"Mẹ ơi, mẹ hết thương con rồi!"

"Mẹ không thương những đứa trẻ ở dơ."

Tô Nghiên bước xuống giường, chỉnh lại quần áo, đầu tóc, rồi vội vàng lùa hai "ông bà tướng" ra khỏi phòng.

Ngoài sân, Đại Hoàng và Đại Hắc cũng đang gặm chân gà của cô!

Không chần chừ giây phút nào, cô xách cổ hai đứa nhỏ tống ra khỏi không gian. Cơm nước đã chuẩn bị xong, cô tiện tay mang luôn ra ngoài cho chúng.

Tần Dực đã về, đang ngồi trên sofa trong phòng, rõ ràng là đang đợi cô.

"Nghiên Nghiên."

"Dạ?"

Thấy vợ "dạ" một tiếng cụt lủn, biết cô không có tâm trạng nói chuyện, Tần Dực kéo cô vào lòng.

"Em thấy buồn chán à?"

"Cũng tàm tạm. Anh kể cho em nghe tình hình bên ngoài hôm nay đi."

Tần Dực thay đổi tư thế ôm, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt thanh tú của vợ, cảm giác như đang ôm một báu vật không có thực.

"Cảnh tượng hoang tàn, thê t.h.ả.m lắm. Chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thể nhận ra đâu là đâu, phải dựa vào tọa độ mới xác định được vị trí. Hôm nay anh đã lái chiến hạm bay quanh Trái Đất hai vòng. Trước khi đại t.h.ả.m họa xảy ra, đại dương chiếm 71% diện tích bề mặt, đất liền chiếm 29%. Nhưng hiện tại, anh ước tính diện tích đất liền chỉ còn chưa tới 10%!

Chưa dừng lại ở đó, nước biển vẫn đang không ngừng xâm thực vào đất liền. Diện tích đất liền vốn đã ít ỏi nay lại càng bị thu hẹp. Hơn nữa, những mảng đất liền còn sót lại cũng không hề an toàn, nguy cơ sụt lún có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Bọn anh đã chia nhau đi khảo sát khắp các hướng nhưng vẫn chưa tìm được nơi nào an toàn để định cư."

Kết quả này nằm ngoài dự đoán của cô. Xem ra, họ sẽ phải tiếp tục cung cấp chỗ ở và thức ăn cho mọi người trên phi thuyền thêm một thời gian nữa.

"Nếu em thấy chán, ngày mai anh đưa em ra ngoài dạo một vòng nhé?"

"Được ạ, ngày mai chúng ta cùng đi. Thôi, giờ đi ăn cơm trước đã."

Tô Nghiên vẫn nhớ việc hai ông cháu sẽ uống dung dịch cải tạo gen sau bữa tối. Ăn xong, cô đưa t.h.u.ố.c cho ông ngoại.

"Ông ngoại, để mọi người tập trung ở tinh hạm này uống t.h.u.ố.c đi ạ, cháu trực tiếp theo dõi sẽ an tâm hơn."

"Được, chỉ có vài người không ở trên tinh hạm này. Ông sẽ cho người đón họ sang và sắp xếp phòng nghỉ tạm qua đêm."

Mọi người nhanh ch.óng có mặt tại một sảnh lớn. Mười lăm người, mỗi người nhận một lọ t.h.u.ố.c. Năm người trong gia đình họ Tần và họ Thịnh cũng nhận mỗi người một lọ. Sau khi uống xong, họ trở về phòng riêng để chờ đợi t.h.u.ố.c phát huy tác dụng.

Những người được chọn uống dung dịch cải tạo gen đều là những chuyên gia, lãnh đạo cấp cao trong các lĩnh vực, mỗi người đều có trợ lý đi kèm. Tô Nghiên và Tần Dực không phải nhúng tay vào việc gì. Thấy không ai có biểu hiện gì bất thường, họ mới dần yên tâm.

Canh chừng thêm hai tiếng đồng hồ, thấy ông bà ngoại, ông nội và mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ sâu, Tô Nghiên và Tần Dực mới an tâm đi nghỉ.

Hôm nay hai đứa nhỏ cũng mè nheo đòi ngủ ngoài này để được ở gần ông bà cố. Chúng còn mạnh miệng tuyên bố sau này sẽ dạy ông cố lái cơ giáp.

Nửa đêm nửa hôm mà còn đòi lái cơ giáp! Hai đứa nhóc này đúng là "nghiện" cơ giáp nặng rồi. Tô Nghiên chỉ muốn tét cho mỗi đứa một trận.

"Không thèm để ý đến hai đứa nữa, ba mẹ đi ngủ đây." Tần Dực nói với hai đứa nhỏ: "Tối nay hai đứa ngủ trên sofa nhé."

"Ngủ thì ngủ!"

"Ngủ sofa cũng được ạ!"

Tốt quá, anh có thể yên tâm ôm vợ ngủ rồi.

Ngờ đâu, hai đứa nhỏ chỉ cứng cỏi được một lúc. Lát sau, chúng đã rón rén trèo lên giường, chui vào nằm giữa ba mẹ, cố đẩy ra một khoảng trống đủ để nằm mới chịu yên.

Tô Nghiên và Tần Dực đành nhắm mắt làm ngơ, càng để ý thì càng mất ngủ.

Hôm sau, những người đã được cải tạo gen dậy từ rất sớm. Buổi sáng tinh mơ, họ rôm rả chia sẻ với nhau về cảm nhận khi có tinh thần lực và sự thay đổi rõ rệt về diện mạo, ai nấy đều trẻ ra trông thấy.

Khi Tô Nghiên thức giấc, cô biết mọi người đều đã thử nghiệm thành công.

Lấy Tần lão làm ví dụ, ông lão gần 76 tuổi giờ đây trông như một người đàn ông mới trạc ngoại tứ tuần. Tần Bính Hoa thì như mới hơn 30. Tần Dực sắp bước sang tuổi 30, nhưng bề ngoài trông chỉ như thanh niên hơn 20. Bây giờ, hai cha con Tần Bính Hoa và Tần Dực đứng cạnh nhau trông như hai anh em.

Cố Tú Lâm là người vui sướng nhất. Phụ nữ ai mà chẳng thích làm đẹp, bà nhìn mình trong gương giờ cũng chỉ như mới ngoài 30.

Thịnh lão và Lão thái thái thì trông hệt như một cặp vợ chồng tuổi trung niên vô cùng ân ái. Họ trẻ ra không dưới hai mươi tuổi. Tô Nghiên có chút ngượng ngùng, không dám gọi họ là ông bà ngoại nữa, sợ gọi thế lại làm họ "già" đi mất.

Chu Xu Đình và Chu Trạch cũng đang tung hứng tâng bốc lẫn nhau, người khen bố phong độ, kẻ khen con trai bảnh bao.

Chương 515 - Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia