Cả đại điện bỗng im lặng, nụ cười trên mặt Hoàng đế thoáng nhạt đi.
“Hoàng hậu, nàng có ý gì?”
Ngay lúc đó, Thục phi nương nương vốn nổi tiếng xinh đẹp quyến rũ khẽ cười một tiếng: “Bệ hạ, thần thiếp cảm thấy những nét chữ này vô cùng đẹp.”
“Nếu ngày xưa thần thiếp cũng được học chữ như các huynh đệ trong nhà… Thì bây giờ đã có thể ngâm thơ đối câu cùng Bệ hạ.”
“Còn có thể viết vài bức thư pháp để Bệ hạ treo lên tường, nghĩ thôi cũng đã thấy rất tốt.”
Ngay cả Tĩnh phi luôn lạnh lùng ít nói cũng đặt chén trà xuống, nói: “Gần đây hoa trong cung rất đẹp, hình như là do Hòa Nghi công chúa tiến cống.”
Sau một lúc im lặng, An Bình công chúa khoanh tay trước n.g.ự.c, miễn cưỡng lên tiếng: “Con cũng biết người trồng hoa đó, là một quả phụ được Hòa Nghi tìm tới, trong kinh thành không có ai chăm hoa giỏi bằng bà ấy.”
“Phấn thơm bà ấy làm cũng rất dễ chịu, con đã mua mấy lần rồi.”
Ngay sau đó, các phi tần trong cung lần lượt đứng ra góp lời.
Giống như muôn hoa gặp lại mùa xuân thứ hai của đời mình, lần lượt nở rộ giữa buổi cung yến.
Vành mắt Bùi Thính Hòa đỏ hoe.
Nàng bước lên phía trước, quỳ xuống hành đại lễ với Hoàng đế.
“Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng chuẩn cho nhi thần mở trường nữ sinh.”
Ta cũng bình thản bước lên, vén vạt áo, quỳ xuống cùng công chúa.
Tiếng đàn sáo đã ngừng từ lâu.
Rất lâu sau, ta nghe thấy giọng nói không rõ vui giận của Hoàng đế: “Nếu đã thành lập… Vậy ai sẽ là người quản lý?”
Ngay sau đó, giọng nói điềm tĩnh của Hoàng hậu vang lên.
“Là Hòa Nghi đề xuất, vậy cứ để Hòa Nghi phụ trách.”
Thục phi cười nói: “Thần thiếp cảm thấy rất ổn.”
Tĩnh phi cũng đáp: “Thần thiếp cũng thấy không tệ.”
Cuối cùng, An Bình công chúa hừ nhẹ một tiếng: “Phụ hoàng, nếu Hòa Nghi làm không tốt, ngài cứ giao việc này cho nhi thần, chắc chắn nhi thần sẽ làm tốt hơn muội ấy.”
Hoàng đế thở dài: “Thôi được, cứ làm đi.”
Mọi chuyện cuối cùng cũng xong xuôi, ta nhớ tới hôm đó công chúa từng nói với ta: “Thật ra ta cũng rất tự tin.”
Ta hỏi: “Tại sao?”
Nàng cười cong mắt: “Bởi vì chúng ta đều là nữ nhân.”
Bởi vì đều là nữ nhân, cho nên vào những lúc như thế này, các nàng sẽ không chút do dự mà đứng ra vì nhau, cho dù là An Bình công chúa vốn không ưa nàng.
Sau khi được phép đứng dậy, chúng ta nhìn nhau mỉm cười.
9
Ngày trường nữ sinh chính thức khai giảng.
Hai vị công chúa mặc triều phục, cùng nhau tham dự buổi thượng triều.
Đương nhiên trong triều có không ít người lên tiếng phản đối.
Nhưng điều làm người ta bất ngờ là lần này các gia tộc phía sau những phi tần vốn hoạt động sôi nổi trong cung nhất lại không hề lên tiếng.
Ngược lại, còn có rất nhiều người ủng hộ.
Phủ An Quốc Hầu càng là người đầu tiên đứng ra ca ngợi quyết định này của Hoàng đế là anh minh sáng suốt.
Tân quý nhân trong triều là Tào Đại Tư Nông còn vì chuyện này mà tâng bốc Hoàng đế suốt ba ngày liền.
Chọc cho Hoàng đế cười không khép được miệng.
Chức quan của ta thấp hơn công chúa, cho nên ta chỉ lặng lẽ đứng phía sau nàng.
Ta nghe thấy An Bình công chúa nhỏ giọng nói: “Đây là muội tự nói đấy nhé, phải giúp ta hòa ly.”
Bùi Thính Hòa cười đáp: “Hoàng tỷ, với thân phận của tỷ… Thật ra bỏ hắn luôn cũng không phải không được.”
Ta: “...”
Đúng là công chúa đã thay đổi hoàn toàn.
Nhưng ta có đủ tự tin, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ ta.
Sau khi hạ triều, có người kéo ta lại mỉa mai: “Dung huynh, lần này trở thành mưu sĩ của nữ quan thật rồi nhỉ?”
Ta cười híp mắt đáp: “Thế nào? Phúc phần mà ngươi muốn cũng không có được nhỉ?”
Người kia lập tức nghẹn họng.
Trước cổng cung, có người đang đợi ta về nhà.
Nàng gọi: “Dung Tự.”
Thế là ta ung dung bước lên xe ngựa, bước vào bên trong.
“Nhiễm Nhiễm.”
Xuân về rực rỡ, muôn vật hồi sinh.
Nhiễm Nhiễm cũng đón một cuộc đời mới.
Ta nguyện tặng nàng vô số ngọn gió xuân, chúc nàng cưỡi gió bay thẳng lên tận chín tầng mây.
(HẾT)