3
Kiếp này. Đã đến cái ngày mà Trầm Duật vốn sẽ đến dạm hỏi. Nhưng hắn lại không tới.
Bấy giờ ta mới xác nhận được, Trầm Duật cũng tái sinh.
Trước đó vài ngày có tin đồn là hắn ngã ngựa, nhưng sau khi vực dậy thì lại càng vẻ vang trên triều đình hơn.
Trầm Duật đ.á.n.h bại sứ giả của nước Tề, dùng lời lẽ nghiêm khắc khước từ yêu cầu hòa thân của bọn họ.
Hiện giờ hai bên vẫn còn đang giằng co.
Thậm chí còn có tin đồn là Trầm Duật ra vào hoa lâu.
Người trong quán trà thì nói, thật không ngờ Trầm Tướng lại thích mấy nữ t.ử cao lớn có dung mạo diễm lệ.
Hắn đang nghĩ đủ mọi cách để Vân Hòa không cần phải đi hòa thân.
Thậm chí không tiếc làm bẩn thanh danh của chính mình, nhất định phải tìm được một người có diện mạo tương tự với Vân Hòa, nhằm thay thế nàng ấy đi hòa thân.
Thật sự rất cảm động.
Kiếp trước, vì sinh non nên sức khỏe của ta rất kém, sau đó c.h.ế.t vì bệnh phong hàn.
Nhưng cũng không biết Trầm Duật c.h.ế.t như thế nào.
Khoảng thời gian ta mắc bệnh phong hàn đó, Trầm Duật có đến thăm ta.
Khi ấy, hắn đã đón được Công chúa Vân Hòa từ nước Tề về.
Lúc hắn trở về thì ta đã không còn ở Thẩm gia nữa.
Ta lấy cái cớ là bị bệnh, tự mình dọn ra khỏi Thẩm phủ.
Trầm lão phu nhân luôn luôn không hài lòng với ta, nên không hề ngăn cản.
Khi Trầm Duật tìm đến, ta đang tỉa mấy cành hoa.
Ngày đó ánh nắng vừa phải, chiếu rọi làm cho khuôn mặt ta trông đỡ đau yếu hơn.
Hắn rời đi suốt một năm ròng, ta đã bình ổn cảm xúc của mình từ lâu rồi.
Bây giờ thấy hắn, chỉ còn lại sự phiền chán nhè nhẹ.
Ta yêu hắn, là vì hắn từng cứu ta lúc ta rơi xuống hồ.
Thiếu niên của khi ấy, ướt đẫm quần áo, thanh thoát và tinh tế như ngọc, với sự quan tâm làm rung động lòng người.
Khi phụ thân lại một lần nữa muốn bao che cho thứ muội đã đẩy ta xuống nước, hắn đã lạnh lùng nói: "Máu mủ liền tâm với trái tim, một người là bảo bối trong tay, một người lại như cây chổi rách, bất công đến vậy, không xứng làm cha."
Trầm Duật thời niên thiếu có xuất thân từ nhà cao cửa rộng, lại còn là người tâm phúc lúc bấy giờ của Bệ hạ, một tràng lời nói của hắn khiến phụ thân ta toát mồ hôi lạnh.
Nhân sinh nếu chỉ giống như lần đầu gặp gỡ, thì sẽ không giống như bây giờ.
Hồi ức tốt đẹp cũng hoàn toàn thay đổi.
"Nàng muốn hòa ly với ta?" Trầm Duật đứng trong sân nói. Tay hắn nhét vào trong ống tay áo, cặp mắt lạnh lùng và xa cách nhìn ta.
Ta cười gật đầu.
Trầm Duật vô thức hỏi một câu: "Tại sao?"
Tại sao? Hắn không biết ư? Ta cũng lười không muốn lá mặt lá trái với hắn, nói thẳng: "Ta đã thấy bức chân dung trong thư phòng ngươi, còn có pho tượng nữ bằng gỗ kia, rồi còn chiếc khăn có thêu hai chữ "Vân Hòa", rồi còn... còn cần ta nói tiếp nữa hay sao?"
Theo từng chữ mà ta nhả ra, sắc mặt Trầm Duật trở nên cực kỳ khó coi. Có lẽ là bẽ mặt khi bị vạch trần, bực bội vì bị tiết lộ những nỗi lòng thầm kín.
Trầm Duật - người mà xưa nay dù vui hay giận cũng chưa từng để lộ cảm xúc - giờ lại quát lên: "Đủ rồi!" Ta mỉm cười châm chọc, không tỏ ý kiến.
Hắn giận cũng được, không giận cũng chẳng sao, đều không liên quan gì đến ta.
Nhưng không ngờ, sau khi lặng thinh một lúc, hắn lại nói: "Ta và nàng ấy có duyên nhưng không có phận, nàng ấy không hề có uy h.i.ế.p gì đối với vị trí chủ mẫu Thẩm gia của nàng."
Lần này thì ta cười hẳn ra tiếng.
Mười năm làm phu thê, bạc tình như thế! Ta cười chảy cả nước mắt, sau một lúc lâu mới dừng lại, nói: "Trầm Duật, ngươi thật sự không biết về tình yêu, hay là lười không thèm hiểu biết về tình yêu của ta?" Trầm Duật nghe vậy thì lộ vẻ sửng sốt.
