn.

Với tâm lý muốn tránh cái “miệng quạ đen" của Thôi Hoài, Chúc Dư đã dùng danh nghĩa chuyến này có thể gặp được Thiệu Già Âm để khuyên Nhạc U chân nhân đi cùng.

Cuốn y thuật thủ chép mà Chúc Dư có được từ Thiệu Già Âm khiến Nhạc U chân nhân kinh ngạc không thôi, Nhạc U chân nhân đắn đo mấy ngày, rốt cuộc vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ của việc diện kiến thần tượng.

Khương Huyên lúc đó đã cảm thán:

“Đạo lý từ xưa đến nay, trong hay ngoài nước quả nhiên đều thông suốt, muốn một kẻ 'ru rú trong nhà' chịu ra ngoài, tất nhiên là đưa họ đi tham gia buổi gặp mặt thần tượng rồi."

Nói tóm lại, có thể nói dưới sự nỗ lực của Thôi Hoài, Lăng Hư Tiên Quân góp danh tiếng, Nhạc U chân nhân góp linh thạch, môn phái tồi tàn Tiêu Dao Phái này đã được ở tại khách điếm Duyệt Lai - nơi mà một phòng cũng khó cầu tại trấn Thiên Ngưng.

Trong phòng, Tụ Linh Pháp Trận tỏa ra lượng lớn linh khí, Thôi Hoài an nhàn nằm trên chiếc giường mềm mại, thầm nghĩ hệ thống đôi khi nói cũng đúng, có nỗ lực mới có thành công!

Đêm khuya thanh vắng, Phù Khâm vốn cũng nên nằm trên giường nghỉ ngơi, thời gian qua cùng đám người vừa keo kiệt vừa nghèo khổ của Tiêu Dao Phái lên đường, có thể nói là màn trời chiếu đất, khó khăn lắm mới có được môi trường ưu việt như thế này, hắn lẽ ra nên tận hưởng giây phút thư thái hiếm có này.

Thế nhưng hắn lại xuất hiện ở trong bao sảnh quý khách tại tầng cao nhất của khách điếm, cùng nam tu trẻ tuổi đối diện trừng mắt nhìn nhau.

Ban ngày, mấy tên nghèo kiết xác trong môn phái vì muốn tiết kiệm linh thạch mà định đi ngủ ngoài đường, Phù Khâm vốn định lên tiếng bảo hắn sẽ trả linh thạch, nhưng lại bị Phù Lê có con mắt tinh đời trong đám đông nhận ra, trước khi thằng nhóc kia kịp gọi to, hắn đã dùng bí pháp truyền âm bảo nó tối nay hãy nói chuyện.

Giờ đây, Phù Lê nhìn hắn với ánh mắt sùng bái:

“Tiểu thúc thúc, trưởng lão nói người đang đi du ngoạn khắp nơi, sao người lại xuất hiện ở đây?"

Câu này phải để Phù Khâm hỏi mới đúng, Phượng Hoàng Cốc vốn dĩ lánh đời, Phù Lê một con chim non như nó không ngoan ngoãn ở trong cốc, chạy đến dưới chân Vô Nhai Tông làm cái gì?

Phù Lê:

“Đều là vì tiểu thúc thúc đó!

Bức thư người gửi về cốc cho trưởng lão, giờ cả cốc đều biết tu sĩ nhân loại bên ngoài mạnh khiếp luôn, nhưng phần lớn Phượng Hoàng vẫn không tin có người có thể dễ dàng đ.á.n.h bại tiểu thúc thúc đâu, nên cháu được phái ra ngoài rèn luyện, đến tham gia đại tỷ thí Vô Nhai Tông lần này để xem tu sĩ nhân loại rốt cuộc đã đạt đến trình độ nào rồi!"

Khách điếm Duyệt Lai liên tục nhiều năm được bình chọn là khách điếm tốt nhất trấn Thiên Ngưng, tuy rằng ngấm ngầm đã đút lót không ít linh thạch cho các cơ quan bình thẩm, nhưng xét cho cùng tâm huyết kinh doanh vẫn tạo nên thực lực cứng.

Nhân dịp đại tỷ thí Vô Nhai Tông sắp tới, khách điếm Duyệt Lai đã bỏ ra số tiền lớn mời một quản sự ngoại môn của Vô Nhai Tông đến để giảng giải chi tiết quy tắc của cuộc tỷ thí toàn cảnh lần này.

Chính vì có buổi giảng giải này nên khách điếm Duyệt Lai thời gian gần đây mới trở nên cháy phòng.

Chỉ cần là khách trọ, muốn đến nghe giảng giải thì chỉ cần đóng năm linh thạch gọi là lấy lệ, có thể gọi là vật rẻ mà chất lượng.

