Đối thủ một mất một còn đã cướp mất vị hôn phu của ta.
Đúng vào ngày hai nhà nghị thân, đôi nam nữ ấy lại cùng nhau đổi ý.
Mấy nhà đều sợ mất mặt, đành phải ngồi quây quần lại, viết lại hôn thư.
Thế là vị hôn phu mà Khương Lăng không cần nữa, cuối cùng lại về với ta.
Trong lòng ta chẳng dễ chịu gì, sắc mặt Bùi Chiêu cũng khó coi không kém.
Nhưng cả hai chúng ta đều không gây chuyện ngay trên bàn tiệc. Dẫu sao, khắp kinh thành đều khen chúng ta là đôi người hiểu chuyện, biết giữ thể diện nhất.
Tờ tiểu báo kinh thành vốn thích hóng chuyện còn đặc biệt gửi tới một câu chúc mừng:
“Đôi người tốt vô dụng nhất kinh thành hôm nay thành thân!!!”
Đêm động phòng, Bùi Chiêu chỉ nói một câu “ta ra ngoài xử lý chút việc quan trọng”, rồi để ta một mình trong tân phòng.
Ta thổi tắt nến hỷ, cũng mò mẫm ra ngoài làm việc chính của mình.
Trời vừa hửng sáng, người nhà họ Cố đã hùng hổ kéo tới cửa, muốn hỏi tội.
Đêm qua, công tử Cố gia là Cố Hành bước vào viện của di nương Cố đại nhân, còn tân nương Khương Lăng thì trượt chân rơi thẳng xuống hố phân.
Trước mặt bao người, Bùi Chiêu thản nhiên nói: “Đêm qua ta vẫn luôn ở trong phòng động phòng với nương tử, mãi đến nửa đêm về sau mới nghỉ.”
Ta thong thả hỏi: “Sao nào, cái nồi đen này còn muốn úp lên đầu ta hay sao?”
Hai chúng ta nhìn nhau.
Khẽ cười một tiếng.
Lời này quả thực không sai.
Tối qua, ta vừa thay xong chiếc đèn lồng bên ngoài viện của Cố Hành, xoay người đã nhìn thấy Bùi Chiêu bóp giọng nha hoàn, đẩy Khương Lăng xuống hố phân.
Hai chúng ta lập tức nhìn nhau đến ngẩn người.
Thế là cùng nhau trở về hỷ phòng, vui vẻ bổ sung cho trọn vẹn đêm động phòng hoa chúc còn dang dở.