Hắn vốn đã bụi đường mệt mỏi, lại làm việc suốt nửa ngày. Sau khi ta sắm sửa chăn nệm, đồ rửa mặt cho hắn xong bèn trở về phòng ngủ trên tầng.
Trong phòng vẫn còn để nguyên đồ hồi môn đã sắm sửa trước đó.
Dưới cửa sổ trên bàn chính, đặt chữ Hỷ cắt dở một nửa.
Ta nhìn chằm chằm một lúc, tìm chậu than mồi theo ánh nến, đem tất cả những món đồ lộn xộn đó ném hết vào chậu đốt sạch.
Ngọn lửa bùng lên, chữ Hỷ hóa thành tro bụi.
Mỏng manh như một đoạn tình cảm vốn dĩ chẳng chịu nổi sự thử thách.
"Vân nương t.ử! Vân Hỷ!"
Cầu thang vang lên tiếng thềm thềm.
Đoạn Thù như thể bò lăn bò xoài chạy lên, đập cửa điên cuồng: "Chỉ là một gã phụ tình giả vờ thanh cao thôi mà, nàng tuyệt đối đừng có nghĩ quẩn đấy!"
Hắn sốt sắng định đạp cửa, ta vội vàng mở ra.
"Nàng không sao chứ?"
Hắn căng thẳng nhìn ta chằm chằm.
Liếc thấy chậu than đang cháy rực trong phòng trong, hắn lập tức chộp lấy ấm trà lao v.út vào trong, dội tắt ngọn lửa.
Tro tàn bay lơ lửng, mặt hắn còn đen hơn cả chậu than.
"Nàng muốn làm ta sợ c.h.ế.t đấy à?"
"Ta ở dưới viện rửa mặt, nếu không thấy bóng người bên cửa sổ của nàng bất thường, có phải tối nay nàng định vì cái gã tồi tệ không đáng đó mà tìm đến cái c.h.ế.t không?"
Ta thật sự không có ý đó.
Thế nhưng hắn rõ ràng bị dọa không nhẹ, tay chân đều run lên.
Huấn tháo ta một trận: "Chỉ là một gã tồi thôi mà, cái cản lớn đến mấy chẳng lẽ không bước qua nổi sao?"
"Phải biết nam nhi tốt trên đời này nhiều như cá giếc sang sông, nếu nàng chịu mở miệng, ngày mai ta mang hết nam nhi tốt đến cho nàng thỏa sức lựa chọn!"
Vừa hay Thạch Căn - người trực đêm ở lại tiệm chạy tới.
Cười khì khì hỏi hắn: "Vậy Đoạn công t.ử đây có phải là nam nhi tốt không?"
"Hả?"
Hắn rõ ràng không lường trước được việc bị hỏi ngược lại.
Gương mặt tuấn tú được ánh nến rọi vào đỏ bừng bừng, ngượng ngùng ra mặt.
Ta mắng đùa.
"Không được vô lễ với Đoạn công t.ử."
Bảo Thạch Căn trực đêm về nghỉ ngơi trước, lại bảo Đoạn Thù đưa ấm trà cho ta.
Bật bật ý tứ: "Nếu ta không chịu nổi chút sóng gió này, thì Thanh Vân Tửu Lâu cũng chẳng thể đứng vững ở cái trấn Thái Khang thông thương bốn cõi này rồi."
U sầu là lẽ thường tình.
Song, cuộc sống vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước.
Hắn bán tín bán nghi, nhưng vẫn đặt ấm trà lại lên bàn: "Vậy nàng nghỉ ngơi đi, có chuyện gì cứ gọi ta là được."
"Ừm."
Ta gật đầu, bảo hắn tiện tay mang chậu than xuống luôn.
Hắn trợn tròn mắt: "Thật sự muốn đốt hết sao?"
"Đốt đi."
Ta đem tất cả những vật vô dụng đưa cho hắn mang đi, "Vốn dĩ đã không phải lương duyên, dứt khoát c.h.ặ.t đứt cũng tốt."
"Nàng nghĩ thông suốt là tốt rồi."
Đoạn Thù hùa theo. Thế nhưng khóe môi lại vô tình nhếch lên.
