Lời này là do Lục Tập Hàn đích thân tự miệng thốt ra.
Nhưng giờ phút này người hối hận lại cũng chính là anh.
"Anh không có ý đó!"
Mạnh Tiêu Tuyết không thể tin nổi: "Lục Tập Hàn, rốt cuộc anh có ý gì đây?"
Tôi chỉ muốn đôi uyên ương này mau mau cuốn gói đi cho khuất mắt, đành bất đắc dĩ cười khẽ hùa theo: "Cô Mạnh nói phải."
"Anh Lục, hợp đồng của chúng ta đã hết hạn rồi, tôi không làm phiền không gian của hai người nữa."
"Chúc anh và cô Mạnh trăm năm hòa hợp, đầu bạc răng long."
11.
Lục Tập Hàn là một người luôn giữ gìn thể diện.
Anh ấy từng chứng kiến dáng vẻ khi tôi đắm say thích anh, nên đương nhiên cũng dư sức liếc mắt một cái là nhìn thấu chuyện tôi đã chẳng còn lưu luyến anh nữa.
Ngày xách đồ rời khỏi nhà họ Lục, Lục Tập Hàn muốn tiễn tôi.
Anh kéo cửa xe, vừa định đỡ tay tôi lên, thì tôi đã bị Lục Minh Ngọc bế thốc thẳng tắp sang xe của cậu ấy.
Tôi đ.ấ.m thụi vào n.g.ự.c cậu ấy hai cái: "Bao nhiêu con mắt đang nhìn kìa!"
Lục Minh Ngọc hếch cằm đắc ý ra mặt: "Chính là muốn phơi bày cho bọn họ nhìn đấy."
Chiếc xe phóng v.út đi mất hút, trong kính chiếu hậu, Lục Tập Hàn cứ đứng lẻ loi ở đó rất lâu.
Nhà họ Lục luôn ôm trong lòng sự hổ thẹn đối với Lục Minh Ngọc.
Tính khí cậu ấy lại ngang ngạnh, không tài nào hòa hợp nổi với người nhà.
Cậu ấy dọn ra ngoài sống chung một nhà với tôi, bố mẹ cậu ấy hoàn toàn không chọc vào quản nổi, đành bất lực mặc cậu ấy muốn làm gì thì làm.
Lục Minh Ngọc cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính được quyền ghen tuông.
Hùng hồn nói lớn rành rọt: "Anh ghen đấy thì đã sao? Ai bảo ngay từ đầu em chỉ coi anh là món đồ chơi, không chịu cho anh đủ cảm giác an toàn cơ chứ."
Cậu ấy xóa sạch sành sanh và thẳng tay chặn hết mọi thứ liên quan đến Lục Tập Hàn trong điện thoại tôi.
Lại chẳng ngờ Lục Tập Hàn thay luôn số mới để liên lạc lại với tôi.
"Tháng sau anh phải ra nước ngoài rồi, chúng ta có thể gặp nhau một lần cuối không?"
Tối qua bị Lục Minh Ngọc giày vò đến khuya lắc khuya lơ, cậu ấy lấy cớ xa cách tôi quá lâu đ.â.m ra lạ lẫm, bắt tôi lôi hết mấy thủ đoạn hư hỏng năm xưa ra hành hạ lên người cậu ấy lại một lượt.
Bề ngoài ngụy trang là trừng phạt, thực chất lại chính là phần thưởng béo bở.
Lục Minh Ngọc sung sướng gào hú suốt cả đêm, tôi cứ nơm nớp lo hàng xóm tưởng nhà tôi nuôi giống ch.ó to nữa chứ.
Tôi rã rời tay chân ngủ thiếp đi nên không thèm ngó ngàng đến tin nhắn.
Nhưng Lục Minh Ngọc lại thấy được.
Cậu ấy thuận tay cướp điện thoại nhắn lại giúp tôi luôn.
"Vợ tôi đang ngủ rồi, không gặp thì hơn."
Tôi cứ ngỡ anh và Mạnh Tiêu Tuyết với tình nghĩa sâu đậm ngần ấy năm, rồi cuối cùng dây dưa cũng sẽ đi tới kết hôn.
Không ngờ Mạnh Tiêu Tuyết biết chuyện anh lừa dối tôi lúc trước, nên dứt khoát cắt đứt liên lạc với anh vĩnh viễn luôn.
Lục Tập Hàn đã cất cánh sang Mỹ, chắc là phải rất lâu nữa mới có thể hội ngộ gặp lại.
Sau khi cất bước, anh có nhờ người chuyển cho tôi một bức thư.
Câu mở đầu chễm chệ trên thư là lời tạ lỗi.
Sau đó bức thư bị Lục Minh Ngọc giật phắt đi, càng xem sắc mặt càng tối sầm, tiếp đó thì vò nát thành một cục nhét tịt vào túi, nhất quyết cấm không cho tôi đọc nữa.
"Không được xem, đến nghĩ tới cũng không được cho phép!"
Tôi không phải mang lòng dạ thánh mẫu.
Nhưng Lục Tập Hàn thực sự đã ra tay cứu vớt tôi rất nhiều, tôi hy vọng nửa đời sau anh ấy có thể tìm bến đỗ hạnh phúc.
Tôi cũng không bận tâm đến anh ấy thêm nữa.
Vào đúng ngày bố mẹ tôi mãn hạn tù, tôi và Lục Minh Ngọc cũng vừa hay đi đăng ký kết hôn.
Trong bức ảnh chụp chung bốn người hội tụ, ai ai cũng đang nở nụ cười rạng rỡ.
Tôi từng cho rằng ông trời vốn thích trêu đùa mình, tạo ra một chút sóng gió trong cuộc đời phẳng lặng của tôi.
Nào hay vận mệnh từ lâu đã âm thầm sắp đặt hạnh phúc đến ngay trước mắt tôi.
Lục Minh Ngọc xé vụn tờ hợp đồng giao dịch cũ.
Phá lệ đăng một bài viết lên vòng bạn bè.
Hai cuốn sổ đăng ký kết hôn đỏ ch.ói mắt.
Cùng một dòng thư tình ngắn gọn:
Hợp đồng lần này, thời hạn là mãi mãi.
—Hết.