Hai đứa nhỏ cũng đã học xong, đang quấn lấy mấy người chú để chơi đùa.

Tần Dực đứng nhìn ra biển, lòng bồn chồn lo lắng cho vợ. Dương Kính Huy, tay thoăn thoắt phân loại đồ đạc, nhưng tâm trí cũng đang hướng về "ai đó".

Lão thái thái và Cố Tú Lâm cũng đang ngồi trong lều, lòng nặng trĩu. Nghĩ đến cảnh cháu gái/con dâu mình phải dấn thân vào chốn hiểm nguy, không phải vì bản thân hay gia đình, mà là vì sự sinh tồn của cả căn cứ, họ không khỏi xót xa.

Lão thái thái thậm chí còn thầm nghĩ, giá như lúc mới nhận lại, cháu gái bà cứ giữ thái độ lạnh nhạt với mọi người (trừ những người m.á.u mủ ruột rà) như trước thì tốt biết mấy. Đều tại cái ông chồng già nhà bà, suốt ngày nhồi nhét tư tưởng "vì đại cục", "vì căn cứ" vào đầu con bé, khiến nó chẳng bao giờ chịu nghĩ cho bản thân mình. Haiz...

"Tiểu Dực, mấy đứa vừa lặn xuống đáy biển, dưới đó có nguy hiểm không?"

"Bà ngoại cứ yên tâm, có cơ giáp bảo vệ, gần như không có rủi ro gì đâu. Nghiên Nghiên cũng sẽ an toàn thôi, bà đừng lo lắng quá."

Một mặt thì tin tưởng cháu gái mình là "thiên hạ vô địch", mặt khác lại lo sợ với cơ thể phàm trần này làm sao tránh khỏi hiểm nguy? Tâm trạng Lão thái thái rối bời, mâu thuẫn.

Bà chỉ muốn hỏi để nghe một lời an ủi cho vơi bớt nỗi lo.

Cố Tú Lâm sốt ruột giục Tần Dực: "Hay là con lặn xuống tìm vợ con xem sao?"

"Mẹ ơi, vợ con biết canh thời gian mà."

Thực tế là dù có lặn xuống, Tần Dực cũng chưa chắc đã tìm thấy cô. Anh đặt niềm tin tuyệt đối vào Tô Nghiên. Người phụ nữ bé nhỏ ấy chưa bao giờ là kẻ yếu đuối cần anh chở che, cô là người đồng đội sát cánh cùng anh trong mọi trận chiến.

Giữa lúc mọi người đang đứng ngồi không yên, một vệt đỏ rực rỡ lóe lên trên mặt biển.

"Vút" một cái, Tô Nghiên đã có mặt tại lều che nắng.

"Bà ngoại, mẹ, con về rồi đây! Mọi người thu hoạch thế nào rồi?"

Tô Nghiên cất gọn cơ giáp, chào hỏi ba người đang ngóng trông mình. Nhìn vẻ mặt lo âu của Lão thái thái, cô thầm nghĩ ngày mai chắc phải để bà ở lại tinh hạm, không nên đưa bà theo nữa, kẻo bà lại đứng ngồi không yên thế này.

Lão thái thái chạy lại, nhìn từ đầu đến chân cô cháu gái vừa bước ra khỏi cơ giáp. Thấy quần áo cô không hề bị dính lấy một giọt nước, bà mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Cố Tú Lâm bắt đầu thu dọn bàn ghế, chuẩn bị dọn cơm.

Tần Dực bước đến bên Tô Nghiên, cùng cô xem xét thành quả của mọi người: "Cũng khá lắm, nếu quy đổi theo giá trị em đưa ra thì lời to đấy. Còn em thì sao?"

"Vậy là tốt rồi. Em á?" Tô Nghiên liếc nhìn những đống đồ đã được phân loại của bốn người họ, mỉm cười ẩn ý: "Thôi, em không nói đâu. Nói ra sợ làm mọi người nhụt chí."

Nghe vậy, La Phục An lập tức gào lên: "Chị dâu, chị lại 'bật h.a.c.k' nữa rồi à?"

Trương Viễn cũng nhường chỗ: "Chị dâu, mau lôi 'chiến lợi phẩm' của chị ra cho bọn em chiêm ngưỡng đi."

Dương Kính Huy và Trần Định Sơn cũng tò mò xê dịch chỗ ngồi.

Ai cũng háo hức muốn biết Tô Nghiên vừa vớt được bao nhiêu đồ.

"Mẹ ơi, mẹ ơi, con cũng muốn xem~"

"Chắc chắn mẹ con thu hoạch được nhiều nhất!"

Hai đứa nhỏ luôn dành cho mẹ một sự ngưỡng mộ cuồng nhiệt.

Tô Nghiên không chen vào chỗ của họ, vì chỗ đó quá nhỏ, không đủ để bày biện số đồ khổng lồ của cô.

Cô lôi từ không gian ra một tấm t.h.ả.m chống ẩm rộng chừng hai ba mươi mét vuông. Đầu tiên, cô vung tay lấy ra những viên tinh thạch năng lượng, xếp gọn vào một góc. Tiếp đến là những món bảo vật vớt từ chiếc tàu đắm.

"Hít!"

Tần Dực biết vợ mình luôn gặp may mắn, như lời mấy vị trưởng bối thường nói là "mang mệnh cẩm lý". Nhưng anh không thể ngờ cô lại có thể nhặt được cả những thứ này.

Ngay cả Lão thái thái và Cố Tú Lâm cũng phải ngừng tay việc đang làm, chạy đến xem.

Mọi người, kể cả hai đứa nhỏ, đều ngồi xổm xuống, cẩn thận nâng niu những món đồ cổ có niên đại hàng trăm năm.

"Mấy món bị hư hỏng em không mang về, nếu mang hết chắc còn nhiều hơn nữa."

Lão thái thái cầm một chiếc bát sứ lên ngắm nghía: "Đây là ly pha lê cao cấp của hoàng cung thời Minh phải không? Bảo quản tốt thật đấy."

Tần Dực xem xét vài món, nhận định: "Phần lớn đồ ở đây đều là vật dụng ngự dụng của triều Minh, không biết làm cách nào lại lưu lạc ra ngoài."

Cả nhóm người xúm xít quanh đống đồ cổ, mải mê bàn tán.

Chẳng ai còn bận tâm hay ngạc nhiên trước việc số tinh thạch Tô Nghiên tìm được một mình còn nhiều hơn cả năm người gộp lại.

Bé Tiểu Vi thì đang mải mê phân loại ngọc trai.

Lúc nhặt, Tô Nghiên đã gom tất cả ngọc trai vào những chiếc vỏ trai khổng lồ. Vài chiếc vỏ chứa đầy ngọc. Cô bé phân loại chúng theo màu sắc: trắng sữa, hồng nhạt, tím nhạt, vàng kim, đen. Mỗi màu đều có ít nhất vài chục viên.