"Bà cố ơi!"
"Chào bà ngoại, tụi cháu sắp về đến nơi rồi nè~"
"Ôi chao, mấy đứa trẻ ngoan, cao lớn phổng phao hẳn lên rồi!"
"Bà ngoại, lát nữa bà đưa mọi người lên tinh hạm nhé, trong căn cứ có một chiếc đấy. À đúng rồi, Anh Tử, em mau gọi Bảy Ấu, Đại Minh và mấy đứa kia đến nhà chị ngay, để cùng lên tinh hạm lánh nạn."
"Vâng, chị Tô. Em đi gọi ngay đây ạ."
Anh T.ử vừa dứt lời đã chạy vụt đi.
Sức chứa của tinh hạm có thể lên tới hơn một ngàn người. Cô không rảnh lo cho người khác, chỉ cần lo cho sự an nguy của gia đình và bạn bè trước tiên.
Dù tinh hạm chưa chắc đã tránh được 100% rủi ro va chạm, nhưng ẩn náu bên trong chắc chắn an toàn hơn nhiều so với ở trong nhà. Khả năng chống chịu của nó khi bay qua vành đai thiên thạch là minh chứng rõ ràng nhất.
"Bà ngoại, nhớ là lát nữa bà phải dẫn theo nhóm Anh T.ử cùng lên tinh hạm đấy nhé, rõ chưa ạ?"
"Bà biết rồi, cháu cứ yên tâm. Bây giờ bà có con gái, con rể, cháu gái, cháu rể, lại còn có cả hai đứa chắt đáng yêu nhường này. Bà nhất định sẽ biết tự lo cho bản thân."
"Vâng ạ!"
Nghe bà nói vậy, tâm trạng Tô Nghiên mới dịu lại đôi chút.
Sau khi dặn dò kỹ lưỡng, cô mới ngắt liên lạc và gọi cho ông ngoại.
Thịnh lão bắt máy khi đang ngồi trên xe.
"Ông ngoại."
"Tiểu Nghiên, mọi người đều đã nắm được tình hình rồi. Ông đang trên đường về đón bà ngoại cháu đây."
"Vâng ạ, thưa ông."
Biết ông ngoại còn phải liên lạc chỉ đạo nhiều việc, Tô Nghiên không làm phiền thêm nữa và chủ động ngắt máy.
Lúc này, chiếc chiến hạm của La Phục An đang đua tốc độ với mưa thiên thạch để trở về căn cứ. Anh kết nối thông tin với Tần Dực: "Anh Dực, Nam Thái Bình Dương, là Nam Thái Bình Dương đấy, haha..."
"Đừng chủ quan! Khởi động tinh hạm ở căn cứ lên không trung đi, cố gắng lách tránh thiên thạch càng nhiều càng tốt."
"Em sẽ cố hết sức. Nhưng mà... trong căn cứ còn đông người quá. Anh Dực, mọi người còn bao lâu nữa mới tới?"
"Nửa tiếng nữa."
"Được, bọn em đã về đến bầu trời căn cứ rồi, chuẩn bị hạ cánh đây."
Đường truyền vẫn được giữ kết nối. Có vẻ La Phục An đang bận tối tăm mặt mày. Vừa đáp chiến hạm xuống cạnh tinh hạm, anh đã lao như bay lên tinh hạm, kích hoạt hệ thống và điều khiển nó cất cánh.
Thần May Mắn vẫn mỉm cười với căn cứ Hoa Hạ. Đợt mưa thiên thạch và tiểu hành tinh đầu tiên đã trút xuống khu vực Nam Thái Bình Dương.
Nhưng khi tinh hạm của Tần Dực về đến nơi, vẫn còn những khối thiên thạch đang nhắm thẳng vào căn cứ mà lao xuống.
"Hòa Hòa, bảo vệ Tô Tô và hai đứa nhỏ cẩn thận, tuyệt đối không để chúng rời khỏi khoang thuyền."
Tần Dực lập tức khởi động cơ giáp và bước vào bên trong. Cỗ máy khổng lồ sải bước ra ngoài không gian. Từ kích thước ban đầu chỉ khoảng 2 mét, nó nhanh ch.óng phóng to lên tương đương một tòa nhà chục tầng, lao đi đ.á.n.h chặn những khối thiên thạch đang đe dọa.
Bất cứ khối thiên thạch nào có nguy cơ rơi xuống căn cứ, anh đều tung một cú đá sấm sét hoặc một cú đ.ấ.m trời giáng để hất văng chúng đi.
Dù Tần Dực có sở hữu sức mạnh cơ bắp phi thường đến đâu, với cơ thể của một con người bình thường, anh cũng không thể nào làm được điều này. Sức mạnh anh đang sử dụng là nguồn động lực cốt lõi của cơ giáp. Nói một cách dễ hiểu, chỉ một cú đ.ấ.m tung ra từ cánh tay cơ giáp cũng đủ sức thổi bay một khối thiên thạch nặng hàng chục tấn văng xa vài kilomet.
Dương Kính Huy bám sát theo Tần Dực, đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ một hướng khác của căn cứ. Phương châm của họ là: cản được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Tô Nghiên và hai đứa nhỏ đứng bên trong tinh hạm, dán mắt qua ô cửa kính quan sát. Tần Dực và Dương Kính Huy đang bay lượn trên bầu trời, phân chia nhau bảo vệ hai hướng của căn cứ. Họ tung những cú đá điệu nghệ như đang chơi bóng đá để hất tung những khối thiên thạch. Rõ ràng mục tiêu chính là Nam Thái Bình Dương, sao vẫn còn những mảnh vỡ lạc hướng bay tới Bắc Bán cầu thế này?
Với sức lực của hai người, họ chỉ có thể bao quát được hai hướng. Rõ ràng là đang thiếu nhân lực trầm trọng.
Cô cũng có một cỗ cơ giáp cơ mà. Đâu cần phải hao tổn sức lực bản thân, chỉ việc điều khiển cơ giáp là được. Nhưng Tô Nghiên chưa kịp phản ứng, hai đứa nhỏ đã nhanh chân hành động trước cô.
Trong thời gian ở trên hành tinh Mục Lãng, cả Thương Minh và Lanciqi đều đã hướng dẫn hai đứa nhỏ cách điều khiển cơ giáp. Hơn nữa, trong những tháng "bế quan" trong không gian, ba Tần và chú Dương cũng đã rèn luyện cho chúng rất nhiều. Đây chính là lúc để chúng phô diễn tài năng.
Bọn trẻ biết tỏng là nếu bị mẹ phát hiện, chúng sẽ bị tóm cổ nhét ngay vào không gian. Nhưng mà, một cơ hội vui chơi "ngàn năm có một" thế này, làm sao có thể vắng mặt chúng được?