16
Không hiểu thế nào mà bên ngoài lại lan truyền lời đồn ta có sở thích Long Dương (ám chỉ đồng tính nam).
Nguyên nhân là có người thấy ta ra vào kỹ viện nam, suốt ngày kề cận với nam t.ử, lại còn công khai nói trước mặt Hoàng thượng rằng ta thích Diệp Khuynh.
Vậy là ta hứng khởi hẳn.
Ta sai Triệu Ngọc và bọn họ viết thơ tình sướt mướt, đặc biệt là kiểu thơ tình nam nữ, càng mùi mẫn càng tốt.
Bọn họ còn tưởng ta si mê tiểu thư nhà ai, hăng hái lắm.
Ta gom được mấy chục bài, mỗi ngày đều phái người dạy một tiểu hài t.ử, đến trước cổng Diệp phủ đọc to:
”Chu hiệu úy làm thơ tặng Thị lang đại nhân! Trên trời Ngưu Lang Chức Nữ, dưới đất kẻ si tình, trong cửa có Diệp mỹ nhân, ngoài cửa có kẻ tình thâm!”
”Chu hiệu úy làm thơ tặng Thị lang đại nhân! Mỹ nhân ở lầu các, kẻ si tình khổ sở tương tư, chỉ mong mỹ nhân thương xót, không chia ly tới khi bạc đầu.”
Vân vân và mây mây.
Sau khi đám Diệp Lan biết ta đem thơ của họ ra trêu ghẹo Diệp Khuynh, tức đến mức suýt đem ta chô/n sống.
Thế là danh tiếng của ta coi như xong đời thật rồi.
Từ đó cái tiếng ”gan to bằng trời, vô học, làm càn, phong lưu lẳng lơ, chẳng chừa ai” của ta được đóng đinh trên cột vững chắc.
Lão phu t.ử họ Lưu mỗi lần thấy ta chỉ biết lắc đầu, bộ dạng như nhìn khúc gỗ mục chẳng thể đẽo thành rồng, còn bọn tiểu t.ử trong lớp mỗi lần thấy ta thì tránh như tránh tà.
Kỳ lạ hơn nữa, có một thư sinh bình thường chẳng mấy ai để ý trong thư viện, thế mà lại tặng ta một cái túi thơm.
Đến vội vã, đi cũng vội vã, ném cho ta rồi chạy mất.
Ta còn đang ngơ ngác, tính xem xét thử thì một trận gió mạnh thốc qua, túi thơm bị thổi bay.
Ngay sau đó, một trận quyền cước như vũ bão giáng xuống.
”!”
Ta lập tức lùi lại, chắn đòn.
”Diệp Khuynh, ngươi phát điên gì vậy?!”
Diệp Khuynh hai mắt đỏ rực, ánh mắt lạnh buốt, mặt mày căng cứng như thể ta vừa làm ra chuyện tày đình không thể tha thứ.
Hắn phẫn nộ chỉ vào ta: ”Ngươi làm chuyện gì ngươi còn không biết à?!”
Ta mờ mịt: ”Ta làm gì cơ?”
”Chu Tuyết Sinh! Ngươi bạc tình bạc nghĩa!”
”…?”
Cái quỷ gì?
Sắc mặt Diệp Khuynh tái xanh, trừng ta một cái như muốn m.ó.c m.ắ.t rồi xoay người dùng khinh công bỏ chạy, chẳng khác gì trốn chạy khỏi đại họa.
Đường đường là trạng nguyên lang, cũng có lúc c.h.ử.i nhầm câu?
17
Không biết từ bao giờ, trong đám lộn xộn chơi bời tụi ta lại xuất hiện thêm Diệp Khuynh.
Ta hỏi Diệp Lan: ”Ca ca ngươi là người có chức có quyền, sao lại lẫn lộn với đám rỗi việc bọn ta?”
Hắn nói không biết.
Càng nghĩ càng kỳ quái.
Cách ăn mặc và dáng vẻ cũng khác hẳn ngày thường.
Trước kia thì luôn mặc đồ nhã nhặn, hành xử ôn hòa.
Giờ thì mặc màu vàng nghệ ch.ói lóa, còn buộc dây tóc đỏ rực, khí thế... ừm... hết sức phô trương.
Còn đòi đua ngựa với ta.
Triệu Ngọc với Dương Văn Húc thì hẹn mấy cô nương ra ngoài chơi.
Bắt thỏ săn gà rừng trong núi tuyết, đục băng bắt cá, nướng thịt hoang dã.
Nhưng phải thừa nhận, không ít cô nương đến là vì Diệp Khuynh.
Cứ tí lại ”vô tình” ngã trước mặt hắn, tí lại mang cá nướng, thịt nướng đến cho.
Diệp Khuynh ngẩng cằm, mặt mày kiêu ngạo, ánh mắt khiêu khích, nói: ”Chu hiệu úy, dám tỉ thí một trận không?”
Ta: ”…”
Hắn bị yêu quái nhập rồi hả?
Hay là trẻ lại rồi?
Diệp Khuynh điềm đạm trầm tĩnh ngày trước đâu rồi?
Ta châm chọc từ chối: ”Diệp đại nhân, ta chưa đầy mười sáu, ngài hai mươi ba cái xuân xanh rồi, có cảm thấy thắng thì không vinh quang lắm không?”
Cái dáng vẻ này thật khiến người ta phát hoảng…
Diệp Khuynh nhướn mày, trong mắt phản chiếu trời xanh ngút ngàn và đồng cỏ trải dài, vừa rực rỡ vừa kiêu kỳ: ”Sao, Chu hiệu úy, là sợ rồi à?”
Ta liếc Diệp Lan, dùng ánh mắt hỏi ”Ca ca ngươi bị gì thế?”
Diệp Khuynh giục ngựa chặn ngang giữa ta với Diệp Lan, lạnh giọng: ”Đua hay không đua?”
Ta: ”Đua.”
Ta phi ngựa đến vạch xuất phát, vừa hô với Triệu Ngọc và Lý Tĩnh Tùng: ”Ê! Qua đây, theo luật cũ!”
Kệ Diệp Khuynh muốn giở trò gì, c.h.ế/t thì c.h.ế/t chung chứ sợ gì!
Tiểu Ngộ và Tiểu Hổ kéo một sợi dây dài làm mốc.
Diệp Lan cũng rón rén đ.á.n.h ngựa tới chỗ Lý Tĩnh Tùng.
Dương Văn Húc không biết trúng gió gì cũng tham gia.
Tiểu Cương hét lớn một tiếng: ”Chạy!”
Tiểu Ngộ và Tiểu Hổ đồng thời buông dây.
Ta giật cương mạnh một cái: ”Giá!”
Ngựa hí vang, vung móng lao đi như gió.
Theo nhịp ngựa tăng tốc, gió rít bên tai, phần phật như sóng trào.
Ngựa của Diệp Khuynh dẫn trước nửa thân, hắn cúi người như cây cung giương c.h.ặ.t, tóc đen và dây buộc đỏ bay tán loạn giữa không trung.
Ta quất roi tạo tiếng ”bốp bốp” vang dội, hô to: ”Yo! Chạy nào!”
Ta cúi thấp sát lưng ngựa, kẹp chân vào bụng nó, ngựa tung vó phi nhanh.
Trong khoảnh khắc, ta như quay lại chiến trường gió cát cuồn cuộn, tiếng chiến mã vang trời.
Tư thế hào hùng, đao kiếm va chạm, sát khí ngút trời.
Ta thua rồi, là cố tình thua.
Ta vừa định thuận miệng khen vài câu cho xong chuyện thì Triệu Ngọc bất ngờ nhảy từ ngựa mình sang ngựa ta, ngồi phía sau kéo cương: ”Đi, ca ca dẫn ngươi đi săn hươu rừng!”
Ta giật mình suýt té.
”Giật cả mình, ngươi có thể đừng phát điê/n bất chợt được không?”
Ta huých khuỷu tay ra sau đẩy hắn.
Hắn ba chiêu hai thức đỡ hết.
”Ngươi nói đi, đi không? Tĩnh Tùng cũng đi đó.”
”Đi chứ, sao lại không!” Ta chắp tay với Diệp Khuynh: ”Diệp đại nhân nước cờ cao minh, tiểu sinh bội phục!”
