[Ting toong!]
[Người chơi tham gia phó bản "Tân Nương Của Thần Sông": 17; Người chơi sống sót: 11.]
Lại có người c.h.ế.t.
Đêm đó, có tận bốn người chơi bỏ mạng.
Ba người thuộc đội thuyền, một người thuộc đội tế lễ.
Những người sống sót của cả hai đội bắt đầu trao đổi thông tin.
Đội tế lễ tối qua múa hát ở đền Thần Sông, múa mòn mỏi suốt cả đêm.
Múa đến nửa chừng, một luồng sương mù đen đặc đột nhiên cuốn Lâm tế tư, mấy con quỷ dị đi cùng Lâm tế tư và một người chơi trong đó đi mất.
Sau đó người chơi kia bất đắc kỳ t.ử lìa đời.
Thậm chí còn chẳng nhìn thấy t.h.i t.h.ể, Lâm tế tư lúc quay ra cũng không nói năng gì.
Nhưng hôm nay ai cũng tinh ý nhận ra, sắc mặt Lâm tế tư tệ hơn hôm qua rất nhiều, xám xịt nhợt nhạt, thậm chí còn có dấu hiệu bị thối rữa.
Về phần những người chơi tham gia đội thuyền, sau khi vào trong động Lạc Tiên thì tầm nhìn rất kém, gần như chẳng nhìn thấy gì, chỉ biết đem mấy cái bao đen to sụ kia ném vào một chỗ nào đó, rồi bất chợt bị tấn công.
Chẳng ai nhìn rõ thứ tấn công họ là cái gì, người chơi duy nhất phải dùng đến kỹ năng mới thấy rõ mặt hoảng loạn kêu gào:
Dân làng! Dân làng hút phải làn khói đen đó rồi bỗng nhiên biến dị! Tao mãi mới trốn thoát được!
Sau đó gã cứ lảm nhảm "Sương đen", "Quái vật", có vẻ như đã bị ảnh hưởng, trạng thái tinh thần rất hoảng loạn, không còn cung cấp thêm được bất kỳ thông tin hữu ích nào nữa.
Nhưng trên thực tế, những NPC trở về không hề có dấu hiệu gì bất thường.
Bao gồm cả người dẫn đầu, kẻ bị người chơi này nói là hút nhiều sương đen nhất - Triệu Văn Ký.
Côn Lai của Huyết Đồ đầy rẫy lệ khí:
Luồng sương đen này chắc chắn là tên ác thần Thần Sông đó!
Gã nhổ toẹt một bãi nước bọt:
Mẹ kiếp, cái lễ hiến tế Thần Sông này từ đầu đã chẳng có ý định cho bất kỳ ai sống sót, đám vật hiến tế chúng mày lọt vào động Lạc Tiên đó cũng chỉ có một con đường c.h.ế.t.
Tề Hành hỏi vặn lại:
Vậy anh có cao kiến gì hơn chăng?
Côn Lai cười nhạt:
Có chứ, bắt trói trưởng thôn và Lâm tế tư lại, ép chúng khai ra câu trả lời là gì.
Một vài người chơi nét mặt khẽ động, hiển nhiên là đã xiêu lòng.
Một số khác thì chìm trong nỗi sợ hãi, không thể nghĩ ngợi được gì.
Cũng có những người chơi phản đối ra mặt với hành động liều lĩnh này.
Mục Ngôn Sơ trực tiếp đứng ra, giọng nói lạnh lùng cứng rắn hiếm thấy:
Côn Lai, anh muốn đi tìm chỗ c.h.ế.t thì cứ đi đi, Tháp Nguyệt chúng tôi không nhúng tay vào.
Côn Lai liếc Mục Ngôn Sơ bằng ánh mắt u ám.
Lương Kiến Thần lặng lẽ bước lên đứng cạnh Mục Ngôn Sơ, coi như tỏ rõ thái độ.
Còn chưa đến lễ hiến tế Thần Sông, giữa các người chơi dường như đã xuất hiện mầm mống chia rẽ.
Nhưng sức uy h.i.ế.p của Tháp Nguyệt và Lương Kiến Thần quá lớn, những kẻ đang rục rịch kia nhìn nhau một cái, cũng đành ngậm ngùi lui xuống.
Còn chưa đến lễ hiến tế Thần Sông, đã c.h.ế.t ngần ấy người.
Nếu thực sự đối đầu trực diện với "Thần Sông", e là toàn bộ sẽ bỏ mạng.
Tuy chỉ còn đêm cuối cùng.
Lòng người rúng động.