10
Thu Sương lau sạch nước mắt, giả vờ vừa đi vừa mắng c.h.ử.i rồi rời khỏi viện.
Nàng cố tình làm động tĩnh thật lớn, để người khác biết hôm ấy ta bị dọa ngốc, cũng hận thấu sự độc ác của Hạ Hà.
Nhưng ta biết chuyện vẫn chưa kết thúc.
Xuân Lộ tỷ đã chạy thoát, đại phu nhân chắc chắn sẽ tới tra hỏi ta.
Thế nhưng nhị phu nhân lại thở dài bước vào: “Vốn dĩ ngươi có t.h.a.i là chuyện vui, nhưng bây giờ trong phủ rối như tơ vò, cũng không tiện ăn mừng cho ngươi.”
“May mà lão phu nhân thương ngươi, không cho những người kia tới hỏi thêm, tránh để ngươi nhớ tới cảnh m.á.u me rồi ảnh hưởng t.h.a.i nhi.”
Hóa ra vừa rồi đại phu đã tới bắt mạch cho ta.
Ta cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Tin tức ấy khiến ta ngây người tại chỗ.
Một lúc lâu sau, ta mới trịnh trọng hành lễ với phu nhân: “Đa tạ người.”
“Người thật sự là một người tốt.”
Ta hiểu lão phu nhân quá rõ.
Nhất định là nhị phu nhân đã chủ động đề nghị trước mặt mọi người rằng nên để ta dưỡng thai, lão phu nhân mới thuận thế đồng ý.
Bà luôn sợ người khác nói mình khắt khe với con thứ, chuyện ngoài mặt xưa nay làm rất đủ.
Nhị phu nhân không giống đại phu nhân, không khua chiêng gióng trống.
Nàng chỉ lặng lẽ miễn cho ta việc sáng tối thỉnh an, tăng thêm phần thức ăn mỗi ngày.
Không phô trương, nhưng lại rất thích hợp để ta dưỡng thai.
Đứa trẻ này, ta còn cẩn thận hơn bất kỳ ai.
Ta cũng tránh người trong viện đại phu nhân hơn bất kỳ ai.
Mang tới tháng thứ sáu thứ bảy, bà đỡ có kinh nghiệm lại nói ta nên đi lại nhiều một chút, như vậy lúc sinh sẽ dễ hơn, ta mới bắt đầu ra vườn hoa vài lần.
Đi nhiều, khó tránh gặp đám trẻ con chơi trong đó.
Đại phu nhân ôm đứa trẻ tên Trình Viễn, nét mặt hiền từ dỗ dành.
Mọi việc đại phu nhân đều tự tay chăm chút chu toàn, ngay cả khi mỏi tay phải giao cho người khác bế một lát cũng luyến tiếc không nỡ.
Ta nép ở góc xa, lặng lẽ nghĩ.
Ít nhất Hạ Hà cũng có một chuyện được như ý.
Nhi t.ử của nàng sẽ được sống rất tốt, rất tốt.
11
Ta vốn tưởng đó đã là chuyện lớn nhất mình có thể gặp trong vườn hoa.
Nhưng trước khi sinh không lâu, ta càng lúc càng khó ngủ, ban đêm thỉnh thoảng không nhịn được sẽ ra ngoài đi dạo một chút.
Một lần như vậy, ta bắt gặp tiểu thư Hữu Tuệ đang lén trèo cây hái đào.
Ban ngày ta đã nghe nàng đòi trèo, nhị phu nhân không cho phép, không ngờ ban đêm nàng lại một mình lẻn ra.
Cây cao như vậy, một đứa trẻ mới hơn ba tuổi đứng trên cành, người lắc lư chao đảo.
Ta sợ làm nàng giật mình nên không dám hét, nhưng nhìn quanh cả khu vườn lại chẳng thấy một hạ nhân nào.
Căn bản không kịp suy nghĩ.
Nàng cứ thế rơi thẳng xuống, ta theo bản năng lao tới làm đệm bên dưới.
Đến khi ta ngã trên đất, cơn đau dữ dội cuộn khắp người, đứa trẻ cuối cùng mới biết sợ, òa khóc lớn, lúc ấy mới gọi được người trực đêm tới cứu.
Từng chậu nước nhuộm đỏ được bưng ra ngoài.
Nhị phu nhân nhét lát nhân sâm vào miệng ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta động viên: “Đại phu nói nếu không có ngươi đỡ một cái, chân Hữu Tuệ có lẽ đã bị tật.”
“Tiểu Tuyết ngoan, chỉ cần ngươi sống được, bất luận ngươi muốn gì, ta đều đồng ý.”
Cảm giác m.á.u thịt bị tách khỏi thân thể khiến ta tưởng mình sắp c.h.ế.t.
Nhớ tới đứa trẻ mũm mĩm trong vườn, ta bỗng nảy sinh lòng tham.
Ta không nói đây đều là chuyện mình nên làm, mà nắm ngược tay phu nhân, nói: “Phu nhân, thiếp không cầu cho mình.”
“Đời này có thể gặp người và nhị gia đã là phúc khí của thiếp.”
“Thiếp chỉ cầu người một chuyện.”
“Bất kể hôm nay thiếp có sống được hay không, xin người hãy ghi đứa trẻ này dưới danh nghĩa của người.”
Lòng người vốn không biết đủ.
Ban đầu ta chỉ cần con mình được làm chủ t.ử, dù là thứ xuất ta cũng mãn nguyện.
Nhưng bây giờ có cơ hội, ta lại muốn tương lai của đứa trẻ trong bụng tốt hơn nữa.
Khoảnh khắc nhìn thấy phu nhân gật đầu, thân thể ta dường như lại có thêm sức lực.
Ta dùng sức một lần, tiếng khóc oa oa của trẻ sơ sinh lập tức vang lên.
12
Theo chữ lót của Hữu Tuệ tiểu thư, nhị gia đặt tên đứa trẻ là Hữu Nghi.
Đại phu nói lần sinh này làm tổn thương căn cơ của ta, e rằng sau này khó có t.h.a.i lần nữa.
Ta có chút mất mát, tiếc rằng không thể sinh thêm một đệ đệ cho nàng để sau này che chở nàng.
Nhưng trong họa có phúc, phu nhân càng để tâm đến nàng hơn.
Trình Sơn thiếu gia và Hữu Tuệ tiểu thư cũng rất thích trêu nàng chơi.
Nàng được nuôi trong phòng phu nhân.
Ta kiềm chế bản thân không đi nhìn nàng.
Nàng càng ít tiếp xúc với người mẹ ruột như ta, tương lai càng tốt đẹp.
Khi nàng được ba tháng, phu nhân bế nàng cùng tới thăm ta, không tán đồng nói: “Nữ nhi ruột của mình mà cũng không dám gần gũi, ngươi không yên tâm về chủ mẫu như ta sao?”
“Bây giờ ngươi đã làm mẹ, hẳn cũng hiểu.”
“Đêm ấy ngươi cứu Hữu Tuệ chính là cứu mạng ta.”
“Ta cũng nói với ngươi một câu thật lòng.”
“Ta và phu quân đều là con thứ, chúng ta hiểu nỗi khổ của di nương.”
“Ngươi không cần làm tới mức này.”
Ta đương nhiên biết.
Ban đầu ta chọn nhị gia chính vì hai người họ hiểu những điều ấy, nên nhất định sẽ thiện đãi con thứ.
Nhưng ta cũng biết hai người họ thật sự là một đôi phu thê ân ái, vốn dĩ không nên có ta chen vào.
Phu nhân đối đãi chân thành, ta lấy hết dũng khí hỏi: “Phu nhân, nhìn tình cảnh viện tam gia, người thật sự chưa từng sợ, cũng chưa từng oán thiếp sao?”
Trước kia đại phu nhân không cho đại gia nạp thiếp, nhị gia thì tự mình không muốn, tam gia tuổi còn trẻ, vừa thành thân, đang lúc cùng tam phu nhân như keo như sơn.
Cả ba viện đều không có người ngoài.