Mặt mày Diệp Khuynh căng cứng, ánh mắt lành lạnh, tựa như không vui lắm.
Ta khó hiểu.
Tự mình đòi đua, thắng rồi lại mặt nặng mày nhẹ.
Nhưng chắc không liên quan đến ta đâu.
”Cáo từ trước một bước.” Ta đoạt cương rồi quay người vung tay: ”Cút về ngựa của ngươi mau!”
Chạy ngựa đã ghiền, giờ đi săn hươu rừng thôi!
Săn hươu rừng cái quỷ gì!
Triệu Ngọc gọi tụi ta đến xem cô nương hắn thích!
Chính là cái tiểu nha đầu mặt tròn mắt hạnh, từng không cho ta mơ tưởng Diệp Khuynh ấy!
Ta với Lý Tĩnh Tùng và Tiểu Ngộ co ro trốn sau bụi cây, lạnh run.
Triệu Ngọc thì nói cười vui vẻ với cô nương họ Lâm kia, ân cần vô cùng.
Lúc thì đưa lò sưởi tay, lúc thì khoác áo choàng, lúc thì moi từ vạt áo ra một nhúm đồ ăn vặt.
Cô nương kia còn bảo Triệu Ngọc đừng chơi với ta, nói ta là công t.ử bột, chẳng nên thân.
Triệu Ngọc tên c.h.ế/t tiệt ấy còn gật đầu lia lịa, phụ họa: ”Phụ thân ta nghiêm lắm, không cho ta chơi với kẻ không ra gì.”
Ta với Lý Tĩnh Tùng nhìn nhau không nói nên lời.
18
Cô nương kia vừa đi, ta với Lý Tĩnh Tùng lập tức lao ra, một đứa siết cổ, một đứa cù lét: ”Không ra gì? Ai không ra gì hả?”
Lý Tĩnh Tùng vừa canh hắn đá loạn, vừa ra sức cấu ngứa: ”Thấy sắc quên bạn!”
Triệu Ngọc lại nói: ”Lý Tĩnh Tùng, nếu ngươi còn muốn kết thân với nhà Hiền vương, thì nên tránh xa Chu Tuyết Sinh một chút! Quận chúa Vân Sương không ưa gì Chu Tuyết Sinh đâu!”
”Hay quá ha! Hóa ra ta là kẻ phá đám nhân duyên của hai ngươi à?”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y quanh cổ hắn, hét gọi Tiểu Ngộ, Tiểu Hổ tụi nó lại: ”Lên! Đập tụi nó!”
Cả đám bảy tám người cuộn lại một chỗ, bắt đầu đ.á.n.h lộn loạn xạ, chẳng cần thể thống gì nữa.
Đang hăng thì..
”Mấy người đang làm gì đó!”
Một tiếng quát dữ dội như sấm rền vang lên giữa trời quang, khiến ai nấy nổi cả da gà.
Chúng ta lập tức dừng tay theo phản xạ.
Chỉ thấy Diệp Khuynh mặt lạnh như sương tuyết, xinh đẹp động lòng người nhưng đầy phẫn nộ, đôi mắt như sắp nổ tung, lửa giận đùng đùng.
Ta rút tay khỏi áo Lý Tĩnh Tùng, Triệu Ngọc cũng vội buông dây lưng của ta, Lý Tĩnh Tùng thả tay khỏi ống quần Triệu Ngọc.
Đám còn lại cũng đứng thẳng người, thu tay về.
Chúng ta đẩy tên lớn tuổi nhất là Triệu Ngọc ra làm ”vật tế”:
”Ờm… Diệp đại nhân, chúng ta..”
Chưa kịp giải thích, đã bị Diệp Khuynh quát cho một trận:
”Ra cái thể thống gì! Toàn là con cháu danh gia vọng tộc, mà lại ăn nói hành xử như đám chợ b.úa! Nếu để người ngoài nhìn thấy thì chẳng phải cười vỡ bụng sao?”
”…”
Tuy khó hiểu nhưng nghe răn là thượng sách.
Cuối cùng, Diệp Khuynh hầm hầm phất tay áo bỏ đi, giận đùng đùng.