Đích mẫu lại hỏi: "Bất kể có phải bị bắt đi hay không, đại tỷ ngươi đã mất tích, vì sao ngươi không báo quan?"
Bà vừa nói vừa nhìn về phía phụ thân, nước mắt tuôn như mưa: "Phu quân, ta thật không ngờ trong phủ lại nuôi ra một đứa con gái vong ân phụ nghĩa như vậy. Đáng thương cho Nhu nhi còn thương xót nó, nhất quyết muốn đích thân đến đón nó hồi phủ."
Trước khi về kinh ta đã đoán được sẽ thành ra thế này.
Ta nào có cơ hội biện giải.
Phụ thân mang gia pháp ra, bắt ta đến từ đường quỳ phạt suốt bảy ngày.
Nhưng cho dù như vậy, trong lòng ta vẫn không khỏi âm ỉ đau buồn.
Hóa ra bất kể người bị bắt đi là ai, người chịu phạt vẫn luôn là ta.
Mấy ngày sau đó, Thanh Đào ngày đêm canh bên cạnh ta, bệnh ho của ta lại trở nặng.
Nàng mấy lần đến cầu xin đích mẫu, vẫn không mời được đại phu tới chẩn trị cho ta, ngược lại còn mang về tin Tô Ỷ Nhu thắt cổ tự vẫn.
Tô Ỷ Nhu để lại thư tuyệt mệnh, hận bản thân bị ô uế thanh bạch, trách mình làm nhục gia phong.
Một dải lụa trắng khiến phụ thân và đích mẫu hoàn toàn hoảng loạn.
5
Ta ngất đi.
Phụ thân căn bản chẳng còn tâm trí để ý đến ta, chỉ phất tay bảo Thanh Đào đưa ta về viện.
Trong cơn mê man, ta nghe Thanh Đào nói Tô Ỷ Nhu đã được cứu sống. Đích mẫu khóc lóc, thúc giục phụ thân đi cầu xin bệ hạ làm chủ cho Tô Ỷ Nhu.
Khi ta tỉnh lại lần nữa, trên dưới trong phủ đã tràn ngập không khí vui mừng.
Thanh Đào có chút kích động: "Cô nương, người tỉnh rồi! Thật sự dọa c.h.ế.t nô tỳ."
Ngay sau đó, trên mặt nàng lại xuất hiện vài phần oán giận.
Một là giận ma ma từng hầu hạ ta ở điền trang đã bị đích mẫu điều đến viện của Tô Ỷ Nhu.
Hai là giận viện hiện tại của ta thậm chí còn chẳng bằng điền trang trước kia.
Kiếp trước, ta bị đích mẫu ép phải lấy cái c.h.ế.t chứng minh thanh bạch.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Cẩn cầm thánh chỉ vội vàng chạy tới.
Ai có thể ngờ rằng nam nhân từng đặt kiếm ngang cổ ta lại chính là cô nhi của cố Thái t.ử, Hoàng thái tôn đương triều.
Sau ngày hôm ấy, phụ thân lập tức bắt Tô Ỷ Nhu nhường viện của nàng cho ta.
Phụ thân tính toán cả đời. Một khi ta bước vào phủ Hoàng thái tôn, Tô Ỷ Nhu sẽ rất khó gả vào hoàng thất.
Ai mới là con gái của ông, chỉ phụ thuộc vào kẻ nào trèo được lên cành cao.
Đến khoảnh khắc ấy, đích xuất hay thứ xuất còn có gì quan trọng?
Hàng mi ta khẽ run, cất tiếng an ủi Thanh Đào trước mặt, rồi hỏi: "Mấy ngày ta hôn mê, đại tỷ thế nào rồi?"
Thanh Đào khựng lại, ánh mắt đảo trái nhìn phải.
Trong lòng ta cuối cùng cũng dâng lên cảm giác bất an.
Sau khi ta liên tục truy hỏi, Thanh Đào mới kể hết mọi chuyện.
Thân phận của Tiêu Cẩn đã được chiêu cáo thiên hạ.
Tô Ỷ Nhu được sắc phong làm Hoàng thái tôn phi của Tiêu Cẩn, chọn ngày thành hôn.