Khách điếm Duyệt Lai không định dựa vào việc này để kiếm lời, chỉ là muốn đ.á.n.h bóng danh tiếng trong giới tu tiên mà thôi, dù sao cơ hội các thiên tài tu sĩ giới tu tiên tề tựu đông đủ như thế này cũng không nhiều.

Khi tiểu nhị đến thông báo cho Thôi Hoài, dựa vào thực lực của nàng thì chẳng quy tắc nào làm khó được nàng cả, chỉ có kẻ yếu mới đi nghiên cứu chiêu trò, Thôi Hoài vốn chẳng thèm để tâm.

Nhưng cân nhắc đến thực lực tổng thể kỳ quái, trí tuệ lồi lõm của Tiêu Dao Phái, Thôi Hoài dứt khoát lôi kéo đám đồng môn mỗi người bỏ ra năm linh thạch.

Thời thế nay đã khác, người đang dưới mái hiên không thể không cúi đầu.

Đợi đến đại sảnh khách điếm, tu sĩ đã ngồi chật kín, vị quản sự ngoại môn Vô Nhai Tông trên đài đang bắt đầu thao thao bất tuyệt:

“Quy tắc lần thí luyện này không phức tạp, chủ yếu chia làm hai vòng, mỗi đội lấy năm người làm đơn vị dự thi, dựa theo quy mô môn phái hoặc gia tộc để xác định số tổ dự thi, tiểu môn phái chỉ có thể cử ra một đội, trung đẳng môn phái có thể cử ba đội, đại hình môn phái năm đội..."

Vừa nghe đến quy mô đội dự thi, Chúc Dư đã nháo nhào lên:

“Chẳng phải trước đây các người nói với ta là ta cứ đi theo các người chơi bời cho biết, nhân tiện mở mang kiến thức thôi sao, không cần tham gia thi đấu mà?

Nếu ta không tham gia, môn phái chúng ta làm sao gom đủ năm người?"

Khương Huyên an ủi:

“Sư đệ, sư phụ đã sớm báo tên đệ lên rồi, năm người đã gom đủ, đệ không cần lo lắng về việc chúng ta không có cách nào tham gia thi đấu đâu."

Chúc Dư:

“..."

Rốt cuộc là ai quan tâm Tiêu Dao Phái có thể tham gia thi đấu hay không?

Cái hắn lo lắng là một người phàm như hắn làm sao mà thi đấu được!

Cho dù hiện giờ hắn đã có bí tịch của Ẩn Tiên Cốc, có thể thi triển chiêu thức của y tu, nhưng trước nắm đ.ấ.m sắt của tu sĩ, hắn cũng chỉ có nước ăn đòn!

“Sư đệ bình thường luôn tính toán chi li, hiện giờ đã nộp phí tài trợ môn phái, muốn trải nghiệm cảm giác tu tiên, Tiêu Dao Phái chúng ta nhất định phải khiến đệ cảm thấy đáng đồng tiền bát gạo, giúp đệ có được trải nghiệm hoàn mỹ trên mọi phương diện, sẽ không để bất kỳ một vị 'kim chủ' nào cảm thấy bị bỏ rơi, việc gì cũng sẽ dắt đệ theo!"

Dưới ý thức phục vụ siêu phàm của Khương Huyên, khuôn mặt của Chúc Dư biến dạng vì “vui sướng".

Để hắn đi đ.á.n.h nhau với một đám tu sĩ, e là không phải phục vụ kim chủ đi trên con đường thăng tiến, mà là tiễn kim chủ lên đường về tây thiên để dễ bề thừa kế di sản thì có!

Sự đã đành, Chúc Dư lòng như tro nguội nghe những sắp xếp cụ thể của sự kiện trọng đại giới tu tiên này.

“Vòng thứ nhất, các thí sinh dự thi sẽ bốc thăm ngẫu nhiên một đối một để tỷ thí, thắng được tích điểm, thua không có điểm và bị loại khỏi nhóm bốc thăm.

Tức là nếu thực lực mạnh mẽ thì có thể đ.á.n.h đủ mười trận, một người đoạt được mười điểm tích lũy.

Cuối cùng cộng điểm tích lũy của năm người trong đội lại, năm mươi đội đứng đầu sẽ tiến vào vòng thứ hai.

Nhắc nhở chư vị, muốn vang danh thiên hạ trong giới tu tiên thì đ.á.n.h đủ mười trận chính là cơ hội tuyệt hảo."

“Vòng thứ hai là thi đấu thí luyện theo nhóm, năm mươi đội vượt qua vòng thứ nhất sẽ tiến vào bí cảnh, c.h.é.m g-iết hung thú cũng như tìm được bảo vật đều nhận được điểm tích lũy tương ứng, mười đội đứng đầu sẽ có tư cách tiến vào Tu Di Cảnh."

Chương 73 - Ta Thấy Chư Quân Đều Là Phế Vật - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia