Đang yên đang lành đưa vợ đi dạo giải khuây mà lại gặp phải toàn chuyện bực mình. Tần Dực cũng chẳng muốn phí sức xuống tận nơi giải quyết. Hơn nữa, động cơ của bọn Ưng Tương chắc chắn không trong sạch, tốt nhất là cho chúng "ngủ yên" dưới đáy biển luôn.
Khi sự chênh lệch về sức mạnh đạt đến một ngưỡng nhất định, hay nói cách khác là khoảng cách công nghệ v.ũ k.h.í quá lớn, mọi chiến thuật, kỹ năng đều trở nên vô nghĩa.
Cứ nã pháo một phát là xong chuyện.
Khác với những trận chiến thông thường luôn phải mở đầu bằng những lời lẽ rào trước đón sau, ở đây chẳng có một lời cảnh cáo nào được thốt ra.
Một quả pháo năng lượng giáng xuống, cột nước biển b.ắ.n cao hàng chục mét. Chiếc tàu ngầm vỡ nát thành từng mảnh vụn.
"Oa! Chị Tô ơi, chúng ta có đi hôi của không?" Anh T.ử dán mắt vào những đốm sáng lấp lánh trên mặt biển đang sôi sùng sục sau vụ nổ.
"Lấy gì mà hôi nữa, tan tành thành cát bụi rồi còn đâu."
"Haiz, em hiểu rồi chị Tô, kẻ mạnh quá mức thì thường hay cô đơn."
Câu nói đùa của Anh T.ử khiến cả nhóm bật cười sảng khoái.
Sau khi giải quyết xong chiếc tàu ngầm, chiến hạm chuyển hướng tiếp tục chuyến đi dạo. Mỗi khi bắt gặp một mảng đất liền tương đối bằng phẳng, họ lại đáp xuống kiểm tra thử. Nhưng kết quả luôn là cảm giác như đang giẫm lên vũng lầy lún, hoàn toàn không thích hợp để hạ trại, xây dựng căn cứ.
"Đã khảo sát vài mảng đất liền rồi, nhưng không có nơi nào vững chãi như dãy A Nhĩ Sơn. Tuy nhiên, mấy ngày nay dãy A Nhĩ Sơn cũng đang từ từ chìm xuống, sắp trở thành đồng bằng rồi."
"Xem ra chúng ta vẫn phải tiếp tục sống lơ lửng trên không thêm một thời gian nữa."
"Vấn đề nan giải nhất bây giờ là lương thực."
"Đúng vậy, mỗi người một ống dung dịch dinh dưỡng, mỗi ngày tiêu tốn đến mười mấy vạn ống! Toàn bộ đều do chị dâu xuất tiền túi ra chi trả. Bộ phận hậu cần nợ chị dâu một khoản khổng lồ, chẳng biết đến bao giờ mới trả nổi."
...
Nhắc đến chủ đề này, ai nấy đều thở dài thườn thượt.
Cũng may là Tô Nghiên có thể bán nông sản sản xuất từ không gian và giao dịch với các hành tinh khác để đổi lấy dung dịch dinh dưỡng. Nhưng tình trạng này không thể kéo dài mãi được.
Bốn người mang tâm trạng nặng trĩu trở về chiếc phi thuyền lớn.
Một tuần nữa trôi qua, đội khảo sát địa chất cuối cùng cũng mang về một tin vui: Dãy A Nhĩ Sơn đã ngừng sụt lún trong ba ngày liên tiếp. Những ngọn núi sừng sững cao v.út ngày nào giờ đã biến thành những gò đồi thoai thoải.
Ừ thì, cao nguyên nay đã hóa thành vùng đồi núi.
Báo cáo khảo sát địa chất vừa được trình lên, Viện Khoa học Nông nghiệp lập tức cử chuyên gia đi lấy mẫu đất xét nghiệm. Kết quả thu được lại là một gáo nước lạnh.
Lớp đất mặt đã bị ô nhiễm nặng nề, hoàn toàn không thể canh tác. Không chỉ vậy, việc sinh sống lâu dài trên vùng đất này cũng sẽ gây ra những ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe con người. Mức độ ảnh hưởng đến đâu còn cần phải tiến hành nghiên cứu sâu hơn.
Thế này khác nào biến thành vùng đất c.h.ế.t?
Cứ ngỡ đã nhìn thấy ánh sáng le lói cuối đường hầm, ai dè lại bị tát cho một gáo nước lạnh buốt giá.
Một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập.
Tô Nghiên tham dự với tư cách là thư ký của Thủ trưởng Thịnh.
Các vị lãnh đạo cấp cao vốn hy vọng sẽ khai thác được những thông tin hữu ích về tình hình sau sự cố va chạm các mảng kiến tạo từ cô. Tuy nhiên, họ đã phải thất vọng. Ở kiếp trước, Tô Nghiên đã bỏ mạng ngay sau khi t.h.ả.m họa xảy ra do bị đẩy xuống khe nứt t.ử thần. Cô chẳng có thông tin gì để chia sẻ cả.
Chu Xu Đình lên tiếng: "Nếu Trái Đất không còn là nơi thích hợp để con người sinh tồn nữa, tôi đề xuất chúng ta nên xem xét lại lời đề nghị của Túc Uyên và Thương Minh. Chúng ta có thể di dời một phần dân số sang hành tinh khác để sinh sống. Tất nhiên, chúng ta không từ bỏ Trái Đất. Chúng ta có thể tận dụng công nghệ ngoài hành tinh để đẩy nhanh quá trình phục hồi sinh thái, tái thiết quê hương."
Tần lão đăm chiêu: "Tôi vẫn xin bảo lưu ý kiến."
Cùng quan điểm với Tần Tri Ngộ là một nhóm các giáo sư nghiên cứu khoa học lão thành. Phần lớn họ đều mang nặng tâm lý "cáo c.h.ế.t ba năm quay đầu về núi", không nỡ rời xa quê hương bản quán, càng không muốn trở thành công dân hạng hai ở một nơi xa lạ.
Việc di cư cùng một hành tinh đã là chuyện đầy rủi ro, huống hồ là di cư sang một hành tinh khác?
Lần đầu tiên trong một cuộc họp, Tô Nghiên công khai bày tỏ quan điểm phản đối ý tưởng di cư ra ngoài hành tinh: "Cháu cũng không ủng hộ việc di cư."
Không có lý do cụ thể nào, cô chỉ đơn giản là không thể nói ra những lý do "khó đỡ" của mình.
Tần Dực cũng kiên quyết phản đối.