Hắn biết ngay nàng không phải là kẻ tầm thường, sao có thể vì gã bạc tình bạc nghĩa đó mà đòi sống đòi c.h.ế.t được.
Đồ đạc thực ra không nhiều, ánh lửa ở viện sau nhanh ch.óng tắt ngụm.
Ta nhìn một lúc rồi đi nghỉ.
Về sau đêm dậy đi vệ sinh, thấy cái bóng đen đó vẫn lặng lẽ đứng gác dưới cây quế già ngoài viện, không khỏi thở dài một tiếng.
Giao tình tri kỷ.
Quả nhiên không thể lấy thời gian nông sâu ra để đong đo.
…..
Một đêm không mộng mị.
Sáng ra bếp sau đã bắt đầu bận rộn, Đoạn Thù bận rộn rửa rau nhặt rau, mỉm cười chào ta: "Đông gia buổi sáng tốt lành."
Hắn thích nghi cực kỳ nhanh.
Ta gật đầu đáp lại.
Hoàng bếp trưởng đứng bếp thầm thì với ta: "Đông gia, công thức nấu ăn ngươi nhất định phải giấu cho kỹ đấy."
Ta hiểu.
Cũng may Trịnh Yến trước đây ngoài việc ngửa tay xin tiền ta ra thì chẳng biết làm gì, lại còn chê bếp sau nóng nực hăng mũi. Những món ta nghiên cứu ra hắn từ trước đến nay chỉ lo ăn chứ chẳng bao giờ hỏi.
"Đông gia, bên ngoài có một đám người đến đòi nợ!"
Tứ Hỷ ở gian trên vén rèm cửa hốt hoảng gọi lớn: "Người mau ra xem sao đi!"
Trong sảnh đông nghịt người.
Thanh Vân Tửu Lâu không bán điểm tâm sáng, đám người đó chiếm mất hơn nửa bàn ghế, vừa thấy ta ra liền gào lên: "Trả tiền! Trả tiền!"
"Buổi sáng nên dưỡng sinh, chư vị cứ nén cơn giận xuống đã."
Ta bảo Tứ Hỷ đi pha mấy ấm trà ngon đem ra, lại dọn lên đủ loại bánh ngọt, mỉm cười: "Mọi người cứ lót bụng trước đã, đợi nhuận giọng rồi chúng ta lại bàn chuyện tỉ mỉ sau cũng chưa muộn."
Tứ Hỷ tuy có phần không bất bình nhưng cũng làm theo.
Trà nước bánh ngọt dọn lên bàn, mọi người cũng ngượng ngùng không gào thét nữa.
"Vân nương t.ử, cũng không phải chúng ta ép ngươi, thực sự trong tay chúng ta đều có giấy nợ do Trịnh Yến viết. Hắn mượn tiền liền bảo, cứ cầm giấy nợ đến Thanh Vân Tửu Lâu tìm ngươi lấy bạc là được."
Giấy nợ là viết từ trước.
Đa số không hẹn ngày trả tiền.
Có lẽ họ đã nghe được tin ta và Trịnh Yến từ hôn, sợ nảy sinh biến cố nên mới hẹn nhau hôm nay cùng đến đòi nợ.
"Đúng là nét chữ của hắn."
Ta không phủ nhận. Dù sao trước đây cũng là Trịnh Yến thiếu tiền ta trả nợ.
Mọi người hiện rõ vẻ mừng rỡ, ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào ta: "Vậy không biết..."
"Vốn dĩ là ta nên trả."
Ta ngắt lời họ, lấy khăn tay ra đau buồn lau lau khóe mắt, "Nhưng ngày hôm qua ta và hắn đã ơn đoạn nghĩa tuyệt, những việc Trịnh Yến làm từ nay không còn nửa phân dính dáng đến Vân Hỷ ta nữa."
"Nhưng mà..."
"Ta biết mọi người sốt ruột, nhưng Trịnh công t.ử là người đỗ tú tài, đèn sách thánh hiền, chẳng lẽ lại đi thiếu tiền của mọi người sao?"
Ta nhẹ nhàng khuyên giải, câu nào câu nấy đều hợp tình hợp lý.