"Thôi, ta cũng không muốn biết."
Ta nói: "Cái chức chủ mẫu Thẩm gia này, ta không muốn làm nữa, cũng chẳng muốn làm thê t.ử của Trầm Duật ngươi, mau mau hòa li đi."
"Nàng thật sự muốn như vậy à?"
"Thật sự."
Sắc mặt Trầm Duật phức tạp, có lẽ là khó chịu khi ta thoát khỏi tầm khống chế của hắn, ấy vậy mà trong mắt hắn lại xuất hiện chút vẻ bối rối.
Hắn quay lưng bỏ đi, ngay cả bức thư hòa li nhăn dúm dó cũng bị bỏ lại.
Vốn tưởng rằng về việc hòa li này, Trầm Duật sẽ không đồng ý.
Cũng may là sau đó không lâu, tình hình đã có chuyển biến.
Theo như lời đồn đãi thì Bệ hạ đã liên tục mai mối cho Công chúa Vân Hòa, nhưng đều bị mấy nhà quyền quý kia khéo léo từ chối.
Đơn giản là vì nàng ấy đã hơn ba mươi tuổi, từng gả cho người khác một lần.
Mà người nàng ấy gả còn là người nước Tề - những kẻ mà nhìn chung là cao lớn cường tráng hơn người nước Trần.
Ta còn chưa kịp cảm khái thì đã nghe lời đồn thay đổi.
Trầm Tướng đã công khai bày tỏ sự ái mộ của mình đối với Công chúa Vân Hòa, thậm chí không tiếc hưu thê vì nàng ấy.
4
Thật ra sau chuyện đó thì Trầm Duật có đến tìm ta một lần.
Lần đó, lúc hắn tới cùng Công chúa Vân Hòa. Bệnh của ta đã rất nặng.
Nhưng Công chúa và Tả Tướng giá lâm, ta vẫn phải gắng gượng sửa soạn một phen.
Dù bị nước Tề trả về nhưng không thể phủ nhận, nàng ấy là một Công chúa gả đến nơi xa để hòa thân cho sự bình an của nước Trần, đáng được mọi người tôn trọng.
Công chúa Vân Hòa giống với trong tưởng tượng của ta.
Khoác trên mình bộ đồ đỏ, rực rỡ, trang nhã và tươi tắn.
Trầm Duật kè kè theo sau nàng ấy, giới thiệu thân phận của ta cho nàng ấy.
"Đây là thê t.ử của thần."
Công chúa Vân Hòa gật đầu, nói với ta: "Ngươi là Vương Khê Trúc sao?"
"Bổn cung hỏi ngươi, ngươi thật sự không có tình cảm với Trầm Duật sao?"
Ta lập tức hiểu ra ngay.
Công chúa sợ lời đồn Trầm Duật hưu thê vì mình sẽ làm hỏng thanh danh của nàng ấy.
Nàng ấy không muốn làm kẻ phá hoại mối quan hệ giữa phu thê người khác, không muốn làm người thứ ba.
Vì muốn làm nàng ấy yên tâm nên Trầm Duật mới dẫn nàng ấy đến tìm ta.
Ta thoáng thấy sắc mặt Trầm Duật hơi căng thẳng.
Một Tả Tướng biết bày mưu lập kế, đã bao giờ có bộ dạng thế này đâu? Mười năm bầu bạn, dù là nuôi một con ch.ó thì cũng có cảm tình.
Nếu không có tình cảm, tại sao hắn lại triền miên với ta? Nếu như không có tình cảm, tại sao suốt mười năm ròng chưa bao giờ thay đổi, ta lại tự tay nấu canh cho hắn, trời ấm thêm trà, trời lạnh khoác áo cho hắn? Có lẽ, trong mắt Trầm Duật thì mấy việc này đều không tính là tình cảm gì.
Bởi vậy, ta dứt khoát gật gật đầu: "Vâng."
Ta vừa dứt lời thì sắc mặt Trầm Duật lại ngơ ngẩn.
Ta hơi nghi hoặc. Hắn có chỗ nào không hài lòng về câu trả lời của ta?
Trong khi Công chúa thì lại mặt mày hớn hở, vỗ tay nói: "Vậy thì tốt rồi!" Sau đó nàng ấy không nán lại lâu mà rời đi ngay, Trầm Duật cũng đi theo nàng ấy.
Vài ngày sau.
Công chúa được ban hôn cho Trầm Duật.
Cũng vào ngày hôm đó, ta nhận được thư hòa li do chính tay Trầm Duật viết.
Từng nét b.út như khắc sâu vào gỗ ba phần.
Người hạ b.út dùng rất nhiều sức lực, e là trong lòng quá phấn khích vì sắp nghênh thú được ý trung nhân.
Ta ký tên mình xuống, chỉ cảm thấy vui sướng.
Không còn dây dưa như thế nữa, thật tốt.
Nếu nói không hề hận một chút nào thì đó là chuyện không thể.
Nhưng phận như lục bình cộng với tình trạng bệnh nguy kịch, ta thật sự chẳng thể làm gì được. Chỉ mong trên sổ của Diêm Vương, ai đi đường nấy, không còn liên quan.