1.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang ở một bữa tiệc.

Người cha của thân xác này, cũng chính là cơn ác mộng suốt đời ở kiếp trước của tôi, đang đứng từ trên cao nhìn xuống. Ông ta tỏ vẻ hờ hững, nói với tôi:

“Ngày mai em gái con về nhà, lo mà chăm sóc nó.”

Tôi cố nén cơn run rẩy của cơ thể, kiềm chế xung động muốn xông lên tát c.h.ế.t Cố Tề, cúi đầu ngoan ngoãn đáp một tiếng vâng.

Tôi chẳng buồn quan tâm đến những lời châm chọc mỉa mai của người khác, cũng chẳng màng đến lời an ủi của bạn bè, vội vã rời khỏi khán phòng.

Tôi đã c.h.ế.t, nhưng tôi lại sống lại rồi.

Tôi sống lại vào thân xác của cô thiên kim giả trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến. Là tôi, nhưng cũng không hoàn toàn là tôi. Sau khi c.h.ế.t tôi mới biết, hóa ra mình chính là nữ chính tội nghiệp trong một cuốn truyện ngược đời đầu.

Nửa đời trước của tôi chỉ là bước đệm để tôi yêu nam chính Cố Tề một cách mù quáng, không giữ lại chút gì. Mẹ tôi bị gã cha tồi cùng ả nhân tình hợp mưu hại c.h.ế.t, kẻ thứ ba dắt theo con riêng ung dung bước vào nhà. Tuổi thơ của tôi u ám không một tia sáng, thời đi học lại càng t.h.ả.m hại vì bị bạo lực học đường.

Vào lúc tôi tuyệt vọng nhất, Cố Tề xuất hiện như một tia sáng sưởi ấm tôi, và rồi tôi yêu hắn. Kể từ đó, hắn gọi là tôi có mặt, trở thành con ch.ó ngoan ngoãn nhất của hắn, cũng là trò cười lớn nhất trong những câu chuyện phiếm giữa hắn và đám bạn bè.

Tôi từng đến quán bar gặp hắn trong một đêm mưa gió, bất chấp cơn đau bụng kinh dữ dội, chỉ vì hắn nói muốn gặp tôi. Nhưng cuối cùng, đó lại chỉ là trò cá cược trong trò chơi “Sự thật hay Thách thức” giữa hắn và đám anh em. Thậm chí, ngay từ đầu, tôi vốn chỉ là một kẻ thế thân không hơn không kém.

Sau này khi tôi mang thai, hắn lại khăng khăng cho rằng tôi cắm sừng hắn, hết lần này đến lần khác sỉ nhục tôi, giẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi. Hắn bảo tôi là một con điếm rẻ tiền, không xứng đáng được yêu thương.

Thế là, tôi mang bụng bầu bỏ trốn.

Tôi sinh hạ một cô con gái, nhưng vì những bất hạnh trong quá khứ, tôi mắc bệnh trầm cảm nặng, tự giam mình trong thế giới riêng. Tôi phát điên, suy sụp, tự làm tổn thương chính mình, từ chối mọi sự yêu thương từ bên ngoài. Đứa con gái mang nặng đẻ đau suốt mười tháng trời, vốn dĩ tôi muốn yêu thương con bé thật tốt, bù đắp cho con tất cả những tình thương mà tôi thiếu thốn. Nhưng tôi không làm được, ngay cả việc đứng dậy đối với tôi cũng quá khó khăn.

Năm bệnh tình có chuyển biến tốt, con gái tôi tròn mười bảy tuổi. Tôi mua bánh kem trở về nhà thì lại bị Cố Tề tìm được. Gã đàn ông từng dùng đủ mọi lời sỉ nhục tôi lại bắt đầu quỳ lạy cầu xin tôi tha thứ. Hắn thậm chí còn giam cầm tôi.

Bệnh trầm cảm của tôi lại càng trầm trọng hơn, đến mức tôi đã vô số lần phớt lờ lời cầu cứu của con gái. Đến khi tôi bừng tỉnh thì con gái tôi đã c.h.ế.t rồi, con bé nhảy lầu tự sát. Còn tôi cũng vì u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối mà rời bỏ nhân gian.

Mà giờ đây, tôi lại trọng sinh vào một cuốn tiểu thuyết ngược khác, còn trở thành nữ phụ độc ác. Gã đàn ông tồi tệ ở kiếp trước giờ lại biến thành cha của tôi ở kiếp này.

Còn cô con gái nuôi Lâm Tinh mà vô số quần chúng ăn dưa đang tò mò chính là thiên kim thật, cũng là nữ chính tội nghiệp trong cuốn truyện ngược này.

Con bé chính là con gái của tôi.

2.

Lần cuối cùng tôi nhìn thấy Lâm Tinh là ở kiếp trước.

Trong ký ức của tôi, thần sắc của con bé vô cảm, đôi mắt đen láy không một tia sáng, giống như một con b.úp bê không hồn. Con bé cố gượng cười với tôi: “Mẹ ơi, con sang nhà bạn chơi đây, tối gặp lại mẹ nhé.” Khi đó tôi đang bị Cố Tề giam cầm, gần như mất đi nhận thức với thế giới bên ngoài.

Sau đó, Lâm Tinh tự sát. Tôi thậm chí còn không được nhìn mặt con bé lần cuối, con bé đã biến thành một hũ tro cốt nhỏ bé lạnh lẽo.

Mà bây giờ nhìn thấy Lâm Tinh bằng xương bằng thịt, hốc mắt tôi cay xè, hận không thể lao ngay đến ôm c.h.ặ.t lấy con bé. Nhưng tôi biết mình không thể làm vậy, sẽ khiến con bé sợ hãi.

Lâm Tinh mười bảy tuổi trông rất gầy gò, dáng vẻ lúng túng, ngón tay bồn chồn bấu c.h.ặ.t vào gấu áo, đôi mắt ấy tràn ngập vẻ rụt rè, sợ hãi.

Đám người hầu có lẽ nghĩ rằng tôi cũng ghét bỏ cô “con gái nuôi” này, nên những lời bàn tán xôn xao chẳng thèm kiêng dè:

“Đây là đứa con nuôi đó sao? Nhìn quê mùa điên lên được, cái mùi nghèo hèn trên người cứ như muốn làm người ta ngạt thở ấy!”

“Thế này thì làm sao so được với đại tiểu thư chứ, thật không biết ông chủ đang nghĩ cái gì nữa.”

“Nghe nói con bé này từ dưới quê lên, trước đây còn ngủ chung với lợn đấy, hèn gì trên người cứ có cái mùi gì ấy!”

Nỗi bất an của Lâm Tinh càng rõ rệt hơn, con bé nhìn tôi, chực khóc: “Em không ở bẩn đâu, lúc đến đây em đã tắm rửa sạch sẽ rồi...”

Cơn giận trong lòng tôi dâng trào, tôi chẳng màng đến điều gì nữa, tiến lên vài bước ôm chầm lấy Lâm Tinh vào lòng.

“Chị biết, em không bẩn.”

“Bọn họ mới là những kẻ bẩn thỉu.”

Trong vòng tay mình, tôi có thể cảm nhận được trên người Lâm Tinh chẳng có chút thịt nào, toàn là xương xẩu gầy gò đến xót xa. Người con bé vẫn đang run rẩy. Kiếp này của con, so với những gì trong ký ức của tôi, còn t.h.ả.m hại hơn nhiều.