Nói đến đây, Vĩnh An Hầu cuối cùng cũng có phản ứng.
Hắn trợn tròn mắt, thều thào lắp bắp: "Là ả... là người đàn bà nhẫn nhịn chịu đựng đó."
Vừa nghe thấy thế, ta vung b.úa đập gãy một ngón tay hắn.
Ta lẩm bẩm: "Đúng vậy, mẹ ta rất giỏi nhẫn nhịn. Từ nhỏ bà đã chịu biết bao cay đắng, bị người cha nát rượu đ.á.n.h đập, bị người mẹ thiên vị dùng kim đ.â.m, bị người anh nghiện c.ờ b.ạ.c thiêu rụi tóc tai. Thế mà bà vẫn c.ắ.n răng sống sót, kiên cường lớn lên. Bà trốn thoát khỏi cái gia đình địa ngục ấy, vượt bao gian nan tới kinh thành, mở một tiệm đậu phụ. Nhưng tại sao số phận không buông tha cho bà, để bà gặp phải lũ súc vật như các ngươi cơ chứ."
"
Vĩnh An Hầu đau đến mức sắp ngất đi, ta nhét một viên t.h.u.ố.c vào miệng, hắn lập tức tỉnh táo lại.
Sở Tàng Phong bên cạnh nhắm nghiền mắt, nghe những lời ta nói mà không hề lộ ra chút cảm xúc nào.
Ta chống cằm, hiếu kỳ hỏi: "Phụ thân, khi nhìn thấy Tây Thi Đậu Phụ đó chính là cô nương người từng ái mộ thời niên thiếu, người đã nghĩ gì? Người mang tâm trạng thế nào mà cùng với lão súc vật này ngược đãi bà ấy?"
Sở Tàng Phong mở mắt, cố gắng dùng m.á.u tươi viết xuống đất hai chữ "G.i.ế.c ta".
Ta chợt hiểu ra: "Suýt quên mất, lưỡi người bị cắt rồi, không nói được."
"Thôi bỏ đi, ta cũng chẳng tò mò đến thế." Ta đứng dậy, cười tủm tỉm nói: "Hai người nhất định phải sống thật tốt, sống lâu trăm tuổi nhé. Phải rồi, lần này nhớ kỹ tên mẹ ta đấy. Bà tên Tang Vân Vân, hàng năm ta đều sẽ quay lại hỏi thăm hai người. Nếu quên, ta sẽ nhắc lại giúp hai người nha."
Ta mở cửa, không khí lạnh lẽo khiến ta thấy hơi khó chịu.
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã bắt đầu đổ tuyết.
Thời gian trôi nhanh thật, lúc ta tới kinh thành vẫn còn là mùa xuân rực rỡ.
Chớp mắt một cái, mùa đông đã tới rồi.
Ta không thích mùa đông chút nào, vì nó quá lạnh.
Nhưng không sao, bất kể mùa đông có kéo dài thế nào, mùa xuân rồi cũng sẽ tới.
Chỉ cần đủ kiên nhẫn, kiểu gì cũng sẽ có ngày nhìn thấy hoa nở.
Trước cửa có một người đang đứng lặng lẽ, ta không ngoảnh lại nhìn mà chỉ buông một câu hỏi.
"Thực ra ngay lần đầu gặp ta ở thôn Thạch Đầu, chàng đã biết ta đến đây để báo thù rồi, đúng không?"
Người đứng ngoài cửa không đáp.
Ta mỉm cười, chẳng quay đầu nhìn lại, cứ thế bước vào màn phong tuyết mênh m.ô.n.g.
Ra khỏi kinh thành, tuyết rơi càng lúc càng dày.
Ta xoa xoa bàn tay tê cứng, thấy hối hận vì lúc ra khỏi thành đã không mua một chiếc xe ngựa.
Ngay lúc đó, một chiếc xe ngựa lướt qua người ta.
Xe ngựa dừng lại cách đó không xa.
Tiểu nhị đ.á.n.h xe gọi vọng lại: "Cô nương, công t.ử nhà ta hỏi cô có cần giúp đỡ gì không?"
Ta vội vàng đi tới rồi lên xe ngựa.
Trên xe ngồi một vị công t.ử quý tộc có vẻ ngoài tuấn tú, trông vừa lạnh lùng vừa cao ngạo.
Tim ta đập thình thịch, chà, đây đúng là gu của ta rồi.
Ta dịu dàng nói: "Công t.ử, tiểu nữ muốn đi Giang Nam thăm thân, không biết chúng ta có cùng đường không?"
Vị công t.ử đó thản nhiên đáp: "Cùng đường."
Trùng hợp quá đi mất! Đường dài đằng đẵng, đủ để chúng ta nảy sinh chút gì đó rồi.
Vị công t.ử này chu đáo thật, đưa cho ta một cái lò sưởi tay, còn rót cho ta chén trà nóng.
Trái tim ta lập tức tan chảy một mảng.
Thấy trong xe có chỉ đỏ, ta liền tết một cái nút bình an tặng chàng.
"Công t.ử, cái nút bình an này tặng chàng." Ta nói bằng giọng dịu dàng như nước: "Tiểu nữ tên là Cổ Nguyệt Ngôn, không biết quý danh công t.ử là gì?"
Chàng ấy mà nhận lấy cái nút bình an này, nghĩa là vẫn còn độc thân, có thể "tấn công" được.
Đúng lúc xe ngựa chòng chành, ta thuận thế ngã vào lòng chàng.
Vị công t.ử đẩy ta ra, lạnh lùng nói: "Ta tên Ngô Ngữ."
Ta sững sờ, gặp phải cao thủ rồi.
Ta nói dối (hồ ngôn), chàng không nói gì (vô ngữ).
Chẳng lẽ chàng cũng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o lăn lộn trong giang hồ sao?
Thế nhưng nhìn phong thái này, trông không giống chút nào.
Ta âm thầm đ.á.n.h giá chàng.
Ai ngờ vị công t.ử này lại lấy thêm từ trong lòng ra ba cái nút bình an nữa, cùng với cái ta vừa tặng, tất cả đều nằm gọn trong lòng bàn tay chàng.
Trong khoảnh khắc ấy, ta cạn lời thật sự.
Ta nhớ lại một đoạn đối thoại với sư phụ.
"Nha đầu, con vì luyện công mà nuốt loại bí d.ư.ợ.c 'Ái Biệt Ly'. Cái tên này không phải tự nhiên mà có đâu. Một khi con có người trong lòng, sau khi con dốc toàn lực vận chuyển công pháp, bí d.ư.ợ.c sẽ phản phệ, trí nhớ của con sẽ dần mơ hồ, rồi dần dần quên đi người đó. Nếu tương lai con yêu một người lại quên một người, không biết sẽ gây ra bao nhiêu món nợ đào hoa đây."
Khi đó, ta chẳng hề để tâm mà đáp: "Không sợ, sau này nếu con gặp được người mình yêu, con sẽ tặng cho người ấy một chiếc bình an kết. Rồi bảo với người đó, nếu tương lai có gặp lại, hãy trả lại bình an kết cho con, như vậy con sẽ biết mình từng có tình cảm với họ.
Hì hì, đến lúc đó con quay người chạy mất, nợ đào hoa này làm sao đuổi kịp con chứ."
"Hồ cô nương, sao bỗng nhiên không nói gì nữa?" Vị công t.ử kia bình thản nhìn chằm chằm vào ta.
Ta gãi gãi đầu: "Á... á..."
Công t.ử cúi đầu trân trọng vuốt ve chiếc bình an kết, rồi ngẩng lên nhìn ta: "Tang Tang, Thanh Thanh, Lãnh Nguyệt, Sở Vãn, cái nào mới là tên thật của nàng?"