"Tôn Mạn chính là đáp án cho chữ 'rồi sao nữa' đó."

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.

"Thứ ba." Anh đưa tới một chiếc phong bì.

Phong bì đã được bóc ra, con dấu bưu điện là từ tuần trước nữa. Bên trong có một mẩu giấy viết tay, chữ nghĩa nguệch ngoạc, tay người viết đang run: [Anh Trần: Đơn không phải do tôi xuất, tôi chỉ đứng tên nghiệp vụ thôi, bọn chúng dùng mã nhân viên của tôi. Tôi sắp đi rồi, trước khi đi nói với anh một câu là thứ bọn chúng đợi chính là việc vợ anh tự mình tra ra bản đơn đó. Cô ấy vừa tra vừa làm ầm lên, vợ chồng hai người trở mặt thành thù, mọi chuyện phía sau sẽ thuận nước đẩy thuyền. Đừng để cô ấy tra. Canh chừng cô ấy. Xin lỗi.]

Cuối thư không có tên nhưng tôi đã từng thấy nét chữ này. 

Trên hồ sơ xuất đơn của Hằng Tín Đạt, chữ ký nghiệp vụ của Tôn Mạn chính là nét chữ này.

Một tuần sau khi cô ta gửi bức thư này thì đã rơi từ tầng mười bảy xuống.

"Cô ấy không phải tự mình rơi xuống." Tôi nghe thấy tiếng mình nói: "Em đã đến hành lang nhà cô ấy. Bệ cửa sổ cao một mét một, đèn cảm ứng âm thanh hỏng nửa tháng, phía mép ngoài bệ cửa sổ có một vết cào hướng ra ngoài."

"Cô ấy bị người ta tiễn ra ngoài."

Trần Nhượng nhắm mắt lại.

"Anh biết." Anh ấy nói: "Từ ngày bức thư này được gửi đến, anh đã biết mình đang đối phó với thứ gì rồi."

"Thế nên anh càng không dám để em tra."

Phòng khách vô cùng tĩnh lặng.

Tôi xem xong ba thứ thì bỗng nhớ ra một chuyện, ngẩng đầu lên: "Thế nên buổi chạy đêm hôm thứ Tư…"

"Chạy đêm là thói quen năm năm của vợ chồng mình." Anh ấy nói: "Sau khi đơn xuất hiện, ý nghĩ đầu tiên của anh là tìm cớ dứt bỏ nó. Người của Bàn Thạch đã cản anh lại vì thói quen vừa đứt, chẳng khác nào nói rõ cho đối phương biết rằng anh đã phát hiện rồi. Bọn chúng sẽ đổi một thời gian chúng ta không ngờ tới, một địa điểm chúng ta không ngờ tới để làm lại từ đầu."

"Cho nên chỉ có thể mọi thứ y như cũ rồi biến con đường này thành bốn cây số mà anh nắm chắc nhất. Bàn Thạch vào sân trước hai tiếng mỗi tuần vào thứ Tư, mai phục dưới bờ kè, phía trong khoảng trống lót đệm giảm chấn. Theo tình hình động tĩnh mà chúng ta nắm bắt, bọn chúng vốn dĩ ít nhất còn phải đợi thêm hai tuần nữa. Tối nay là ý định tạm thời vì em tra Tôn Mạn, lại còn động vào hồ sơ vụ án, khiến bọn chúng gấp gáp. Bàn Thạch bố trí theo nhịp độ cũ, đến muộn bốn mươi giây.”

Lúc anh ấy nói đến câu "bốn mươi giây" thì khẽ nhắm mắt lại.

"Anh xin lỗi." Anh ấy nói: "Anh lấy em làm mồi nhử."

Tôi đặt chiếc cốc trong tay xuống, đặt rất nhẹ rồi tôi nghe thấy giọng nói của mình, cũng rất khẽ:"Trần Nhượng, anh sợ em đi tra sẽ gặp nguy hiểm nên chọn cách không nói cho em."

"Rồi mỗi thứ Tư, lại dẫn em đến bốn cây số thích hợp để g.i.ế.c người nhất thành phố, chạy qua chạy lại."

"Anh gọi cái này là bảo vệ à?"

Anh ấy mấp máy miệng.

"Bàn Thạch tối nay đến muộn bốn mươi giây." Tôi nói: "Bốn mươi giây. Nước sông sâu hai mét, bồi thường gấp đôi vùng nước. Anh lấy cái gì để đ.á.n.h cược hả? Lấy đồng hồ của Bàn Thạch hay lấy mạng của em?"

"Anh có cả một đội ngũ, bốn mươi bảy bản báo cáo, ba tháng chuẩn bị."

"Em có cái gì? Em có một đôi giày chạy bộ."

Anh ấy buông thõng hai tay đứng đó, một chữ cũng không biện minh.

Đã lâu lắm, anh ấy mới nói: "Em nói đúng."

"Anh đã cược. Anh thua không nổi nhưng anh đã cược. Bởi vì những con đường khác nói cho em biết, báo cảnh sát, đưa em đi thì con đường nào đi nữa, Bàn Thạch cũng đều diễn luyện qua rồi, xác suất c.h.ế.t đều lớn hơn con đường này."

"Nhưng đây không phải là lý do." Anh ấy ngẩng mắt lên, hốc mắt đỏ hoe; "Chi Chi, ba tháng nay, tuần nào anh cũng đ.á.n.h cược mạng sống của em trên bờ kè vào ngày thứ Tư. Em có hận, cũng là đáng đời."

Tôi nhìn anh ấy.

Mười năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông này viết chữ "thua" lên mặt.

"Hận hay không, tính sau đi." Cuối cùng tôi nói: "Từ tối nay, trước tiên làm đồng nghiệp đã."

"Ân oán vợ chồng, sống sót rồi hẵng tính."

Hầu kết anh ấy chuyển động một chút, gật đầu, ngồi lại đối diện tôi cách nhau một chiếc bàn trà, ngồi thành khoảng cách của đồng nghiệp.

Một lúc sau, anh ấy bỗng lại lên tiếng, giọng trầm xuống, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Em có biết điều mỉa mai nhất là gì không?"

"Ngày thứ hai sau khi em mua đơn bảo hiểm đó cho anh, anh đã biết rồi. Bàn Thạch nhìn chằm chằm mọi hành động mua bảo hiểm liên quan đến số chứng minh thư của hai chúng ta."

"Anh đã vui mừng suốt cả một đêm."

Tôi sững người: "Vui mừng?"

"Em hoài nghi anh mà." Anh ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu: "Em hoài nghi anh, chứng tỏ em đã cảnh giác. Em cảnh giác rồi, sẽ không dễ dàng c.h.ế.t đâu. Chi Chi, anh không dám nhắc nhở em, anh chỉ có thể mong ngóng em tự mình phòng bị anh và em một khi đã phòng bị thì phòng bị còn ác liệt hơn anh tưởng tượng."

"Sau đó em đã đổi người thụ hưởng thành mẹ anh."

Bỗng nhiên anh ấy không nói nổi nữa, quay phắt mặt đi, hầu kết chuyển động thật mạnh.

"Hai mươi triệu." Giọng anh ấy khàn đặc: "Em ngay cả hai mươi triệu cũng không thèm, em chỉ muốn phòng bị anh."

"Em có biết lúc anh nhìn thấy bản ghi chép thay đổi đó....."

Chương 10 - Tai Nạn Hoàn Hảo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia