Quả thực là Bùi Thính Hòa chưa từng nghe nói có nam nhân nào vì không muốn thê t.ử uống t.h.u.ố.c đắng mà tự mình uống loại t.h.u.ố.c ấy.
Ta bật cười, giơ tay xoa đầu nàng: “Thuốc này đều do đại phu kê đơn, đã có đơn t.h.u.ố.c thì chắc chắn không chỉ có mình ta uống.”
Nàng cụp mắt, đột nhiên dang tay ôm lấy ta: “Dung Tự.”
Nàng khẽ gọi: “Trừ Hoàng tổ mẫu ra... Chưa từng có ai đối xử tốt với ta như chàng.”
“Công chúa là vị công chúa tốt nhất.”
Ta cảm thấy trái tim như bị ai bóp c.h.ặ.t, trong lòng dâng trào một cảm giác xót xa đến mức không biết phải làm sao.
“Cho dù ta đối xử tốt với công chúa thế nào cũng là điều ta nên làm.”
Chỉ như vậy sao đã được gọi là tốt chứ?
Kiếp trước nàng đã chịu quá nhiều đau khổ.
Cho nên kiếp này… Ta không muốn nàng phải chịu thêm bất kỳ khổ sở nào nữa, dù chỉ một chút.
7
Sau khi được diện kiến Hoàng đế, Tào cử nhân rất được ngài coi trọng.
Chỉ vài ngày sau, ông đã được điều vào Ty Nông Thự nhận chức.
Sau khi vào triều, ông không có lúc nào nhàn rỗi. Ngày nào cũng đi khắp các nông trang trong kinh thành để truyền dạy kỹ thuật canh tác, bận rộn đến mức không ngơi tay.
Hoàng đế nhìn thấy tất cả, càng lúc càng yêu mến ông hơn.
Chẳng mấy chốc, ông đã trở thành tân quý nhân được săn đón nhất trong triều.
Sau khi tiếp quản Từ Tế Đường, công chúa cũng bắt đầu bận rộn.
Có thánh chỉ của Hoàng đế chống lưng, các quan viên trong triều không dám qua loa với nàng.
Hộ bộ cấp một khoản ngân lượng cứu tế, Công bộ phái người sửa chữa những căn nhà bị sập trong kinh thành cùng các cơ sở của Từ Tế Đường.
Ngày nào công chúa cũng phát cháo cứu tế, mọi việc đều tự tay xử lý.
Trên dưới phủ công chúa đều tất bật ghi chép tình hình của những người già neo đơn, trẻ nhỏ mồ côi và các hộ khó khăn.
Mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, đâu ra đấy.
Còn ta thì làm một ngôn quan, mỗi ngày chăm chỉ báo cáo chuyện công chúa đã làm những gì, lập được những công lao nào lên triều đình.
Có người trong triều cười nhạo ta: “Đường đường là Thám hoa lang năm xưa, bây giờ lại giống như một tên mưu sĩ chỉ biết nịnh nọt lấy lòng người khác.”
Ta không hề lấy đó làm nhục: “Làm mưu sĩ cho công chúa thì có gì không tốt?”
Một câu làm bọn họ nghẹn họng, không biết đáp thế nào.
Bởi vì ai cũng nhìn ra được, rõ ràng Hoàng đế rất thiên vị ta.
Ta không gây chuyện, không tranh công, không nghĩ cách thăng tiến, cũng chẳng có bất kỳ dã tâm nào.
Chỉ làm một người nhàn rỗi một lòng một dạ giúp đỡ công chúa.
Điều đó làm Hoàng đế càng ngày càng hài lòng với ta.
Ngài khen ngợi ta và công chúa trước mặt quần thần không chỉ một lần.
Đông qua xuân tới.
Theo lệ thường, đế hậu sẽ tới chùa Hộ Quốc cầu phúc.
Hoàng đế chỉ định ta và Hòa Nghi công chúa đi cùng
Đây là đãi ngộ mà Hòa Nghi công chúa của trước kia chưa từng có.
Tuy sức khoẻ của đương kim Hoàng hậu không tốt, rất ít khi xuất hiện trước mặt người đời, nhưng tình cảm với Hoàng đế lại vô cùng sâu đậm.
Hai người là phu thê thuở thiếu niên, đến tận hôm nay vẫn kính trọng nhau như thuở ban đầu.
Hoàng đế dành cho Hoàng hậu đủ mọi sự tôn trọng và thể diện.
Hoàng hậu cũng quản lý hậu cung vô cùng chu toàn.
Hoàng hậu tin Phật pháp, mỗi ngày ở trong cung đều ăn chay tụng kinh.
Lần nào tới chùa Hộ Quốc, bà đều ở lại thêm một tháng để chép kinh Phật.
Trước lúc lên đường, ta hỏi công chúa: “Quan hệ giữa nàng và Hoàng hậu nương nương thế nào?”
Công chúa lắc đầu: “Hoàng hậu nương nương không quá thân thiết với ta, nhưng bà là người công bằng, chưa từng để ta chịu ấm ức.”
“Mấy năm nay sức khỏe của bà không tốt, không còn quản nhiều việc trong cung. Hiện giờ phần lớn đều do Tĩnh phi và Thục phi xử lý.”
“Không phải nàng muốn mở học đường dành cho nữ t.ử sao?” Ta nói: “Nàng từng nói không thể tùy tiện đề xuất chuyện này với Bệ hạ, phải tìm thêm vài người cùng chí hướng.”
Bùi Thính Hòa lập tức hiểu ý ta, nhưng nàng vẫn hơi do dự: “Chỉ là Hoàng hậu nương nương không quản việc nữa, còn Tĩnh phi nương nương và Thục phi nương nương…”
Tĩnh phi lạnh nhạt.
Thục phi kiêu ngạo.
Cả hai đều không phải người dễ tiếp xúc.
Nhưng nàng chỉ do dự vài giây, ánh mắt đã nhanh ch.óng trở nên kiên định: “Ta sẽ thử.”
Học đường dành cho nữ t.ử mà nàng nói tới không chỉ là học đường dành cho các nữ hài.
Đó còn là nơi dành cho tất cả nữ nhân trong thiên hạ học lấy một cái nghề để mưu sinh.
Thành công của y quán nữ trước đây đã mang lại cho công chúa rất nhiều cảm hứng.
Nàng muốn tìm những đầu bếp giỏi, thợ thêu giỏi, người trồng hoa giỏi khắp thiên hạ...
Để họ dạy cho những nữ nhân không nơi nương tựa một kỹ năng đủ để tự kiếm sống.
Công chúa có điền trang và cửa hiệu của riêng mình.
Nàng hiểu nông nghiệp, cũng hiểu việc buôn bán.
Nàng chưa từng có bất kỳ sự khinh miệt hay thành kiến nào đối với tầng lớp thương nhân vốn bị xem là thấp kém.
Nàng còn muốn tự mình kinh doanh, mở một cửa hiệu do nữ nhân làm chủ.
Thu nhận những quả phụ và trẻ mồ côi đáng thương, để họ cũng có thể tìm được kế sinh nhai, tự nuôi sống bản thân.
Công chúa từng nói: “Cho cá không bằng dạy người ta cách câu cá.”
Chỉ là những ý tưởng ấy quá khác thường đối với thời đại này.
E là Hoàng đế sẽ không dễ dàng chấp thuận.
“Chắc chắn công chúa sẽ thành công.”
Ta nhìn gương mặt nàng, chưa từng hoài nghi điều đó dù chỉ một khắc.
Bùi Thính Hòa bật cười: “Dung Tự, hình như chàng còn tự tin hơn cả ta.”
Nàng rực rỡ hơn trước rất nhiều, chỉ cần có ai đứng bên cạnh nàng, chắc chắn sẽ bị nàng hấp dẫn.
“Đương nhiên rồi.” Ta nhướng mày.
“Ta nguyện dốc hết gan óc vì công chúa.”