Khác với kiếp trước chính là, lần này người đến tuyên chỉ không phải Tiêu Cẩn, mà là cung nhân cùng phụ thân hồi phủ sau khi hạ triều.
Còn ta, vẫn phải bị đưa cho cấp trên của phụ thân làm thiếp.
6
Vậy thì làm thiếp thôi.
Chuyện kiếp trước đã nghĩ thông, chẳng qua đến kiếp này mới thật sự phải trải qua mà thôi.
Nhưng ta vẫn khó tránh khỏi nhớ đến Tiêu Cẩn.
Nhất là khi nghe hạ nhân lén lút nghị luận sau lưng, ta luôn cảm thấy trái tim như bị bánh xe nghiến qua.
Ta và Tiêu Cẩn dù sao cũng từng bên nhau suốt một đời.
Tiêu Cẩn là một người vô cùng tốt.
Sau khi vào phủ Hoàng thái tôn, ta mới biết Tiêu Cẩn vì chuyện cưới ta mà giằng co với Hoàng đế suốt bảy ngày.
Ý ban đầu của Hoàng đế là, ta chẳng qua chỉ là một thứ nữ, được phong làm trắc phi đã là ân sủng lớn bằng trời. Hoặc cùng lắm ban cho ta ít vàng bạc châu báu, rồi thay ta chứng minh thanh danh.
Nhưng Tiêu Cẩn lại là người trọng lễ giữ nghĩa đến vậy.
Sau khi thành hôn, hắn cũng nâng niu ta như trân bảo.
Mỗi lần ta ho đến mức không thở nổi, hắn đều phiền muộn vì bản thân không thể chịu thay ta.
Vì thế, hắn còn đặc biệt xây một hồ nước nóng trong phủ.
Thái y hội chẩn, khắp nơi tìm thầy hỏi t.h.u.ố.c, chỉ mong thân thể ta có thể khỏe mạnh.
Mấy năm sau đó, ta và Tiêu Cẩn cầm sắt hòa minh, phu thê ân ái.
Cho dù lúc vào cung bị Hoàng hậu gây khó dễ, hắn cũng sẽ đứng ra thẳng thắn nói: "Cố Thái t.ử và cố Thái t.ử phi cả đời chỉ có một đôi. Phụ vương làm được, vì sao ta không thể?"
Nhưng ta nghĩ, Tiêu Cẩn rốt cuộc vẫn có tiếc nuối.
Thân thể ta quả thực quá yếu, đến chuyện phòng the cũng không thể quá mức, càng đừng nói tới sinh con dưỡng cái.
Cho nên lúc ta sắp lâm chung hỏi hắn câu ấy, hắn mới thật sự lộ ra vẻ hối hận.
Kiếp trước ta đã sống tốt đến vậy, vốn đã là điều xa xỉ.
7
Ta chưa từng nghĩ, lần đầu tiên gặp Tiêu Cẩn ở kiếp này lại là trong cái viện rách nát của mình.
Kiếp trước, Tô Ỷ Nhu cuối cùng vẫn gả vào nhà quyền quý.
Đích nữ của Thông chính sứ, tài mạo song toàn, cho dù không thể bước vào hoàng thất thì người cầu cưới nàng vẫn nhiều vô số.
So với Tô Ỷ Nhu, ta của kiếp này đối với phụ thân quả thực chẳng có mấy tác dụng.
Gả cho người ta làm thiếp, chỉ cần một chiếc kiệu nhỏ đưa vào từ cửa sau là coi như xong.
Đến hỉ phục và khăn trùm đầu ta cũng không cần thêu.
Khi Tô Ỷ Nhu bước vào, nàng cười tươi như hoa.
Nàng nói vì ta vừa mới về kinh, muốn cùng ta ra ngoài dạo một vòng, làm quen với kinh thành.
Vốn dĩ Tiêu Cẩn chuẩn bị rời đi, nghe Tô Ỷ Nhu nhắc đến chuyện này, liền nói có thể cùng ngồi xe ngựa của phủ Hoàng thái tôn.