"Cô là... là cô Tô phải không?"

"Là tôi."

Đứng cạnh Lý Mộc Hoa là một người phụ nữ trạc tuổi trung niên và một bé gái chừng mười hai, mười ba tuổi. Cả ba người trông vô cùng tiều tụy, xơ xác. Xung quanh họ chẳng có chút vật tư nào. Nhìn bộ dạng hốc hác của họ, chắc cũng phải mấy ngày rồi chưa có hột cơm nào vào bụng.

Tô Nghiên lấy từ trong không gian ra ba chai nước khoáng và một túi lớn bánh quy nén đưa cho họ.

Lý Mộc Hoa vốn định mở miệng xin chút đồ ăn, không ngờ cô Tô lại chủ động đưa cho. Ông biết ngay cô Tô là người tốt mà. Ba ngày trước khi t.h.ả.m họa ập đến, chính cô đã cảnh báo ông chuẩn bị vật tư. Ông bán tín bán nghi nên cũng chỉ dự trữ một ít.

Mỗi lần nhớ lại chuyện này, ông lại hối hận khôn nguôi.

"Cảm ơn, cảm ơn cô Tô nhiều lắm."

Lý Mộc Hoa mừng rỡ nhận lấy đồ ăn thức uống. Ông đưa cho vợ và con gái mỗi người một chai nước, đưa cả túi bánh quy cho vợ cầm, rồi mới mở nắp chai nước của mình, tu ừng ực.

Tô Nghiên thầm gật đầu tán thưởng. Trong lúc đói khát mà vẫn biết lo nghĩ cho vợ con trước, chứng tỏ nhân phẩm của người đàn ông này không tồi.

Tô Nghiên không vội vàng hỏi chuyện. Dù sao cũng phải đợi họ ăn uống xong xuôi, lấy lại chút sức lực rồi mới hỏi han được. Cô quay người lại, phóng tầm mắt nhìn về phía mặt nước đục ngầu, mênh m.ô.n.g không thấy bến bờ.

Chỗ này nước sâu lắm. Nếu cô đoán không lầm, nơi họ đang đứng chính là đỉnh của một ngọn núi.

Đất liền đã hóa thành đại dương, và đại dương thì mãi chẳng chịu rút đi để trả lại đất liền.

Lý Mộc Hoa nhai vội một miếng bánh quy, uống cạn nửa chai nước rồi dừng lại, không ăn thêm nữa. Nước phải uống dè sẻn, bánh quy phải để dành cho con gái. "Cô Tô, thật sự vô cùng biết ơn cô. Nếu không có cô, gia đình ba người chúng tôi chắc chắn sẽ bỏ mạng tại đây."

Cứ làm như gặp được cô là thoát c.h.ế.t không bằng? Đúng là luật sư, ăn nói khéo léo thật.

Tô Nghiên quay lại, hỏi: "Sao gia đình anh lại lưu lạc đến tận đây?"

"Nhắc đến chuyện này thì đúng là xui xẻo cả một đường. Trước khi thiên tai ập đến, cô có nhắc nhở tôi tích trữ lương thực và nước uống đề phòng lũ lụt. Tôi tuy bán tín bán nghi nhưng cũng mua một ít. Cũng nhờ chút lương thực đó mà năm xưa, khi có đợt di dời dân cư đến căn cứ Hoa Hạ, tôi đã chọn ở lại. Tôi nghĩ mình có sẵn lương thực, cứ cầm cự ở Giang Thành là được, chẳng cần phải chen chúc vào cái căn cứ đông đúc phức tạp đó làm gì.

Nhưng vợ tôi không chịu, nằng nặc đòi đi. Thế là chúng tôi đùm túm nhau hướng về căn cứ Hoa Hạ. Chẳng ngờ đi được nửa đường thì trời sập tối, và từ đó chẳng bao giờ sáng lại nữa. Chúng tôi đành tìm một chỗ tạm bợ để tá túc, chờ trời sáng. Ai dè chờ mòn mỏi suốt một năm trời, cuối cùng lại đón nhận t.h.ả.m họa động đất kinh hoàng. Cũng may là số chúng tôi chưa tuyệt, nhờ số vật tư mang theo và kiếm được củi lửa trên núi nên mới bám trụ được đến giờ..."

Câu chuyện của Lý Mộc Hoa quả thực là một chuỗi xui xẻo liên hoàn, nhưng trong cái rủi cũng có cái may.

Chẳng phải cuối cùng cũng có người đến cứu rồi sao?

"Căn cứ Hoa Hạ giờ cũng chỉ còn là đống đổ nát rồi."

"Chẳng lẽ chút hy vọng cuối cùng cũng không còn sao?"

Hồi còn ở Giang Thành, Lý Mộc Hoa cũng có những nguồn tin riêng, từng nghe phong phanh về những công nghệ siêu việt như nút không gian hay phi thuyền. Những thứ này không phải cứ có tiền là mua được, chúng chỉ nằm trong tay giới quyền quý bậc nhất.

Đó là lý do vì sao khi nhìn thấy chiếc phi thuyền từ đằng xa, ông đã ra sức vẫy tay cầu cứu. Ông đ.á.n.h cược đó là người của quân đội.

Nếu là quân đội, cơ hội sống sót của gia đình ông sẽ rất cao. Càng may mắn hơn khi gặp người quen. Nhưng giờ cô Tô lại nói căn cứ không còn nữa?

"Căn cứ Hoa Hạ dưới chân núi A Nhĩ Sơn không còn, nhưng hy vọng thì vẫn còn. Chỉ cần còn sống là còn hy vọng. Anh đợi một lát, tôi gọi người đến đón gia đình anh."

"Cảm ơn cô, cô Tô."

"Đừng khách sáo, cứ gọi tôi là Tô Nghiên được rồi."

Tô Nghiên dùng vòng tay liên lạc với Trương Viễn trong nhóm chat chung: "Đến tọa độ này đón giúp tôi ba người nhé."

Kèm theo đó là tin nhắn báo vị trí.

Ở kiếp trước, Tô Kiến Dân và Tô Kiều đã dùng thủ đoạn gì để lừa Lý Mộc Hoa, qua mặt ông ta để chiếm đoạt tài sản thừa kế mà chú Hai để lại cho cô, cô không rõ. Nhưng qua cách ông ta tận tình giúp cô xử lý vấn đề di chúc ở kiếp này, có thể thấy nhân phẩm của Lý Mộc Hoa không có gì đáng chê trách.

Giúp đỡ ông ta một chút cũng là việc nên làm.

"Cô Tô... Tô Nghiên, căn cứ sụp đổ rồi, vậy bây giờ mọi người sống trên tàu à?"

"À, mọi người đang sống trên phi thuyền, không phải tàu thủy đâu."

Lý Mộc Hoa, cùng vợ và con gái ông ta, ngạc nhiên đến mức há hốc mồm, miệng tròn xoe hình chữ O.