20.

Kể từ khi Mạnh Thanh Chu cứu ta một mạng, ta liền luôn quấn lấy chàng, không dám rời xa nửa bước.

Trước kia là ta cố ý câu dẫn chàng theo kiểu lúc gần lúc xa, còn bây giờ ta lại chủ động ỷ lại như vậy, khiến chàng vui mừng đến gần như mất hết lý trí, chuyện gì ta cầu chàng cũng đều đáp ứng.

Hôm ấy chàng dẫn người về phủ để bàn chính sự.

Ta nói với chàng: "Chuyện của các nam nhân, ta cũng không thích nghe, nhưng chàng phải để ta nhìn thấy chàng, các người cứ bàn trong vườn đi, ta ngồi xa một chút cũng được."

Chàng mỉm cười nói rằng tất cả đều theo ý ta.

Ta dựa vào giá xích đu rồi không chớp mắt nhìn chằm chằm bọn họ.

Hai người dùng tiếng Hồ nói chuyện một lúc, rồi đề tài chuyển sang phủ Thái úy họ Chu.

Một người nói: "Thế t.ử, phủ chúng ta và phủ họ Chu dù sao cũng là thân thích, nhiều năm nay vẫn cùng nhau kiếm lợi, bây giờ đẩy họ ra đỡ đao như vậy liệu có..."

Mạnh Thanh Chu lạnh lùng liếc hắn một cái khiến người kia không dám nói tiếp.

Người kia chỉ đành nói: "Thuộc hạ chỉ không biết sau này phải giải thích với Chu cô nương thế nào."

Mạnh Thanh Chu lạnh nhạt đáp: "Giải thích sao, ta cần giải thích với một người c.h.ế.t à?"

Mặt Mạnh Thanh Chu không chút cảm xúc, nhắc đến Chu Nhược cũng như đang nói đến một con kiến ven đường.

Tuy ta không hề đồng tình với Chu Nhược, nhưng nhìn dáng vẻ của Mạnh Thanh Chu, trong lòng ta vẫn dâng lên cảm giác buồn nôn.

Người nam nhân này vô tình đến mức khiến ta ghê tởm.

Ngày chàng vứt bỏ ta, vẻ mặt của chàng cũng giống hệt như lúc này.

Ngay cả Chu Nhược được chàng xem trọng như vậy mà trong mắt chàng cũng chỉ là thứ có thể tùy ý hy sinh, vậy thì năm xưa Mạnh Loan Loan đối với chàng, e rằng còn chẳng được tính là một con người.

Ta cúi đầu cười khổ rồi lười nhìn tiếp.

Ta vừa quay đầu lại thì thấy Phương Tất Hồi đang đứng bên hành lang nhìn về phía này.

Nghe nói gần đây Quốc công phủ họ Mạnh liên tiếp lấy lòng chàng, quyết tâm muốn kéo chàng về phe mình.

Hình như... cũng chỉ mới nửa tháng chưa gặp thôi.

Dưới cằm chàng đã lún phún một đoạn râu.

Tay ta bỗng thấy ngứa ngáy, chỉ muốn cạo râu cho chàng.

Một lát sau, trên hành lang xuất hiện một bóng áo hồng.

Mạnh Khúc Doanh xách váy chạy về phía chàng.

Phương Tất Hồi khẽ thở dài một hơi rồi xoay người rời đi.

21.

Ta hỏi Mạnh Thanh Chu rằng Phương Tất Hồi nhìn thấy ta ở đây liệu có gặp phiền phức hay không.

Chàng ghé sát trước mặt ta rồi cười tủm tỉm.

"Con sói mắt trắng cuối cùng cũng biết quan tâm ta rồi."

Sự tin tưởng và quyến luyến của chàng dành cho ta ngày một sâu hơn.

Chàng nói: "Yên tâm đi."

Mạnh Thanh Chu đầy tự tin nói: "So với việc vì nàng mà trở mặt với phủ họ Mạnh, ta nghĩ hắn càng muốn làm hiền tế của phủ họ Mạnh hơn."

Lúc nói câu này, chàng đã hơi có men say, giọng điệu đầy vẻ khinh thường.

Đối với những gia tộc như họ, dường như mọi người trên đời và mọi chuyện trên đời đều có thể dùng tiền tài và quyền thế để giải quyết.

Ta chỉ cười cười không tỏ ý kiến rồi khẽ lộ vẻ dụ dỗ.

Mạnh Thanh Chu chậm rãi tiến lại gần.

Ta liếc nhìn chàng, đợi đến khi chàng tới sát mới giơ chân đạp vào n.g.ự.c chàng khiến chàng ngã ngồi xuống đất.

Muốn thuần phục một con ch.ó thì phải vừa cho nó chút ngọt ngào vừa dùng gậy gõ lên đầu.

Ta lạnh lùng nói: "Mạnh Thanh Chu, ta đến phủ chàng không phải để tự hạ thấp mình rồi ngủ cùng chàng."

Ta đã nói từ sớm rồi, không danh không phận thì ta không làm.

Chàng muốn nuôi ta thì cứ nuôi, còn nếu cảm thấy thiệt thòi thì ta rời đi là được.

Mạnh Thanh Chu nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nỡ nổi giận với ta.

Sau đêm ấy, liên tiếp mấy ngày chàng đều không đến tìm ta.

Hiếm khi được thanh nhàn như vậy, không phải nhìn thấy chàng, ta thật sự ăn ngon ngủ yên, sống vô cùng thoải mái.

Hôm ấy ta chủ động đi tìm chàng để làm lành.

Vừa đi đến trước thư phòng thì một chiếc nghiên mực từ bên trong bay ra, suýt nữa đập trúng mặt ta.

Ta bước vào nhìn thì thấy Chu Nhược đang như phát điên, đập phá toàn bộ đồ đạc trong phòng.

Giữa căn phòng hỗn độn, Mạnh Thanh Chu vẫn ung dung ngồi trên ghế thái sư, không buồn không vui nhìn nàng như đang xem một vở hài kịch.

Chu Nhược gào lên chất vấn chàng: "Vì sao chàng lại bán đứng phụ thân ta, hai nhà chúng ta rõ ràng thân thiết như vậy..."

Mạnh Thanh Chu giống như nghe được chuyện nực cười, giọng đầy mỉa mai: "Thái úy đại nhân gây áp lực cho ta, ta không còn cách nào khác ngoài tự bảo vệ mình, chẳng lẽ như vậy cũng là sai sao?"

Chu Nhược chỉ thẳng vào ta rồi căm hận nói: "Phụ thân gây áp lực cho chàng là vì nàng ta!"

Chu Nhược nghiến răng nói: "Nếu không phải chàng vì nàng ta mà mê muội tâm trí thì phụ thân ta sao phải gõ chàng, chàng đừng quên năm đó khi phụ thân giúp chàng trở về Quốc công phủ thì chàng đã hứa sẽ cưới ta."

Có ta hay không thì Mạnh Thanh Chu cũng sẽ ra tay với Thái úy họ Chu, chỉ khác ở chỗ là sớm hay muộn mà thôi.

Nhiệm vụ của ta chỉ là khiến bọn họ tàn sát lẫn nhau trước khi Mạnh Thanh Chu lớn mạnh thành cây đại thụ che trời, để chính tay chàng c.h.ặ.t đứt một nửa gốc rễ của mình.

Chu Nhược lao về phía ta.

Người còn chưa tới thì đã bị thị vệ đeo đao đè xuống đất.

Ta giẫm lên tay nàng rồi bước đến trước mặt Mạnh Thanh Chu, để nàng tận mắt nhìn thấy ta dịu dàng dựa vào lòng chàng như thế nào.

G.i.ế.c người còn phải g.i.ế.c vào tim, cũng chỉ đến thế là cùng.

Mạnh Thanh Chu lạnh nhạt ra lệnh: "Kéo nàng ta đến Hình bộ, hỏi xem bọn họ làm việc kiểu gì mà còn để lọt cá, kẻ nào làm sơ suất thì g.i.ế.c ngay tại chỗ."

Đợi đến khi Chu Nhược bị kéo đi, Mạnh Thanh Chu mới lười biếng dựa đầu lên vai ta rồi cười nói: "Ngày thường ta chỉ chạm nàng một chút là nàng đã c.ắ.n người, sao hôm nay lại tự mình tìm đến cửa thế này."

Ta đẩy chàng ra rồi đứng dậy.

Hai tay ta chống lên hai tay vịn của ghế bành, giam chàng ở giữa.

Ta nhìn chàng rồi nói: "Chàng đừng vội đắc ý, ta chỉ khoe cho nàng ta xem thôi."

Ta lại nói: "Ta là loại người có thù tất báo, lòng dạ nhỏ nhen đến mức không chứa nổi một hạt cát."

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng rồi nói: "Nếu có ai dám chọc đến ta thì cho dù phải đuổi đến chân trời góc biển, ta cũng sẽ lột da rút xương hắn rồi nuốt sạch vào bụng."

Chương 7 - Tái Kiến Cố Nhân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia