"Hả? Hahaha, người ngoài hành tinh thú vị thật đấy. Chị em à, lần sau nếu có đi nhớ dẫn tôi theo với nhé, tôi muốn đi kén rể!"

Nghe đến trai đẹp và chế độ đa phu, Lâu Tuyết lập tức dúi hai đứa nhỏ cho Lâu Vũ bế, quay sang nắm lấy tay Tô Nghiên gặng hỏi chi tiết về chế độ đa phu.

Tô Nghiên nhăn mặt như nuốt phải ruồi. Cô thầm nghĩ: Bà thích chế độ đa phu nhưng tôi thì không. Chuyện đó với tôi chẳng khác nào bản án t.ử hình!

"Hấp dẫn quá đi, chị em ơi, lần sau đi nhớ nhất định phải rủ tôi đấy."

"Nếu có đi thì tôi sẽ dẫn bà theo, nhưng có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quay lại đó nữa đâu."

"Không sao, tôi cứ đặt gạch trước đã. Tôi phải kiếm ít nhất mười mấy anh chàng thú nhân thuộc các loài khác nhau, mỗi loài sinh một đứa. Đến lúc đó, nhà tôi sẽ biến thành sở thú luôn. Thích nựng con nào thì nựng. Bố mẹ tôi sẽ không bao giờ phiền tôi nữa, họ lo chăm cháu ngoại thôi cũng đủ mệt rồi."

Ông Lâu và bà Lâu trừng mắt nhìn cô con gái "trời đ.á.n.h". Thật không hiểu họ đẻ ra cái thể loại gì nữa, đòi kiếm tận mười mấy anh chồng?

"Hoàn toàn có thể. Với nhan sắc của bà, đừng nói mười mấy, bà muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, hệt như Hoàng đế tuyển phi vậy. Bà biết không, tỷ lệ nam nữ ở đó là 35/1 đấy."

"Wow!" Lâu Tuyết thực sự bị cám dỗ. Khắp nơi toàn là trai đẹp, lại còn có thể thay đổi tùy thích nữa chứ.

Lâu Vũ vội vàng bịt tai hai đứa nhỏ lại. Trẻ con không được nghe những lời lẽ xằng bậy này, dễ bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu.

"Chị em, thế bà không chọn lấy mấy người à? À quên, bà có 'chậu' rồi, ông Tần Dực nhà bà chắc chắn không đời nào chịu."

"Không, tôi không thèm."

Tô Nghiên ngượng chín mặt.

Cô không muốn nhắc lại chuyện mình suýt bị ép buộc phải chọn chồng nữa, tốt nhất là nên mang bí mật này xuống mồ.

Sau một hồi tán dóc, họ chuyển chủ đề sang tình hình t.h.ả.m họa hiện tại, từ thiên đường rớt thẳng xuống địa ngục. Gần trưa, Tô Nghiên dắt hai đứa nhỏ đi dạo một vòng quanh hai tầng còn lại, chỉ đơn thuần là đi dạo thôi.

Đến giờ cơm, cô mới gọi người đón về tinh hạm.

Tô Nghiên đã dọn sẵn thức ăn từ trong không gian ra, phần còn lại cô không cần bận tâm nữa.

Hai gia đình cùng quây quần bên bàn ăn trong phòng khách nhỏ, vừa vặn ngồi kín một bàn.

"Tiểu Nghiên đi tham quan phi thuyền bên kia thấy tình hình thế nào?" Thịnh lão vừa ngồi xuống đã hỏi Tô Nghiên. Bản thân ông chưa từng đặt chân sang khu vực đó.

"Đông người lắm ạ. Hành lang chật cứng người. Muốn duy trì trật tự nề nếp là điều không tưởng, nhưng nhìn chung vẫn nằm trong tầm kiểm soát."

Thịnh lão ừ một tiếng rồi mới cầm đũa lên. Ông chưa động đũa, không ai dám gắp trước.

Tô Nghiên không thấy Tần Dực đâu, bèn hỏi Tần lão: "Anh Tần Dực đâu rồi ạ?"

"Cháu kệ nó đi. Ông phái nó đi tuần tra một vòng quanh khu vực để nắm bắt tình hình rồi."

Tô Nghiên "dạ" một tiếng, nhanh tay gắp cho ba vị "tổ tông" mỗi người một miếng thịt khâu nhục ngũ vị hương, rồi mới gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ.

Cô không gắp cho ba mẹ Tần: "Ba, mẹ, hai người nếm thử món này đi. Nhìn có vẻ béo ngậy nhưng ăn vào mềm tan trong miệng, thơm lắm ạ."

Các món ăn từ khắp các vùng miền, cô Tô Thanh đều rành rọt. Tô Nghiên chỉ cần xướng tên món ăn mình thèm, cô robot đầu bếp sẽ lập tức dọn lên mâm.

"Được rồi, con cứ ăn phần của con đi, không cần lo cho ba mẹ đâu."

Mỗi khi đại gia đình tụ họp ăn uống, Tần Bính Hoa luôn đóng vai "người tàng hình". Dưới có con cháu, trên có các bậc sinh thành, ông bị kẹt ở giữa vô cùng khó xử. Nếu có thể giữ im lặng, ông chắc chắn sẽ không hé răng nửa lời.

"Ông ngoại, ông nội, hôm nay cháu đi dạo quanh phi thuyền và phát hiện ra phụ nữ rất ít, đàn ông đông gấp mấy lần phụ nữ."

"Ông và ông nội cháu cũng đã để ý đến vấn đề này. Do cấu tạo cơ thể yếu hơn nam giới, nên trong bối cảnh mạt thế đầy rẫy t.h.ả.m họa này, tỷ lệ sống sót của phụ nữ thấp hơn nam giới rất nhiều."

"Không ngờ cháu dâu ông lại tinh tế như vậy, nhiều người chẳng hề mảy may để tâm đến chuyện này đâu."

"Cháu chợt nhớ đến tỷ lệ nam nữ chênh lệch khủng khiếp 35/1 ở Đế quốc Mục Lãng."

"Thế chẳng phải sẽ có rất nhiều thanh niên ế vợ sao?"

Tô Nghiên gật đầu với Cố Tú Lâm, thì đúng là vậy mà: "Ở đó họ áp dụng chế độ một vợ nhiều chồng."

Hôm nay phát hiện ra vấn đề, lại nhân lúc Tần Dực không có mặt, cô lên tiếng hỏi. Nếu cứ theo đà này, tỷ lệ nam nữ trên Trái Đất cũng sẽ sớm bắt kịp hành tinh Mục Lãng mất thôi.

"Hả? Thế thì tốt quá! Chị em phụ nữ chúng ta cuối cùng cũng được đổi đời, được lên hương rồi."

Cố Tú Lâm cười ngây ngô, hoàn toàn không để ý đến khuôn mặt đang tối sầm lại của ông chồng ngồi cạnh.

"Thế thì ba con..." Cố Tú Lâm định hỏi Tô Nghiên xem ba cô có "tuyển" cho cô vài anh chàng ngon nghẻ không. Nhưng chợt nhận ra mẹ chồng mà hỏi con dâu câu này thì hơi lố, bà đành im bạt.

Chương 512 - Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia